Phần lớn mọi người bước chân vào thị trường tài chính với một câu hỏi duy nhất: “Làm sao để kiếm tiền?”.
Nhưng tâm thế “chỉ nghĩ đến kiếm tiền thật nhanh” lại là lý do khiến họ mất tiền nhanh nhất.
Họ bắt đầu sai ngay từ điểm xuất phát. Họ muốn có quả ngọt ngay cả khi chưa gieo hạt, muốn có lợi nhuận ngay cả khi chưa có nền tảng.
Mark Minervini từng đúc kết:
Trở thành một nhà đầu tư giỏi là một quá trình. Đầu tiên bạn phải tiếp thu kiến thức.
Sau đó, nhờ thực hành bạn sẽ có kinh nghiệm…
Khi có năng lực bạn mới có thể kiếm được tiền.
Chiếc phễu của sự thành công chỉ có một chiều:
Học hỏi kiến thức: Xây dựng bộ lọc để biết đâu là cơ hội, đâu là cạm bẫy.
Thực hành: Dùng kiến thức để va chạm với thực tế, biến lý thuyết thành kinh nghiệm.
Rèn giũa kỹ năng: Từ kinh nghiệm, hình thành nên bản năng và kỷ luật thép.
Hệ quả tất yếu: Khi năng lực đủ lớn, tiền sẽ tự tìm đến như một phần thưởng.
Bạn không thể vay mượn năng lực, nhưng bạn hoàn toàn có thể “mượn” ánh sáng từ những bộ óc vĩ đại để rút ngắn lộ trình.
Nếu bạn đang tìm kiếm một “người thầy” để bắt đầu giai đoạn tiếp thu kiến thức và rèn giũa kỹ năng một cách bài bản nhất, thì Mark Minervini chính là người dẫn đường đáng tin cậy nhất.
- Bản lĩnh của nhà vô địch:
Mark không dạy lý thuyết suông. Ông chia sẻ chính xác cách ông đã biến vài ngàn đô la thành hàng triệu đô la với tỷ suất lợi nhuận hàng năm lên tới 220%. - Chiến lược SEPA độc quyền:
Cuốn sách tiết lộ hệ thống lựa chọn cổ phiếu dựa trên những nền tảng cơ bản cực mạnh kết hợp với điểm mua kỹ thuật chính xác. - Tư duy quản trị rủi ro “sắt đá”:
Phù thủy không phải là người dự đoán đúng mọi lúc, mà là người biết cách cắt lỗ thật nhanh và để lãi chạy thật xa. Mark sẽ dạy bạn cách bảo vệ túi tiền trước khi nghĩ đến việc làm giàu. - Làm chủ tâm lý giao dịch:
Gạt bỏ lòng tham và nỗi sợ hãi để hành động như một cỗ máy kiếm tiền kỷ luật.
Đọc Mark Minervini không chỉ là đọc một cuốn sách, đó là cuộc huấn luyện đặc biệt để bạn thay đổi hoàn toàn vị thế của mình trên bản đồ tài chính.
Happylive
Thế giới đang bước vào một giai đoạn nhiều biến động hơn.
Tăng trưởng có thể chậm lại, chi phí vốn cao hơn và thông tin mỗi ngày dày đặc hơn, dễ khiến con người dao động.
Trong bối cảnh đó, điều quan trọng không phải là chạy theo tin tức từng ngày, mà là xây dựng một cấu trúc tài chính đủ an toàn và giữ một tầm nhìn dài hạn.
Thị trường không ưu ái sự hưng phấn nhất thời.
Thị trường đứng về phía có sự chuẩn bị và kỷ luật.
Thế giới không dễ hơn. Nhưng cuối cùng, giá trị vẫn là thứ còn lại.
