BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30

TẠI SAO NGƯỜI GIÀU KINH NGHIỆM CẮT LỖ KHÔNG DO DỰ?

:chart_with_downwards_trend: Nghịch lý của sự “Gồng Lỗ”

Bạn có biết sự khác biệt lớn nhất giữa một con bạc và một nhà đầu tư khi tài khoản báo động đỏ là gì không?
Con bạc: Cố gắng cứu ván bài bằng mọi giá (Nạp tiền, nhồi lệnh, cầu nguyện). Họ hy vọng may mắn sẽ mỉm cười.
Nhà đầu tư: Chấp nhận thua ván này để bảo toàn vốn cho ván sau. Họ biết may mắn không phải là chiến lược.

:brain: Chiến thuật “Lùi 1 bước, Tiến 3 bước”

Khi thị trường quay lưng, Pro Trader thực hiện một cú “Reset cứng”:
Chấp nhận sai: Đóng sạch các lệnh rác. Không thương tiếc.
Đóng băng hoạt động: Rút phích cắm 24h. Không nhìn bảng điện.
Giảm tải trọng: Quay lại thị trường với khối lượng siêu nhỏ (1/5).
Tại sao phải đi volume nhỏ?
Vì sau cú sốc, tâm lý bạn đang rất yếu. Nếu tiếp tục đánh lớn để gỡ, bạn sẽ run tay và đưa ra quyết định sai lầm.
Đi volume nhỏ giúp bạn lấy lại nhịp điệu (Rhythm) mà không chịu áp lực tiền bạc.

:shield: Bài học xương máu:

Vừa thua xong mà trade to => AUTO CHÁY.
Vừa thua xong mà nạp thêm => AUTO RA ĐÊ.

:point_right: Lời khuyên thực chiến:

Thị trường luôn ở đó. Tiền mất có thể kiếm lại. Nhưng nếu mất niềm tin và mất kiểm soát, bạn sẽ mất tất cả.
Hãy dũng cảm cắt lỗ hôm nay để còn cơ hội chiến thắng ngày mai.

(Trade.tudo)

“20 NĂM VÀ 5 PHÚT” – KHI ĐẦU TƯ KHÔNG CHỈ LÀ CÂU CHUYỆN CỦA TIỀN BẠC

Một khách du lịch ở làng Greenwich của New York đã quyết định nhờ một họa sĩ vỉa hè phác thảo bức chân dung của mình. Anh ta đã nhận được một bản phác thảo rất đẹp với giá 100 đô la.
“Khá đắt đấy”, người khách nói với người nghệ sĩ, “nhưng tôi sẽ trả, vì nó là một bức ký họa tuyệt vời. Nhưng thực sự ông chỉ mất có năm phút để vẽ nó”.
“Thực ra là 20 năm và năm phút”, người hoạ sĩ trả lời.

Câu trả lời này không chỉ là một lời đối đáp thông minh, mà nó phản ánh một sự thật cơ bản về kinh tế học:
Đầu tư chính là sự hy sinh những thứ thực tế hôm nay để có được nhiều thứ thực tế hơn trong tương lai.

1.Đầu tư rộng lớn hơn một giao dịch tiền bạc
Một số người có thể coi đầu tư chỉ đơn giản là một giao dịch bằng tiền. Nhưng xét rộng hơn và cơ bản hơn, trường hợp của người nghệ sĩ làng Greenwich chính là một sự hy sinh: Thứ ông ấy hy sinh là thời gian hai thập kỷ để đầu tư phát triển các kỹ năng, cho phép ông tạo ra một bản vẽ phác thảo ấn tượng chỉ trong vòng năm phút.
Đối với toàn xã hội, đầu tư thường diễn ra dưới hình thức là sự sản xuất một số hàng hóa tiêu dùng, như vậy thì lượng lao động và vốn đáng lẽ được sử dụng để sản xuất hàng hóa tiêu dùng đó sẽ được sử dụng để sản xuất những loại máy móc và nhà xưởng thay thế, từ đó khiến cho sản lượng trong tương lai lớn hơn so với bình thường. Có thể điều mà các nhà đầu tư cá nhân tập trung vào là các giao dịch tài chính đi kèm với quá trình này, nhưng tiền chỉ là một công cụ để tạo điều kiện cho những điều cấu thành nên của cải thực sự.

