Đứa em đồng nghiệp nó nói mình: Chị cho em gửi 5 triệu chị chơi chứng khoán giùm em nhé, chị chơi kiểu gì cũng được thắng thì tốt mà thua mất em chịu.
Mình nói: Em muốn chơi thì chị chỉ em chơi chứ chơi hộ em thì không được, em cứ bỏ vào tự chơi đi, nó cũng mang cho mình niềm vui.
Nó nói: Không, em có biết gì đâu mà chơi?
Thế không lẽ khi sinh ra chị tự biết? Chị cũng bắt đầu từ chỗ nhìn cái bảng nó lập lòe như ma trơi ngoài nghĩa địa ấy rồi mình học từ từ nó biết thôi. Bước đầu là chứng viên sơ cấp, trung cấp, đại học rồi thạc sĩ và tiến sĩ, chơi dốt thì là ngu sĩ mất hết tài sản xong về đi nhặt ve chai kiếm sống.
Kiếm tiền mà nó làm như là đánh bài quẹt nhọ mặt vậy, tiền chứ đâu phải trò đùa?
Chứng khoán rất dễ kiếm tiền, phải nói như vậy nhưng mà cái gì dễ kiếm thì cũng dễ mất, ngoo cái là thấy mẹ luôn.
Vì tính chất rủi ro của nó cho nên mỗi người phải tự học và tự chịu trách nhiệm với chính cái bàn tay bấm phím của mình chứ không có ai chịu cho mình được đâu. Loài người là chúa đổ lỗi, cầm tiền chơi cho nó mình không được gì xong sai cái là nó chửi mình chetme luôn, ai em nót sì tíu pịt.
Phải đứng lên, học đi, tự học, mở tài khoản bỏ vào 5 triệu tự chơi, mất thì thôi, hiểu được thì bỏ vốn tiếp, từ từ.
Đi học còn thi rớt mà nên chơi chứng khoán có lúc mất cũng là bình thường. Ngu lần nào thì lần ấy tự rút kinh nghiệm, bài học nào cũng phải trả giá, nếu không trả giá là không có bài học, không có bài học thì đời đâu có thành công?
Kể cả chỉ cho mã nào để xuống tiền thì cũng vẫn chưa chắc thắng vì cái lòng tham và chế ngự lòng tham ở mỗi người khác nhau.
Có người thì cứ 15-20% là thấy mình sống phè phỡn rồi, chốt thôi, sau nó lên thì keme nó, lỡ nó xuống 30% thì cũng keme nó bởi tiền đó là tiền nhàn rỗi, chấp nhận được.
Cũng có người khi lên cao chót vót kệ nó, khi nào sập 7-10% là chốt để không xuống tiếp, mã nào mà nó âm thì cắt lỗ 7-10%, cái đó tùy nguyên tắc của mỗi người. Trước khi chơi phải đặt ra nguyên tắc mà đừng vì một phút bốc đồng mà phá vỡ nguyên tắc thì sẽ ăn cám.
Mình chỉ cầm tiền cho duy nhất một người đó là đứa em con ông chú, đứa này nó tốt. Hồi mình đi học nó hay cho mình mượn tiền, nó cũng nghèo mà nó dám cho mình mượn tức là nó tử tế. Mình cầm của nó 100 triệu trong 3 tháng, lấy cho nó được 7.5 triệu, nó nói em chờ đủ 15 triệu em mua chỉ vàng đeo làm kỷ niệm, vàng bây giờ lên gần 18 rồi mà mình vẫn chưa lấy thêm cho nó được đồng nào; trừ đầu trừ đuôi còn 8 tháng nữa ráng kiếm cho nó đủ 1 chỉ vàng.
Chơi chứng khoán mà gửi tiền người ta chơi là hỏng, 500 triệu còn ít, chứ 5 triêu cứ cho là thắng đi thì lời có đáng bao nhiêu?
(L.N)