(NDH)
Nhiều bạn thắc mắc vì sao lại hướng mọi người chuyển đổi vàng sang đất trong khi đất đang ảo giá. Thực tế là do hầu hết nhăm nhe mua lướt mua lát, mua vứt không để đấy thì chỉ loanh quanh trade chung cư, đất nền phân lô ăn theo FOMO thì nhìn thấy ảo và cần sàng lọc kỹ. Nhưng BĐS nó là ngành rộng, gồm đất ở, chung cư, đất nông nghiệp, đất nông lâm thủy sản, dịch vụ du lịch, đất công nghiệp…
Mỗi một loại hình đòi hỏi phải có kiến thức, kinh nghiệm mới thắng được. Phải hiểu rằng BĐS thì giá trị của nó được kết từ: Giá trị sử dụng + Giá trị kỳ vọng.
Vì phần đông tập trung vào giá trị kỳ vọng muốn giàu nhanh thắng đậm nên bị cuốn vào các loại hình trade lướt, FOMO mới thấy nó ảo chứ những người đầu tư và khai thác BĐS chuyên chính mà tôi biết họ có hàng vài chục đến hàng trăm heta cafe, hoa quả mạn Tây Nguyên vẫn đang mua, thuê ròng BĐS nông nghiệp. Rồi thì kho xưởng, bến bãi, trạm xăng, trạm sạc…trải khắp các vùng kinh tế trọng điểm Việt Nam vẫn âm thầm mở mang.
Các bạn có biết vàng tăng rất mạnh nhưng giá cafe x mấy không? Giá cà phê trong nước cũng tăng gấp 3,5 lần trong 2 năm qua.
Những BĐS đắc địa kinh doanh tốt, cho thuê được giá hay những BĐS vị trí chiến lược trong trục quy hoạch vẫn tấp nập giao dịch kìa. Chứ ngồi ở nhà đọc dăm ba tin giật gân sốt đất chỗ nọ chỗ kia, thống kê nửa mùa của báo chí nó không phản ánh đúng sự thật đâu. Kiểu như đọc tin tồn kho bất động sản vượt 500 ngàn tỷ thì nghĩ thị trường đang bị tồn ghê lắm nhưng toàn là tồn kho đến từ các dự án của các tập đoàn. Mà đầu tư những BĐS của các tập đoàn này thì lại càng cần có kiến thức, kinh nghiệm và hiểu biết.
Từ khóa là: “lịch sử hình thành, xây dựng cầu Vĩnh Tuy + Các dự án BĐS Long Biên”
=> Tự các bạn tìm hiểu, vỡ ra quy luật mà đầu tư đúng thời điểm, đúng dự án của loại hình BĐS dự án tập đoàn.
Chưa bao giờ đầu tư BĐS là dễ dàng cả nhưng đủ đi sâu vào nó rồi bạn sẽ thấy về lâu dài nó là kênh đầu tư bền vững bất kể hình thái kinh tế đang nhảy sang trạng thái nào.
Chỉ là đầu tư vào loại hình nào thì cần có hiểu biết đủ rộng, sâu sắc về nó mới thắng được chứ đòi lãi hẳn tiền tỷ mà cứ đòi dễ như buôn mớ rau bao giờ.
(PT)
Nếu nghe tin Meituan chuẩn bị vào Việt Nam, nhiều người sẽ nghĩ đơn giản: “Lại thêm một app giao đồ ăn.”
Nghĩ vậy cũng dễ hiểu, vì ở bề mặt, người dùng chỉ thấy thêm một biểu tượng trên điện thoại, thêm vài mã giảm giá, thêm một lựa chọn đặt món.
Nhưng điều khiến câu chuyện này đáng chú ý hơn nằm ở chỗ khác. Meituan không chỉ là một công ty giao đồ ăn lớn, mà là một bên đã đi qua một cuộc chiến cực căng ở Trung Quốc trong năm 2025 – một cuộc chiến đủ lớn để bào mòn lợi nhuận của cả ngành, chỉ vì ai cũng muốn giành thứ quan trọng nhất: thói quen mở app đầu tiên của khách hàng.
Muốn hiểu vì sao chuyện này đáng quan tâm, phải nhìn rõ bối cảnh ở Trung Quốc trước. Khi đó, thị trường giao đồ ăn và giao nhanh không còn là thị trường mới nữa, mà đã rất lớn, rất dày, với hàng triệu đơn mỗi ngày, mạng lưới quán ăn phủ rộng và đội ngũ shipper vận hành như một hệ tuần hoàn.