2.Rủi ro và bài toán hoàn trả
Bởi vì không thể biết trước được tương lai, nên các khoản đầu tư luôn chứa đựng rủi ro. Những rủi ro này phải được bù đắp nếu sự đầu tư vẫn tiếp tục.
Chi phí sống trong khi chờ đợi tài năng nghệ thuật phát triển. Những cuộc khai thác dầu để tìm đến nơi có thể khoan giếng dầu. Tổng số tín chỉ học tập cần thiết để được cấp bằng. Tất cả chúng đều là những khoản đầu tư cần phải hoàn trả nếu muốn các khoản đầu tư đó vẫn tiếp tục được thực hiện.

3.Vấn đề kinh tế, không phải vấn đề đạo đức
Việc hoàn lại các khoản đầu tư không phải là vấn đề đạo đức mà là một vấn đề kinh tế. Nếu lợi tức đầu tư không đủ để khiến khoản đầu tư trở nên đáng giá, thì trong tương lai sẽ có ít người thực hiện khoản đầu tư này hơn, và do đó, người tiêu dùng trong tương lai sẽ không được sử dụng loại hàng hóa và dịch vụ mà lẽ ra đã được sản xuất.
Số lượng và mức độ của việc hoàn lại đầu tư này được xác định bởi số lượng người tiêu dùng đánh giá cao những lợi ích mà các khoản đầu tư của người khác mang lại. Trường hợp người tiêu dùng không đánh giá cao sản phẩm, thì khoản đầu tư sẽ không được hoàn lại. Khi mọi người khăng khăng muốn đầu tư vào một lĩnh vực có ít nhu cầu, họ đã lãng phí các nguồn lực khan hiếm. Mức lương thấp và ít cơ hội việc làm chính là một “tín hiệu” để họ ngừng đầu tư vào lĩnh vực này.

4.Những khoản đầu tư phi thị trường
Các nguyên tắc đầu tư thường liên quan đến cả các hoạt động không thông qua thị trường:
Việc cất đồ vật gọn gàng: Là một sự đầu tư về thời gian ở hiện tại, nhờ vậy bạn có thể giảm thời gian tìm kiếm chúng trong tương lai.
Giải thích về bản thân với người khác: Có thể tốn thời gian và gây khó chịu, nhưng nó là một loại đầu tư để ngăn chặn những hiểu lầm có thể tránh được, nhờ vậy ngăn chặn được những bất hạnh lớn hơn trong tương lai.

BẠN NHÌN THẤY “GIÁ CẢ” HAY BẠN NHÌN THẤY “GIÁ TRỊ”?

Đừng để những con số tài chính làm mờ đi bản chất thực sự của các vận động kinh tế xung quanh chúng ta hàng ngày.

(happylive)

Điều quan trọng nhất vẫn là:
Chọn đúng cổ phiếu và có điểm mua thật tốt.
Xong rồi “ngồi im” vậy thôi.
Đủ nắng thì hoa sẽ nở.

(M.K)

Tôi từng nghĩ rằng, trên thị trường chứng khoán, người thắng cuộc luôn là người thông minh nhất. Sau nhiều năm đầu tư và quan sát đám đông, tôi thực sự không còn tin điều đó nữa.
Phần lớn những người bạn đang “đấu” với bạn mỗi ngày trên thị trường đều không hề ngu. Trái lại, họ thông minh hơn mức trung bình rất nhiều. Họ đọc báo cáo nhanh, hiểu mô hình kinh doanh sâu sắc, phản xạ cực tốt trước thông tin mới.

Nếu bạn bước vào thị trường với suy nghĩ: “Tôi sẽ thắng họ bằng cách thông minh hơn họ”, thì rất có thể đó là một nước đi tự sát đưa bạn ra cầu. Không phải vì bạn kém thông minh. Mà vì đó là cuộc chơi mà IQ không còn là lợi thế hiếm có.

