BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30



Hơn 6,1 tỷ Đô la Mỹ sẽ được huy động về trung tâm tài chính tại TP.HCM.

Nếu ai hỏi tôi rằng: “Thấy gì là thấy Tết?”, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay là khi thấy những cành đào, cành mai bắt đầu xuống phố.

Cứ tầm rằm tháng Chạp trở đi là tôi lại thích lượn lờ qua những vỉa hè, những con phố quen thuộc. Chẳng cần phải là một người sành về cây cảnh, chỉ cần nhìn thấy sắc thắm của đào, sắc vàng của mai, của cúc vạn thọ trải dài trên phố là lòng tự nhiên thấy rộn ràng, thấy cái Tết đã đến rất gần.

Công việc của những người bán hoa ngày Tết, đây không chỉ là công việc thời vụ đơn thuần mà nó dường như đã trở thành một phần linh hồn không thể thiếu của ngày Tết Việt Nam. Họ không chỉ bán hoa, họ đang trao đi cả cái không khí, cái phong vị riêng biệt của ngày Tết Việt Nam. Nếu không có những người bán hoa, Tết chắc chắn sẽ bớt đi vài phần rực rỡ, bớt đi cái xốn xang của bao người khi chọn được cành đào ưng ý, chậu cúc vàng tươi.

Mấy ngày nay, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi, tôi lại càng trân quý hơn những gương mặt sạm đi vì nắng gió nhưng ánh mắt vẫn luôn lấp lánh hy vọng bên những gian hàng hoa. Ngoài việc chọn cho mình một nhành hoa đẹp để trang hoàng nhà cửa, tôi muốn gửi một lời cảm ơn và lời chúc chân thành nhất đến những cô chú, anh chị đang bán hoa Tết.

Chúc cho mọi người năm nay buôn may bán đắt. Chúc cho sức khỏe dẻo dai, tay chân cứng cáp để vượt qua những ngày vất vả này, mang về một cái Tết đủ đầy và ấm áp nhất.

Hy vọng rằng thời tiết sẽ thật ủng hộ để những cánh hoa được rạng rỡ đúng những ngày Tết. Tôi cũng mong sẽ không phải nhìn những chậu hoa nằm lại trên phố vào chiều 30, để nụ cười của người bán hoa cũng rạng rỡ như chính sắc Xuân mà họ đang trao đi.

(CCHN)

Lãi suất tăng không phải vì “siết tiền”
Nếu nhìn bề mặt, nhiều người dễ cho rằng lãi suất tăng là kết quả của điều hành tiền tệ thắt chặt. Nhưng nhìn sâu hơn vào cấu trúc của hệ thống ngân hàng, có thể thấy lãi suất tăng không phải vì Ngân hàng Nhà nước muốn tăng.
Tính đến cuối năm 2025, tín dụng toàn hệ thống đã tăng gần 19%, đưa tổng dư nợ lên khoảng 18,4 triệu tỷ đồng.
Trong khi đó, huy động vốn chỉ tăng khoảng 14–15%, đạt hơn 17,4 triệu tỷ đồng.
Nói một cách giản dị, tốc độ ngân hàng đang cho vay nhanh hơn đáng kể so với tốc độ huy động tiền về.
Hiệp hội Ngân hàng Việt Nam đã cảnh báo rõ về tình trạng này:
chênh lệch giữa tín dụng và huy động của toàn hệ thống đã lên tới khoảng 1,6 triệu tỷ đồng vào cuối năm 2025.
Khi tín dụng tăng nhanh hơn huy động, ngân hàng không thiếu tiền theo nghĩa tuyệt đối, nhưng thiếu vốn ổn định để cho vay dài hạn.
Và trong trạng thái đó, lãi suất không còn là công cụ điều hành tùy chọn, mà trở thành van an toàn để giữ thanh khoản.
Khi ngân hàng cho vay nhanh hơn khả năng huy động vốn ổn định, chi phí vốn buộc phải tăng. Trong bối cảnh đó, kỳ vọng lãi suất cho vay giảm sâu là điều khó xảy ra, ngay cả khi lạm phát vẫn trong tầm kiểm soát.
Dòng tiền rút ra không làm hệ thống thiếu tiền, nhưng đủ để đẩy một số ngân hàng, nhất là ngân hàng nhỏ, vào thế căng thanh khoản, buộc họ phải tăng lãi suất huy động để giữ chân người gửi tiền.
Nhìn dài hơn, lãi suất không chỉ là câu chuyện của một năm hay một chu kỳ. Việt Nam đã dựa quá nhiều vào tín dụng ngân hàng để thúc đẩy tăng trưởng. Tỷ lệ tín dụng/GDP ở mức rất cao, trong khi hệ thống ngân hàng lại phải gánh phần lớn nhu cầu vốn trung và dài hạn của nền kinh tế.
Theo báo cáo của FiinGroup, việc tiếp tục đặt toàn bộ gánh nặng tăng trưởng lên tín dụng ngân hàng sẽ tiềm ẩn rủi ro lớn cho ổn định tài chính. Ngân hàng vốn phù hợp với vai trò cung ứng vốn ngắn hạn, nhưng lại đang phải tài trợ cho các dự án dài hơi, từ bất động sản đến hạ tầng.
Độ lệch pha kỳ hạn lên tới hàng triệu tỷ đồng khiến bài toán thanh khoản luôn treo lơ lửng trên hệ thống ngân hàng.
Khi lệch pha kỳ hạn quá lớn, lãi suất không còn là lựa chọn, mà là phản ứng bắt buộc để bảo vệ hệ thống. Áp lực này không chỉ dừng ở lãi suất, mà còn lan sang tỷ giá và ổn định vĩ mô nếu tiếp tục bị đẩy quá giới hạn.