Meituan là người dẫn đầu, tức là đang giữ phần lớn nhịp đơn hàng và thói quen người dùng. Nhưng đúng lúc ấy, hai đối thủ lớn cùng tăng tốc: JD nhảy vào bằng cách kéo quán với phí thấp, ưu đãi mạnh; Alibaba thì đẩy Ele…me và tận dụng luôn hệ sinh thái mua sắm sẵn có để kéo người dùng sang giao nhanh.
Từ đó mới nổ ra thứ mà nhiều người gọi là “cuộc chiến 2025”. Bên ngoài nhìn thấy là mã giảm giá, miễn phí ship, combo rẻ, khuyến mãi dồn dập. Nhưng bên trong là một cuộc giằng co rất thật: ai khiến khách mở app mình đầu tiên khi đói bụng hoặc cần mua gì gấp, người đó giữ lợi thế lớn nhất.
Điểm này rất quan trọng vì hành vi người dùng trong ngành này diễn ra cực nhanh. Đói là đặt. Cần gấp là bấm. Khách hiếm khi ngồi so sánh lâu. App nào vào đầu trước thì ăn đơn trước, và ăn đơn trước thì lại có thêm dữ liệu, thêm quán, thêm shipper, rồi càng mạnh hơn.
Vì vậy, đây không phải kiểu “thích giảm giá thì giảm”. Người mới vào phải đốt tiền để khách chịu thử và quán chịu tham gia. Người dẫn đầu cũng phải đốt tiền để khách không đổi thói quen. Thành ra bên nào cũng biết tốn, nhưng vẫn phải lao vào.
Drama nằm ở chỗ không ai dám dừng trước. Nếu một bên giảm ưu đãi sớm, khách có thể quay sang app khác ngay. Quán ăn thấy nơi khác hỗ trợ tốt hơn thì đổi trọng tâm. Shipper thấy đơn ít đi cũng dao động. Trong một thị trường mà khách – quán – shipper kéo nhau thành một vòng tròn như vậy, hụt nhịp một đoạn là đau rất lâu.
Thế nên mới có nghịch lý: đơn hàng có thể tăng, người dùng thấy vui vì khuyến mãi nhiều, nhưng lợi nhuận các hãng lại bị bào mòn mạnh. Nói dễ hiểu, họ chấp nhận lỗ ở một phần đơn hàng để mua thứ lớn hơn: mua thời gian, mua thói quen, mua vị trí trong đầu khách.
Nhìn từ góc đó, câu chuyện Meituan không còn là chuyện “thêm một app”. Điều đáng chú ý là họ đã đi qua một cuộc chiến rất đắt, nơi luật chơi là phải chịu đau trước để giữ cơ hội thắng sau.
Vì thế, khi xuất hiện các dấu hiệu chuẩn bị hiện diện tại Việt Nam, điều khiến thị trường quan tâm không chỉ là tên tuổi mới. Cái đáng để ý hơn là kiểu kinh nghiệm và cách đánh họ có thể mang theo: ưu đãi để kéo khách dùng thử, chính sách để hút quán, và tăng tốc mở mạng lưới đủ nhanh để tạo cảm giác “app này dùng được ngay”.
Nếu đi theo đúng kiểu từng làm ở thị trường lớn, giai đoạn đầu thường sẽ rất sôi động. Bề ngoài là cuộc đua giá và khuyến mãi. Bên trong là một trận chiến vận hành và tiền mặt, nơi các bên tìm cách mua thói quen người dùng càng nhanh càng tốt.
Nói ngắn gọn, chuyện đáng nhìn không chỉ là Meituan có vào hay không. Phần đáng nhìn hơn là: nếu họ vào và đánh nghiêm túc, thị trường có thể không chỉ đón một app mới, mà đón cả một “cách đánh” đã được mài trong một cuộc chiến rất đắt ở Trung Quốc.