Warren Buffett từng nói một câu rất thẳng ruột :
“Để đầu tư thành công, bạn không cần IQ 160. Điều bạn cần là một tính khí phù hợp để không để cảm xúc phá hỏng những quyết định hợp lý.”
Câu nói đó nghe có vẻ dễ hiểu, nhưng hàm ý của nó thì không.
Thị trường không phải là bài thi trí tuệ.
Nó là môi trường áp lực cao độ, nơi hàng đống tiền thật bị đặt lên bàn cân, nơi cảm xúc bị kéo căng liên tục, nơi lòng tham và nỗi sợ thay nhau chiếm quyền điều khiển.
Và chính ở đây, tôi thấy một nghịch lý lặp đi lặp lại:
Những người rất thông minh… lại thường thua đau đớn vì cảm xúc.
Họ hiểu xác suất, nhưng không chịu nổi chuỗi thua ngắn hạn.
Họ hiểu định giá bài bản, nhưng vẫn mua khi giá đã quá cao vì sợ bỏ lỡ cơ hội.
Họ hiểu rủi ro, nhưng vẫn dùng đòn bẩy margin vì quá tin vào năng lực bản thân.

Charlie Munger từng nói như này, thậm chí ông có phần cay nghiệt:
“Có rất nhiều người có IQ cao nhưng lại là nhà đầu tư tệ hại, vì họ có một tính khí quá tệ.”
Vấn đề không nằm ở việc họ không biết.
Vấn đề là họ không chịu nổi cảm giác khi thị trường đi ngược lại suy nghĩ của mình.
Tôi đã thấy vô số danh mục đầu tư bị phá hủy không phải vì phân tích hay chọn sai, mà vì:

– Không chịu nổi việc đứng ngoài khi thị trường tăng mạnh
– Không chịu nổi việc nắm giữ khi giá đi ngang quá lâu
– Không chịu nổi việc nhìn tài khoản đỏ lòm trong những giai đoạn bất lợi, tin xấu.
Thị trường liên tục đặt ra những câu hỏi ít mang tính học thuật:

Bạn có đủ kiên nhẫn không?
Bạn có chịu được cảm giác mình trông “ngu ngu” trong ngắn hạn không?
Bạn có thể ngồi yên khi chẳng có gì để làm không?
Đa số câu trả lời là: không.
Buffett từng nhấn mạnh rằng thị trường là công cụ chuyển tiền từ người thiếu kiên nhẫn sang người kiên nhẫn. Chẳng phải vì người kiên nhẫn thông minh hơn, mà vì họ không để cảm xúc thị trường ép mình phải hành động.
Và đây là điều tôi cho rằng nhiều người đánh giá thấp:
Thị trường không trừng phạt sự ngu dốt ngay lập tức,
nhưng nó trừng phạt cảm xúc con người rất tàn bạo.
Người phản ứng quá nhanh thường hành động ở thời điểm tệ nhất.
Người quá tự tin thường giao dịch quá nhiều.
Người quá sợ hãi thường bán tháo đúng đáy.
Người quá tham lam thường mua gần đỉnh, và cháy tài khoản sau 3 4 năm tham gia.
Những hành vi đó không đòi hỏi IQ cao, thông minh, tài giỏi.
Chúng chỉ cần bạn có trí tuệ EQ thấp.
Munger từng nói rằng điều quan trọng nhất trong đầu tư là “tránh những sai lầm ngu ngốc”. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, đó lại là điều khó nhất — bởi phần lớn sai lầm không đến từ thiếu kiến thức, mà đến từ mất kiểm soát cảm xúc.
Theo thời gian, tôi nhận ra rằng lợi thế lớn nhất của một nhà đầu tư không phải là mô hình phức tạp, mà là khả năng không làm gì ngu ngốc trong những thời điểm căng thẳng.
Không mua vì sợ lỡ cơ hội.
Không bán vì sợ mất thêm.
Không hành động chỉ để cảm thấy mình đang cần “làm gì đó”.
Ngài Thị trường luôn thì thầm vào tai:
“Mua đi, không mua là lỡ sóng.”
“Bán nhanh đi, giữ nữa là chết.”
“bán nhà múc cú full margin giàu nhanh đổi đời”
Và phần lớn mọi người đều nghe theo.
Trong bối cảnh đó, một người không quá xuất chúng về trí tuệ nhưng đủ điềm tĩnh, đủ kỷ luật, đủ kiên nhẫn… lại chiếm lợi thế rất rõ ràng.
Không phải vì họ nhìn thấy điều người khác không thấy.
Mà vì họ không làm những điều mà người khác không kiềm chế được đôi khi làm đúng việc ngồi im.