Trong suốt một năm qua, cho dù bạn đã tiêu tốn hết bao nhiêu tiền, trải qua biết bao chuyện tốt xấu đi chăng nữa, nếu suốt cả một năm bạn đều khỏe mạnh không đau ốm thì đó là một năm vô cùng tốt đẹp của bạn.

(St)

Kết thúc một năm cũ, trước khi nói về những thành tựu mà bản thân đã đạt được, có lẽ trước đó, chúng ta nên nhìn nhận lại về định nghĩa của tài sản.
Trên đời có hai loại tài sản: hữu hình và vô hình.
Tài sản hữu hình là những thứ có thể quy đổi trực tiếp thành tiền như bất động sản, đá quý hay ngoại tệ.
Tài sản vô hình, đơn cử như bản lĩnh, nội lực hay sự tiến bộ về nhận thức thì lại chẳng có chỉ số nào đo đếm được.
Trong những thời điểm đầy biến động và sóng gió như năm 2025, thứ mà mọi người tích luỹ được nhiều nhất thực ra lại chính là những tài sản vô hình kia.
Với những công ty nhỏ vẫn còn đang trụ lại trên thị trường, bản thân điều đó đã chứng minh rằng họ là một thực thể có khả năng chống chịu trước khủng hoảng. Đồng thời, những quyết định chuyển mình mang tính chiến lược của họ trước thời cuộc là đúng đắn.
Khi một tập thể có thể cùng nhau chống chọi qua một giai đoạn đầy thử thách, nội bộ của họ cũng bắt đầu được liên kết thành một khối bền vững và gan lỳ hơn. Đến thời điểm kinh tế hồi phục, những đội ngũ như vậy sẽ có tốc độ bứt phá nhanh hơn nhiều so với những người chơi mới gia nhập thị trường hoặc những tập đoàn lớn nhưng hệ thống bên trong lại trì trệ.
Những giai đoạn sóng gió nhất, những sự thật cay đắng nhất vẫn thường là tiền đề cho những sự phát triển vượt bậc về nhận thức. Từ đó, các cá nhân và tập thể sẽ có thể nâng cấp được tầm nhìn và khả năng ra quyết định. Về bản chất, đó là những “phần mềm” - kỹ năng tư duy cao cấp mà dù có mất bao nhiêu tiền cho các khoá học kỹ năng thì chưa chắc một người đã hấp thụ được.
Cuối năm là thời điểm mọi người thường nhìn lại vào các con số để đánh giá về cả một năm vừa rồi của bản thân.
Bài viết này ở đây là để nhắc bạn về việc không được phép quên chuyện công nhận chính bản thân ở những điều mà mình đã đạt được.
Nếu như bạn đã sống sót qua rất nhiều những bài kiểm tra trong năm 2025, trở thành một con người với tâm thế hoàn toàn mới thì đó đã là một sự thành công rất lớn rồi.

(T.)

Tại sao bạn cứ mãi đốt cháy tài khoản của mình dù đã thề sẽ không bao giờ lặp lại?

Nếu bạn đã giao dịch được một thời gian mà tài khoản vẫn quay về con số không, hoặc tệ hơn là âm vốn, thì vấn đề không nằm ở chiến lược, không nằm ở việc thiếu chỉ báo hay công cụ xịn sò. Vấn đề nằm ở chính BẠN.
Việc cháy tài khoản không bao giờ xảy ra chỉ sau một lệnh giao dịch duy nhất. Nó là kết quả của một chuỗi các quyết định sai lầm, những khoảnh khắc buông thả nhỏ nhặt được cộng dồn lại: một lần bỏ qua cắt lỗ, một lần đi lệnh quá khối lượng, một phút bốc đồng để cảm xúc dẫn dắt.
Có ba sát thủ thầm lặng giết chết tài khoản của bạn mỗi ngày mà bạn cần nhận diện ngay lập tức:

:stop_sign:Cảm xúc bùng nổ (FOMO và giao dịch trả thù):
Bạn thấy giá tăng mạnh và sợ bỏ lỡ, nên bạn nhảy vào đúng đỉnh. Hoặc khi bạn vừa thua một lệnh đau đớn, sự tức giận khiến bạn muốn gỡ lại ngay lập tức. Lúc này, bạn không còn giao dịch dựa trên lợi thế, bạn đang giao dịch bằng sự cay cú.