(st)
“Đầu tư thành công cần thời gian, kỷ luật và kiên nhẫn. Dù bạn tài năng hay nỗ lực đến đâu, có những việc vẫn cần thời gian. Bạn không thể sinh con trong một tháng bằng cách khiến chín người phụ nữ mang thai.” - Warren Buffett
Thị trường luôn biến động: khi hưng phấn, khi trầm lắng, khi náo động nhiễu loạn.
Đầu tư không chỉ là chuyện mua - bán cổ phiếu. Đó là hành trình rèn luyện tâm trí, kỷ luật và sự kiên định với những nguyên tắc đúng đắn.
Những nhà đầu tư thực thụ không bị cuốn vào cảm xúc ngắn hạn. Họ học cách đứng vững giữa những cơn sóng, học từ sai lầm, và không ngừng mài giũa tư duy của mình.
Sự giàu có bền vững - xin nhấn mạnh là bền vững - không đến từ một “cú ăn may”, mà từ hàng trăm quyết định nhỏ được lặp lại trong kỷ luật và thời gian.
Nhưng làm sao để biết đâu là một “doanh nghiệp tốt” giữa hàng ngàn mã cổ phiếu?
Làm sao để đủ tự tin nắm giữ khi cả thế giới đang tháo chạy?
Câu trả lời nằm ở bộ quy tắc 4M (Meaning - Moat - Management - Margin of Safety) và tư duy tích trữ cổ phiếu, xác định biên độ an toàn để bảo vệ đồng vốn của mình.
Cuối cùng, điều cần làm thật ra rất giản dị: Chọn những doanh nghiệp tốt, mua ở thời điểm thuận lợi, và kiên nhẫn nắm giữ chừng nào “chúng vẫn còn tốt”.
Và để làm được điều “giản dị” đó một cách chuẩn xác, hãy bắt đầu bằng việc trang bị cho mình nền tảng kiến thức từ những trang sách…
happylive
Toto, hãng vệ sinh Nhật Bản nổi tiếng với bồn cầu công nghệ cao, đang trở thành viên ngọc quý trong chuỗi cung ứng AI. Công ty bồn cầu này có công nghệ then chốt trong AI. Nghe hài nhưng thật.
Lý do then chốt
Toto làm bồn cầu kỹ đến nỗi gốm có độ phẳng tuyệt đối , kể cả khi zoom đến cấp độ phân tử và khi nhiệt độ âm cả trăm độ C.
AI cần compute và RAM memory khổng lồ. Để làm RAM khủng cần làm RAM nhiều lớp, và cần công nghệ sản xuất cần đục vài tỷ lỗ siêu siêu nhỏ ở nhiệt độ thấp hơn cả âm 100 độ C để gắn các lớp RAM lại với nhau.
Để các máy đục siêu nhỏ này sản xuất được RAM thì lại phải cần có gốm có độ phẳng tuyệt đối.
Hiện nay có mỗi công nghệ sản xuất gốm bồn cầu của Toto là có độ phẳng tuyệt đối này. Nghe rất kỳ dị nhưng người Nhật có những ám ảnh về sự hoàn hảo đến mức khó chịu.
Vì đã mài gốm bồn cầu suốt 109 năm (từ 1917), Toto đã làm cái này thạo đến nỗi khó công ty nào theo nổi. Cho đối thủ 5 năm nữa cũng chưa mài nhẵn được như Toto.
Chỉ như thế, Toto đã trở thành mắt xích quan trọng trong bán dẫn. Phân khúc bán dẫn chiếm 40% lợi nhuận hoạt động, thúc đẩy cổ phiếu tăng 60%+ nhờ nhu cầu AI.
Vậy nên trước mình bảo Sun House nên làm chip AI đa nhiệm (chip + lò sưởi) thì cũng không có gì là quá đáng .
(NTS)
AI có làm gen Z kém thông minh đi hay không? Tôi không rõ, nhưng nó chắc chắn khiến các bạn lệ thuộc và thiếu động lực, ít nhất là trong mảng mà tôi làm việc.