Buffett từng nói: “Thời gian là bạn của doanh nghiệp tốt, và là kẻ thù của doanh nghiệp tệ.”
Nhưng thời gian chỉ thực sự là bạn của những người đủ bình tĩnh để ở lại đủ lâu.
Điều này càng đúng ở thị trường chứng cháo Việt Nam — nơi nhà đầu tư cá nhân chiếm đa số, nơi cảm xúc thường đi trước kỷ luật, nơi hành động nhanh lẹ khôn lỏi thường được ca ngợi hơn hành động đúng.

Trong môi trường đó, quản trị cảm xúc EQ không còn là yếu tố phụ.
Nó là lợi thế cạnh tranh âm thầm nhưng bền bỉ nhất.
Cuối cùng, đơn giản lạnh lùng như này:

“Bạn không cần phải thông minh nhất thị trường. Bạn chỉ cần ít hoảng loạn hơn, ít tham lam hơn, và ít hành động ngu ngốc hơn phần còn lại.” from Bi

Cuối cùng thị trường sẽ tưởng thưởng cho lựa chọn đúng đắn, càng nhiều theo thời gian.

(H.H)

Xuân đã về đó em…

“Thất nghiệp ở nhà một mình bạn stress khoảng 10 thì thất nghiệp ở nhà với gia đình bạn stress x1000.
Một buổi sáng thất nghiệp của tui là khi đang ngủ thì lờ mờ nghe thấy gia đình chửi mình vì mãi không xin được việc, chỉ có thể giả vờ không nghe thấy chứ làm gì được nữa.”

Mình tình cờ đọc được đoạn chia sẻ này trên Threads, và tự dưng nhớ đến mình của giai đoạn tương tự. Mình từng trải qua một khoảng thời gian gần giống như vậy. Cũng từng nghĩ là “cả mấy trăm triệu bố mẹ nuôi ăn học Đại học, thế giờ đổ sông à?”

Những ngày về quê sau khi nghỉ việc ở công ty cũ và đang tìm việc mới, mình không đi làm. Và thú thật, đó là giai đoạn mình áp lực nhiều nhất, nhiều hơn cả lúc một mình ở trên trọ. Mỗi câu hỏi, mỗi lời nhắc khéo của bố mẹ đều khiến mình thấy bản thân bị thu nhỏ lại, chỉ còn bé nhỏ tí ti. Không ai nói thẳng rằng mình là gánh nặng, nhưng mình tự cảm nhận được điều đó, và cảm thấy nó rõ ràng hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Mọi người biết không, điều khó chịu nhất của thất nghiệp không chỉ là nỗi lo tài chính, mà là cảm giác mình đang tụt lại phía sau, bất tài. Là việc bạn vừa phải tự động viên bản thân, vừa phải chống chọi với những kỳ vọng vô hình từ gia đình. Muốn giải thích rằng mình đang cố gắng. Muốn nói rằng mình cũng áp lực, cũng sợ, cũng trằn trọc suốt nhiều thời gian. Nhưng rồi vẫn chọn im lặng thôi vì không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một người chưa có kết quả.