:stop_sign:Cái tôi quá lớn:
Đây là giọng nói dối trá trong đầu bảo rằng bạn thông minh hơn thị trường. Nó khiến bạn gồng lỗ đến chết vì không chấp nhận mình sai. Hãy nhớ rằng, thị trường không quan tâm bạn là ai, bạn học vấn cao thế nào hay bạn cần tiền đến mức nào. Thị trường chỉ thưởng cho kỷ luật, không thưởng cho cái tôi.

:stop_sign:Thiếu kỷ luật:
Bạn biết rõ mình cần làm gì, nhưng bạn không làm. Bạn có kế hoạch nhưng lại phá bỏ nó ngay khi thị trường biến động. Kỷ luật là làm những việc cần làm ngay cả khi bạn không muốn.

Để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này:
Bạn phải thu nhỏ quy mô giao dịch lại. Hãy giảm khối lượng đi lệnh xuống mức thấp nhất cho đến khi bạn chứng minh được sự nhất quán của mình.
Hãy bảo vệ vốn như thể nó là mạng sống của bạn, vì trong trading, đúng là như vậy.
Hãy viết nhật ký không chỉ về các con số mà về cả cảm xúc của bạn trước và sau mỗi lệnh.
Đừng cố gắng thắng lớn, hãy cố gắng tồn tại lâu dài. Người sống sót cuối cùng mới là người chiến thắng.

(F.T)

Ngoảnh nhìn năm cũ sắp qua
Dăm lần giật thót, mong là thoáng mơ
Rủi may nhiều sự bất ngờ
Mỏng manh mất-được, thẫn thờ có-không
Bàn tay còn ấm hơi cầm
Trái tim đã kịp ươm mầm bão giông
Bao lần lạc giữa đám đông
Nói cười như thể mình không là mình
Bóng đêm vừa ngát nụ quỳnh
Thì trong chớp mắt giật mình ban mai.
Điều gì nặng trĩu hai vai
Một đôi mộng ước hay vài dở dang?
Bây giờ, lúc phải sang trang
Gửi ta năm cũ muộn màng cái ôm…

(NTN)

XUÂN ĐẾN RỒI

Tính NHẤT QUÁNTUÂN THỦ KỶ LUẬT TRONG GIAO DỊCH
Tại sao con người luôn thất bại trước thị trường, trong khi máy móc lại chiến thắng?
Câu trả lời nằm ở sự Nhất Quán.
Con người là sinh vật của cảm xúc: hôm nay vui, ngày mai buồn, lúc thì hưng phấn, lúc lại sợ hãi.
Chính sự biến động tâm lý này khiến các quyết định giao dịch của chúng ta trở nên lộn xộn và thiếu kỷ luật.
Máy móc hay các phần mềm máy tính hoạt động dựa trên logic lạnh lùng: IF - THEN (Nếu - Thì). Nếu điều kiện A xảy ra, thì hành động B sẽ được thực hiện. Không do dự, không hy vọng, không tiếc nuối.
Đó là lý do tại sao các công ty lớn thường muốn tự động hóa quy trình, để loại bỏ yếu tố con người vốn dĩ thiếu ổn định.
Trong trading, để thành công, bạn cần phải biến mình thành một cỗ máy hoặc là người vận hành một cỗ máy giao dịch hoàn hảo.
Cỗ máy này chính là một Hệ thống giao dịch với bộ quy tắc rõ ràng. Bạn cần những gạch đầu dòng cụ thể:
Vào lệnh khi nào?
Khối lượng bao nhiêu?
Cắt lỗ ở đâu?
Chốt lời khi nào?
Nếu thua lỗ liên tiếp bao nhiêu lệnh thì dừng lại?

Khi bạn có một bộ quy tắc chặt chẽ như vậy, bạn sẽ không còn phải đoán mò hay để cảm xúc dẫn dắt nữa.
Lúc này, bạn chỉ đơn thuần là người vận hành hệ thống:
Thấy tín hiệu đúng quy tắc thì bấm nút, không đúng thì ngồi im.
Đừng cố gắng chiến đấu với thị trường bằng cảm giác. Hãy chiến đấu bằng kỷ luật và sự nhất quán của một cỗ máy.
Đó là cách duy nhất để tồn tại lâu dài trong trò chơi khắc nghiệt này.

(F.T)