Tôi đã chứng kiến sự thay đổi khủng khiếp trong cách học của nhiều sinh viên hai năm trở lại đây. Trước đây, sinh viên dù ít dù nhiều cũng tham gia thảo luận tại lớp, dù ở lớp thiên về phân tích hay thiên về sáng tạo. Thảo luận là một ví dụ, một kết quả của việc suy nghĩ, phản biện và xây dựng - collaboration & contestation - quá trình của việc học và sàng lọc và tạo kiến thức. Lớp học của tôi có nhiều hoạt động thảo luận, và tôi thường đóng vai người phản biện phản diện - tức là tôi tìm ra lỗ hổng, đòi các bạn sửa chữa, để các bạn có cơ hội thảo luận tiếp. Tôi thì căn cứ vào quá trình thảo luận, đầu ra của thảo luận để có thể điều chỉnh hoặc thay thế hoạt động tại lớp.
Bây giờ, nhiều bạn không như vậy nữa. Dù yêu cầu hoạt động tại lớp là gì, việc đầu tiên sinh viên làm là mở AI (phần lớn là chatgpt) ra kêu nó làm dùm. Các hoạt động thảo luận thay vì tạo ra tiếng ồn, thì là một quãng lặng im lìm trong lớp học, sinh viên hỏi AI rồi gửi kết quả AI vào nhóm chat. Tôi miễn bàn về kết quả đầu ra của AI, vì tốt dù dở, tôi cũng tin chắc rằng sinh viên đóng góp rất ít hoặc gần như không chút nào vào đầu ra đó.
Việc này khiến cho tôi cũng hoàn toàn mất hứng thú với việc đóng vai phản diện, vì tại sao tôi lại phải tranh luận với AI. Thứ duy nhất tôi có thể yêu cầu các bạn là làm dẹp máy tính đi và thử tự đánh giá xem kết quả mà AI cho các bạn có vấn đề nào không. Khi nhận được yêu cầu này, sinh viên thường tỏ ra bất mãn, vì các bạn thấy tôi đang khó tính, đòi hỏi, và có thể các bạn cho rằng chắc cô cũng không biết phản biện gì. Nếu tôi di chuyển sang nhóm khác và quay lại sau 10 phút, phần lớn sinh viên vẫn giữ nguyên xi thứ AI đã cung cấp cho các bạn, vì các bạn bất mãn, hay vì các bạn không hiểu phải sửa thế nào, cũng tùy case.
Trước Tết, một sinh viên đã đi làm (content executive) nói với tôi: Thực ra bọn em đi làm cũng có phải làm như cô dạy nữa đâu cô. Lúc em phỏng vấn, chị sếp hỏi em có biết tạo prompt, có biết dùng AI không, có biết cung cấp demand và bảo AI sửa content không. Bọn em chỉ cần làm thế rồi đưa kết quả cho chị ấy, rồi chị ấy duyệt.
Tất nhiên rồi, nếu làm theo cách ấy thì AI làm nhanh hơn các bạn trẻ này nhiều. Đầu ra thì cũng ở tiêu chí chấp nhận được với người đọc của các bạn và có khi chất lượng còn cao hơn nếu để các bạn tự viết.
Nhưng, nếu các bạn không tự nghĩ tại lớp, cũng không tự làm khi đã bước vào môi trường chuyên nghiệp - thì đâu là cơ hội để các bạn tự phát triển. Dần dần, AI sẽ thay luôn các bạn nghĩ prompt và thay luôn người manager duyệt nội dung. Vì toàn bộ chuỗi lao động này không còn ai có năng lực cao hơn AI nữa.
Các bạn dần dần bị tước đi các năng lực quan trọng mà dù làm ở vị trí nào trong ngành này đều cần - tự học, tự suy nghĩ, tự đánh giá, tự sáng tạo và từ đó phát triển sự nghiệp, có thu nhập và cả niềm tin vào năng lực bản thân.
