Rực rỡ
VN-Index kiểm định thành công vùng 1.600-1.620 điểm và đóng cửa trên đường trung bình động 50 ngày (MA50) là một diễn biến tích cực, cho thấy mức độ hấp thụ tốt của lực cầu giá thấp, mở ra cơ hội giúp thị trường tiếp đà hồi phục trong các phiên tiếp theo.
Chúng tôi vẫn ưu tiên hoạt động quản trị rủi ro cho danh mục ở giai đoạn hiện tại.
Nhà đầu tư nên hạn chế sử dụng margin, cân nhắc tăng tỷ trọng tiền mặt và cần tuân thủ bán các vị thế ngắn hạn nếu vi phạm ngưỡng trailing stop.
BVSC
Nếu tạm bỏ 13 cổ phiếu đã tăng nóng ra khỏi rổ chỉ số thì P/E dự phóng 12 tháng chỉ khoảng 10,5 lần (lợi nhuận doanh nghiệp dự phóng tăng 16%).
Rất nhiều ngành có tăng trưởng lợi nhuận tốt (từ 10 - 58%), nhưng cổ phiếu lại không tăng nhiều do dòng tiền dồn hết vào nhóm dẫn dắt. Điều này cho thấy, còn rất nhiều cơ hội trong các cổ phiếu chưa tăng giá cho năm 2026.
Thị trường không thể tăng trưởng quá nóng hoặc tập trung vào quá ít cổ phiếu trong thời gian quá lâu.
Chu trình “bình thường hóa” (mean reversion) sẽ diễn ra, khuyến khích các nhà đầu tư chọn lọc cổ phiếu có nền tảng tốt.
Những cổ phiếu này, nếu có P/E từ 9 -10 lần và tăng trưởng lợi nhuận 15 - 20% mỗi năm, chắc chắn sẽ đạt hiệu suất tốt trong vòng 12 đến 24 tháng.
(VNCP)
Khác với tiết kiệm truyền thống vốn gắn với tầng lớp có thu nhập ổn định; tiết kiệm vi mô hướng đến những người thu nhập thấp, không cố định, giúp họ tích lũy từng khoản nhỏ để phòng ngừa rủi ro, đầu tư sinh kế hoặc chi tiêu dài hạn cho học hành, y tế.
Với phụ nữ nghèo, đây không chỉ là hành động tài chính, mà còn là bước đầu để khẳng định năng lực tự chủ và tham gia bình đẳng hơn trong đời sống kinh tế. Tuy nhiên, với phụ nữ nghèo và cộng đồng yếu thế, việc thay đổi nhận thức và hình thành thói quen tiết kiệm không hề dễ dàng.
Họ thường phải lựa chọn giữa chi tiêu cho nhu cầu thiết yếu trước mắt và tích lũy cho tương lai. Chính vì vậy, việc phát triển mô hình tiết kiệm vi mô, những khoản tiết kiệm nhỏ, đều đặn và phù hợp thu nhập, trở thành chìa khóa giúp họ từng bước đạt được sự tự chủ và ổn định tài chính.
Được thành lập năm 1992 bởi Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, và trở thành tổ chức tài chính vi mô đầu tiên được Ngân hàng Nhà nước cấp phép hoạt động năm 2010, Tổ chức Tài chính vi mô Tình Thương (TYM) là đơn vị tiên phong mang dịch vụ tài chính chính thức đến với phụ nữ nghèo và cộng đồng yếu thế.
Không chỉ dừng ở việc cho vay vốn nhỏ để phát triển sinh kế, TYM còn xây dựng hệ thống tiết kiệm vi mô bền vững, lấy phụ nữ làm trung tâm. Cán bộ TYM đến tận thôn, bản, tổ chức sinh hoạt cụm để hướng dẫn quản lý tài chính hộ gia đình, tư vấn vay – gửi và thu tiền tiết kiệm.
Mỗi thành viên đều được đào tạo cơ bản, bắt đầu gửi tiền hằng tuần, chỉ từ 3.000–10.000 đồng, tương đương giá một mớ rau.
Chính từ những khoản nhỏ đó, hàng chục nghìn phụ nữ đã có sổ tiết kiệm đầu tiên mang tên mình.
Trong cuộc đời, ai rồi cũng sẽ gặp những lúc gió mưa bão bùng, ai rồi cũng có lúc thấy đời chênh vênh tăm tối. Khi ấy, đừng vội oán than trách hờn, mà hãy mong bản thân đủ bản lĩnh, đủ mạnh mẽ để vượt qua tất thảy.
Có những chuyện dù muốn dù không cũng đã xảy ra, hãy tự mình chấp nhận và im lặng, cố gắng để không gục ngã… bởi làm gì có nơi nào che chắn, có ai đâu ở phía sau làm điểm tựa cho chúng ta đâu?
Chúng ta sống không thể làm hài lòng cho tất cả, nên hãy chọn cách sống mà bản thân cảm thấy hài lòng và vui vẻ là được.
Được mất trên đời đều có sự an bài của số phận, dù có ra sao cũng bình thản đón nhận, dù là trời mưa hay nắng thì cuộc sống này vẫn diễn ra một cách tốt đẹp và ta nên tin tưởng vào điều đó.
s.t
Khoảng 2–3 năm trở lại đây, nhà đầu tư Việt Nam tham gia thị trường chứng khoán không chỉ như “sòng bạc” để đầu cơ ngắn hạn, nhiều người bắt đầu tham gia một cách bài bản và có chiến lược hơn.