Mình vẫn nỗ lực chứ, nhưng không có hình dạng cụ thể để đem ra kể. Vẫn luôn luôn là những ngày dành hàng giờ gửi CV, chỉnh sửa hồ sơ, học thêm một vài kĩ năng mới, nhưng khi nhìn từ bên ngoài, lại trông giống như “ở nhà không làm gì cả.”

Đi qua giai đoạn ấy rồi, vượt qua được nó rồi, mình đã tự ôm bản thân nhiều lắm. Thật sự quá biết ơn chính mình vì đã đi qua được những ngày tưởng như vỡ vụn như thế, cảm xúc mệt mỏi như vậy.
Có một vài lời mình muốn nhắn tới mọi người nếu như đang trong giai đoạn ấy thế này,

Một là, hãy vẫn chuẩn chỉ với bản thân, đừng thả trôi chính mình. Bạn vẫn nên xây dựng một thời gian biểu rõ ràng, ví dụ như 8h sáng mở máy, 12h nghỉ, 1h30 làm tiếp, 5h kết thúc. Dù chưa có công việc, bạn vẫn cần một nhịp sinh hoạt giống như người đang đi làm. Trong khung giờ đó, bạn chỉ tập trung vào 3 việc: tìm việc, nâng cao kỹ năng, chỉnh CV/portfolio. Điều này giúp bạn giữ được kỷ luật, và không để bản thân trôi dạt cả ngày trong cảm giác vô dụng.

Hai là, đừng chỉ “xin việc”. Hãy biến việc tìm việc thành một dự án nghiêm túc. Chúng ta nên lập một file theo dõi: hôm nay apply công ty nào, vị trí gì, đã có tiến triển chưa, thiếu kỹ năng gì… Nếu bị từ chối, đừng ngại ngần hỏi lại, xem là họ từ chối vì thiếu kinh nghiệm, thiếu kỹ năng, hay vì profile chưa đủ mạnh. Sau đó, chọn một điểm yếu cụ thể để cải thiện. Thất nghiệp không đáng sợ bằng việc không biết mình đang yếu ở đâu.

Ba là, hãy cứ nói thẳng với gia đình về tình trạng, kế hoạch của bạn. Đừng chiến đấu một mình, thật đấy.

(S.t)

Trương Tập đánh nhau, cả làng đổ máu

Việc Trung Quốc chính thức thông báo điều tra vào ngày 24/01/2026 là một cơn địa chấn chính trị, không chỉ của riêng TQ mà là thế giới.
Vậy cơn địa chấn này có thể dẫn đến những khả năng nào ?

Việc thanh lọc (purge) cho thấy ông Tập muốn tập trung và kiểm soát tuyệt đối quyền lực, điều này khiến cho các quyết định trong tương lai đơn cực và khó dự đoán hơn. Nhưng điều này cũng cho thấy có rạn nứt lớn trong nội bộ (trong không ấm thì ngoài khó êm), và thế giới có thể hoài nghi về khả năng chiến đấu thực chất của PLA khi quân đội bị xáo trộn một thời gian dài, từ các cấp cao nhất, các binh chủng quan trọng nhất.

Có thông tin cho rằng tướng Trương là cầu nối quan trọng giữa TQ với Nga về mặt quốc phòng, thay người mới thì Nga cần thời gian để đánh giá.

Tướng Trương là người giám sát quá trình hiện đại hóa vũ khí và mua sắm trang thiết bị, việc gián đoạn sẽ khiến kế hoạch Đài Loan chậm lại, kéo dài hơn. Tuy nhiên, rủi ro như đã đề cập ở trên, khi không còn tiếng nói phản biện trong quân đội thì quyết định cực đoan vẫn có khả năng xảy ra.

Quân đội của TQ, mà các nước đều vậy, gắn chặt và là “ông chủ” của rất nhiều doanh nghiệp liên quan đến mảng công nghiệp quốc phòng, tình hình này sẽ khó khăn cho nhiều doanh nghiệp, rồi khó khăn nó lây lan.