Năm ngoái, tôi cũng ghé mặt ngồi trong một số cuộc họp, hội thảo, bàn luận về vấn đề AI trong giáo dục. Nhưng tôi thấy phần lớn các thảo luận đều xoay quanh vấn đề “liêm chính” “trung thực” trong bài làm. Bản thân tôi lo hơn ở cái khác - đó là việc sinh viên của tôi chẳng hề thấy cần phải học, mất dần năng lực và nhu cầu nghĩ. Cả hệ thống và sinh viên đều quá ám ảnh với “kết quả” có thể đo lường - và phần lớn giải pháp với AI là xoay quanh việc kết quả trung thực, thứ mà sinh viên rất giỏi để qua mặt ở cấp độ higher education - hơn là một quá trình kéo dài, khiến sinh viên gần như không thể làm gì mà không có AI đứng cạnh làm dùm.
Và điều đó càng nhiều rủi ro hơn với người trẻ đang đi học ở VN, khi mà họ vừa phải lớn lên ở một văn hóa ở nhà bố mẹ nghĩ dùm cho con, vừa sống với tình thế ra đường AI nghĩ dùm cho user.
LPH
KỶ LUẬT TRONG GIAO DỊCH
Sau khi kiếm lại được vài triệu đô la từ đáy Đại Khủng hoảng, tôi mở một văn phòng giao dịch nhỏ ở tầng 18 của một tòa nhà trên Broadway. Văn phòng chỉ có 4 người: tôi, một thư ký, một người chạy lệnh, và một cậu thanh niên trẻ tên là Eddie – cậu ta là người duy nhất tôi cho phép ngồi cùng tôi trong phòng giao dịch chính.
Eddie là con trai của một người bạn cũ từ thời bucket shop. Cậu ta thông minh, nhanh nhẹn, nhưng rất nóng vội. Tôi dạy cậu ta theo kiểu của tôi: không nói nhiều, chỉ quan sát giá và khối lượng, ghi chép, và chờ đợi.
Một buổi chiều tháng 3 năm 1931, thị trường đang trong giai đoạn tăng mạnh sau phục hồi. Cổ phiếu đường sắt và ô tô dẫn dắt. Eddie nhìn bảng giá, mắt sáng rực, nói với tôi:
“Thưa ông Livermore, Bethlehem Steel đang phá đỉnh với khối lượng kỷ lục. Em nghĩ nên mua thật mạnh vào lúc này!”
Tôi nhìn bảng giá. Đúng là khối lượng tăng mạnh, giá đang đẩy lên. Nhưng tôi không thấy dấu hiệu quen thuộc – khối lượng tăng nhưng không có sự lan tỏa sang các cổ phiếu khác trong nhóm. Tôi bảo Eddie:
“Chờ thêm một phiên nữa. Đừng vội.”
Eddie không chịu. Cậu ta thuyết phục, nói rằng đây là “cơ hội thế kỷ”, rằng nếu bỏ lỡ sẽ tiếc cả đời.
Tôi vẫn lắc đầu.
Cuối cùng, Eddie tự dùng tài khoản nhỏ của mình (khoảng 2.000 đô la cậu ta tích cóp) để mua Bethlehem Steel ở mức giá cao nhất trong ngày.
Ngày hôm sau, thị trường đảo chiều. Bethlehem Steel giảm 8 điểm trong một phiên, khối lượng vẫn cao nhưng là khối lượng bán.
Eddie mất gần 40% tài khoản chỉ trong một ngày. Cậu ta ngồi im thin thít, mặt tái mét.
Tôi không mắng. Tôi chỉ kéo ghế lại gần cậu ta, chỉ vào bảng giá và nói:
“Eddie, cậu thấy gì ở đây?”
Cậu ta lắc đầu: “Em… em sai rồi.”
Tôi nói tiếp:
“Không. Cậu không sai vì mua. Cậu sai vì mua mà không chờ thị trường đồng ý với cậu. Thị trường giống như một người phụ nữ đẹp nhưng khó tính. Cậu thích cô ấy, muốn ôm hôn cô ấy ngay lập tức, nhưng nếu cậu không chờ cô ấy gật đầu, đồng thuận, thì cô ấy sẽ tát cậu một cái thật mạnh. Cái tát đó không phải để phạt cậu, mà để dạy cậu phải lắng nghe.”