Ngay cả những người lao động phổ thông, như tài xế của tôi, cũng đều đặn dành ra vài trăm đô la mỗi tháng để mua cổ phiếu, điều này cho thấy người ta đã đưa đồng tiền vào tìm hiểu và nghiên cứu”, chuyên gia Dragon Capital chia sẻ.
Một người 30 tuổi, không nhà, không xe, chưa lập gia đình. Tài sản lớn nhất là 500 triệu trong tài khoản tiết kiệm.
Nếu chỉ nhìn con số, có thể thấy không tệ. Với nhiều người, không mắc nợ đã là ổn. Nhưng điều khiến người đó bối rối là: nhìn quanh, bạn bè cùng tuổi đã có nhà, có con, có danh mục đầu tư dài hạn. Còn mình thì như thể đứng ngoài một cuộc đua.
Người ấy từng tin rằng 30 tuổi là thời điểm mọi thứ sẽ rõ ràng: công việc ổn định, thu nhập đều, tiết kiệm kha khá.
Nhưng rồi nhận ra:
Số tiền đó chỉ đủ sống vài tháng nếu nghỉ việc.
Không nghèo, nhưng cũng chẳng thể gọi là “tự do”.
Không đói khát, nhưng lúc nào cũng lưng lửng bất an.
Cái giật mình lớn nhất không phải là số tiền nhỏ mà là cảm giác “bấy nhiêu vẫn không đủ để thấy yên lòng”. Dù tiết kiệm đều đặn, dù tránh tiêu hoang, thì 500 triệu vẫn chỉ nằm yên trong sổ, không giúp họ tiến lên cũng chẳng làm họ yên tâm hơn.
Và rồi họ ngộ ra một điều: vấn đề không nằm ở số tiền, mà nằm ở chỗ tiền không được gán mục đích rõ ràng. Nó tồn tại nhưng không phục vụ điều gì cụ thể. Vì thế, nó không mang lại cảm giác an toàn nào thực sự.
Tôi nghĩ câu chuyện ấy không chỉ là chuyện của một người. Nó là tâm trạng của cả một thế hệ.
Cái gọi là “an toàn tài chính” được vẽ ra như một điểm đến, nhưng lại không ai nói rõ bản đồ. Người trẻ tiết kiệm chăm chỉ nhưng không biết mình đang tiết kiệm cho điều gì. Họ nghĩ rằng chỉ cần có tiền là sẽ bớt lo. Nhưng càng có, lại càng thấy thiếu.
Vì cái họ thiếu không phải là tiền mà là định nghĩa rõ ràng về “đủ”.
Ta từng nghĩ: có 500 triệu là yên tâm.
Nhưng rồi vật giá leo thang, nhà cửa đắt đỏ, chi phí sinh hoạt ngày càng cao… ta bắt đầu thấy “có lẽ phải 1 tỷ mới đủ”.
Rồi 1 tỷ cũng không khiến ta an tâm vì lúc đó ta lại bắt đầu so sánh với người có 2 tỷ.
Và thế là, thay vì sống với tiền, ta sống với một hình dung không bao giờ chạm tới về tiền. Một thứ đường chân trời mà cứ đi mãi tới nó thì nó cũng cứ lùi xa mãi.
Tôi nhận ra, cái khiến người ta lo lắng không phải là thiếu tiền mà là không kiểm soát được kỳ vọng của chính mình.
Nếu chưa xác định rõ tiền sinh ra để làm gì, thì dù có 500 triệu hay 5 tỷ, cảm giác lưng chừng vẫn sẽ ở lại. Số dư tài khoản tăng lên nhưng khoảng cách giữa “hiện tại” và “mình nghĩ mình nên có” cũng tăng theo. Và chính khoảng cách đó làm ta mệt.
Tiền vốn là công cụ nhưng nhiều người lại xem nó là bản chất của sự yên tâm. Khi công cụ được thần thánh hóa, nó bắt đầu kiểm soát tâm lý ngược lại.
Điều quan trọng không phải là bạn đang có bao nhiêu mà là bạn dùng số đó để làm gì.
500 triệu có thể là nhỏ nếu bạn mơ mua nhà thành phố. Nhưng nó có thể là lớn nếu bạn dùng nó để học kỹ năng, đầu tư bản thân, xây dựng một dòng tiền ổn định.
Cũng số tiền ấy, có người giữ trong sổ để “phòng thân”, có người phân bổ thành các quỹ cụ thể: bảo vệ – đầu tư – linh hoạt – trải nghiệm.
Cảm giác an tâm không đến từ việc nhìn thấy một con số mà đến từ việc biết rõ: tiền mình đang giữ đang phục vụ điều gì.
Câu chuyện 500 triệu này không phải nói tới giới hạn của ít hay nhiều mà để nhắc nhớ một điều: khi ta không đặt cho tiền một mục tiêu cụ thể thì chính tiền cũng không biết phải trấn an ta bằng cách nào.
Và khi ta cứ tiếp tục chạy theo một tiêu chuẩn không tên, không người xác nhận, không thời hạn cụ thể… ta sẽ luôn thấy mình chậm, thấy mình thiếu, và thấy mình bất ổn… Ngay cả là số tiền kia vẫn nằm yên trong ngân hàng, mỗi tháng sinh thêm vài đồng lãi.
Tiền không tự tạo ra cảm giác an toàn. Chỉ khi ta biết mình cần gì và tiền phục vụ điều đó, thì sự yên tâm mới thật sự xuất hiện.
**
S.t