Cú sốc này cũng khiến các nhà đầu tư thế giới phải nhanh chóng đánh giá lại dòng tiền đổ vào TQ, như trong năm qua là ưu tiên cho công nghiệp. Mấy nước vô tình lượm được bí kiếp có thể nhắc đến Ấn độ, Việt Nam minh.

Tình hình TQ gia đạo bất an khiến Mỹ có thể thoải mái hơn, biết đâu mấy hành động vừa rồi của Mỹ có thể là do đã nắm được tin, biết TQ “nhà có chuyện” nên ra tay trước.

Có điều TQ là nền kinh tế lớn số no.2 thế giới, là một động cơ quan trọng của cả cỗ máy kinh tế thế giới, nếu nó yếu đi một cách đột ngột thì thế giới cũng mệt.

(V.Đ.T)

Mai đỏ nữa thì làm gì?

Kép…

Bánh chưng đã về đến đâu rồi?

Kỷ luật quản trị danh mục: Bí mật sống còn của huyền thoại Nicolas Darvas

Nhiều người có khả năng chọn cổ phiếu tốt, nhưng rất ít người giữ được tiền và nhân nó lên nhiều lần. Sự khác biệt nằm ở khả năng quản trị danh mục và kiểm soát rủi ro. Nicolas Darvas, sau khi đã trải qua đủ mọi thăng trầm, đã đúc kết ra những nguyên tắc vàng giúp ông không chỉ bảo vệ thành quả mà còn tối ưu hóa lợi nhuận một cách ngoạn mục. Đây là những gì bạn cần áp dụng ngay hôm nay.

:mag: Sự tập trung mang lại sức mạnh

Khi mới bắt đầu, Darvas từng mắc sai lầm như bao người khác: sở hữu một danh mục lộn xộn với 30 mã cổ phiếu. Nhưng ở đỉnh cao sự nghiệp, ông chỉ nắm giữ từ 5 đến 8 cổ phiếu, thậm chí có lúc dồn 50% vốn vào một mã duy nhất khi thời cơ chín muồi. Sự tập trung giúp ông theo sát từng nhịp đập của cổ phiếu và tối ưu hóa lợi nhuận. Đừng biến danh mục của bạn thành một sở thú, hãy biến nó thành một đội đặc nhiệm tinh nhuệ.

:memo: Nhật ký giao dịch - Người thầy thầm lặng

Để rèn luyện cảm xúc và kỹ năng, Darvas khuyên chúng ta phải viết ra lý do cho mỗi lần thất bại. Tại sao bạn mất tiền? Do thị trường xấu, hay do bạn phá vỡ quy tắc? Hãy viết lại những suy nghĩ đã dẫn đến sai lầm đó, nghiên cứu nó và thiết lập quy tắc mới để không bao giờ lặp lại. Một nhà đầu tư không biết rút kinh nghiệm từ quá khứ sẽ mãi mãi là một con bạc khát nước.

:hourglass_flowing_sand: Thời điểm là tất cả

Cơ hội tốt nhất để thành công là khi thị trường đang trong xu hướng tăng (Uptrend). Darvas hiểu rằng bơi ngược dòng là vô ích. Ông sẵn sàng không làm gì trong thời gian dài, kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi cơ hội thực sự xuất hiện. Ông tránh xa thị trường giá xuống (Bear Market) và chỉ tham gia khi môi trường thuận lợi. Đừng cố gắng giao dịch mọi lúc mọi nơi, hãy học cách ngồi yên và quan sát.

:shield: Cắt lỗ không thương tiếc

Nhà đầu tư dài hạn thực chất là những con bạc đang hy vọng gỡ lỗ. Đó là một nhận định cay đắng nhưng thực tế của Darvas. Hy vọng cổ phiếu lỗ sẽ tăng lại là liều thuốc độc giết chết tài khoản của bạn. Lý do duy nhất để giữ một cổ phiếu là nó đang tăng giá. Nếu nó không tăng, hoặc tệ hơn là giảm, không có lý do gì để nó tồn tại trong danh mục của bạn. Hãy tàn nhẫn với những khoản lỗ nhỏ để bảo vệ nguồn vốn lớn.

(F.T)