“Thất nghiệp ở nhà một mình bạn stress khoảng 10 thì thất nghiệp ở nhà với gia đình bạn stress x1000.
Một buổi sáng thất nghiệp của tui là khi đang ngủ thì lờ mờ nghe thấy gia đình chửi mình vì mãi không xin được việc, chỉ có thể giả vờ không nghe thấy chứ làm gì được nữa.”
Mình tình cờ đọc được đoạn chia sẻ này trên Threads, và tự dưng nhớ đến mình của giai đoạn tương tự. Mình từng trải qua một khoảng thời gian gần giống như vậy. Cũng từng nghĩ là “cả mấy trăm triệu bố mẹ nuôi ăn học Đại học, thế giờ đổ sông à?”
Những ngày về quê sau khi nghỉ việc ở công ty cũ và đang tìm việc mới, mình không đi làm. Và thú thật, đó là giai đoạn mình áp lực nhiều nhất, nhiều hơn cả lúc một mình ở trên trọ. Mỗi câu hỏi, mỗi lời nhắc khéo của bố mẹ đều khiến mình thấy bản thân bị thu nhỏ lại, chỉ còn bé nhỏ tí ti. Không ai nói thẳng rằng mình là gánh nặng, nhưng mình tự cảm nhận được điều đó, và cảm thấy nó rõ ràng hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Mọi người biết không, điều khó chịu nhất của thất nghiệp không chỉ là nỗi lo tài chính, mà là cảm giác mình đang tụt lại phía sau, bất tài. Là việc bạn vừa phải tự động viên bản thân, vừa phải chống chọi với những kỳ vọng vô hình từ gia đình. Muốn giải thích rằng mình đang cố gắng. Muốn nói rằng mình cũng áp lực, cũng sợ, cũng trằn trọc suốt nhiều thời gian. Nhưng rồi vẫn chọn im lặng thôi vì không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một người chưa có kết quả.
Mình vẫn nỗ lực chứ, nhưng không có hình dạng cụ thể để đem ra kể. Vẫn luôn luôn là những ngày dành hàng giờ gửi CV, chỉnh sửa hồ sơ, học thêm một vài kĩ năng mới, nhưng khi nhìn từ bên ngoài, lại trông giống như “ở nhà không làm gì cả.”
Đi qua giai đoạn ấy rồi, vượt qua được nó rồi, mình đã tự ôm bản thân nhiều lắm. Thật sự quá biết ơn chính mình vì đã đi qua được những ngày tưởng như vỡ vụn như thế, cảm xúc mệt mỏi như vậy.
Có một vài lời mình muốn nhắn tới mọi người nếu như đang trong giai đoạn ấy thế này,
Một là, hãy vẫn chuẩn chỉ với bản thân, đừng thả trôi chính mình. Bạn vẫn nên xây dựng một thời gian biểu rõ ràng, ví dụ như 8h sáng mở máy, 12h nghỉ, 1h30 làm tiếp, 5h kết thúc. Dù chưa có công việc, bạn vẫn cần một nhịp sinh hoạt giống như người đang đi làm. Trong khung giờ đó, bạn chỉ tập trung vào 3 việc: tìm việc, nâng cao kỹ năng, chỉnh CV/portfolio. Điều này giúp bạn giữ được kỷ luật, và không để bản thân trôi dạt cả ngày trong cảm giác vô dụng.
Hai là, đừng chỉ “xin việc”. Hãy biến việc tìm việc thành một dự án nghiêm túc. Chúng ta nên lập một file theo dõi: hôm nay apply công ty nào, vị trí gì, đã có tiến triển chưa, thiếu kỹ năng gì… Nếu bị từ chối, đừng ngại ngần hỏi lại, xem là họ từ chối vì thiếu kinh nghiệm, thiếu kỹ năng, hay vì profile chưa đủ mạnh. Sau đó, chọn một điểm yếu cụ thể để cải thiện. Thất nghiệp không đáng sợ bằng việc không biết mình đang yếu ở đâu.
Ba là, hãy cứ nói thẳng với gia đình về tình trạng, kế hoạch của bạn. Đừng chiến đấu một mình, thật đấy.
(S.t)