Eddie nhìn tôi, mắt đỏ hoe. Tôi đưa cậu ta tờ giấy ghi chép của tôi từ phiên hôm trước:
“Tôi đã ghi: khối lượng tăng nhưng không lan tỏa. Pivot kháng cự ở 78 chưa phá.
Tôi đã chờ. Cậu thì không.
Đó là sự khác biệt giữa thắng và thua.”
Sau hôm đó, Eddie thay đổi. Cậu ta trở thành một trong những người giao dịch kỷ luật nhất mà tôi từng biết.
Cậu ta luôn giữ kỷ luật: không bao giờ mua khi thị trường chưa “gật đầu”.
Nhiều năm sau, khi tôi đã không còn ở phố Wall nữa, tôi nghe nói Eddie trở thành một nhà quản lý quỹ nhỏ nhưng rất ổn định. Tuy không giàu như tôi từng giàu, nhưng anh ấy không bao giờ phá sản.
PC
Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao khi mới bắt đầu học trading, việc giữ mình như một “tờ giấy trắng” lại quan trọng đến thế không?
Bộ não của chúng ta khi tiếp cận một lĩnh vực mới, đặc biệt là đầu tư tài chính, hoạt động giống như một tờ giấy trắng tinh khôi vậy. Những nét vẽ đầu tiên, hay chính là những tư duy nền tảng ban đầu, sẽ quyết định bức tranh sau này của bạn trông như thế nào. Nếu ngay từ đầu bạn đã tiếp nhận những tư duy sai lệch, những kỳ vọng không thực tế, thì tờ giấy ấy sẽ bị vấy bẩn.
Điều đáng sợ là việc xóa đi những nếp nhăn tư duy sai lầm để vẽ lại từ đầu còn khó khăn và mất thời gian hơn gấp ngàn lần so với việc học đúng ngay từ đầu. Một khi tư duy sai đã ăn sâu vào tiềm thức, bạn sẽ mất rất nhiều công sức để “tẩy não” chính mình trước khi có thể nạp lại kiến thức chuẩn chỉnh.
Vì vậy, đừng vội vàng lao đi tìm kiếm những chén thánh hay phương pháp thần kỳ.
Hãy chậm lại để xây dựng cho mình một tư duy đúng đắn về xác suất, về rủi ro và về bản chất của thị trường.
Tư duy đúng chính là gốc rễ, phương pháp chỉ là cành lá. Gốc rễ có chắc thì cây mới bền vững trước sóng gió của thị trường được.
Đừng để bản thân phải hối tiếc vì đã vẽ nguệch ngoạc lên tờ giấy trắng của sự nghiệp đầu tư chỉ vì sự thiếu kiên nhẫn ban đầu bạn nhé!
(F.T)
Hiểu đúng câu chuyện “quy mô thị trường đạt 100% GDP” thì phải tách nó ra khỏi suy nghĩ đơn giản rằng thị trường sẽ tăng bao nhiêu điểm.
Đây không phải mục tiêu điểm số, mà là mục tiêu cấu trúc vốn hóa.
Vốn hóa thị trường có thể tăng bằng nhiều con đường: Giá cổ phiếu đi lên, doanh nghiệp phát hành thêm tăng vốn, hoặc xuất hiện các doanh nghiệp vốn hóa lớn mới niêm yết.
Nếu Nhà nước muốn đẩy nhanh tiến độ đạt 100% GDP, cách hiệu quả nhất không phải là kéo chỉ số dựng đứng, mà là mở rộng quy mô hàng hóa đưa các tập đoàn lớn lên sàn, thúc đẩy cổ phần hóa, tăng vốn quy mô lớn và thu hút dòng tiền ngoại. Khi đó vốn hóa tăng mạnh, nhưng chỉ số có thể chỉ tăng ở mức kiểm soát vì cấu phần thay đổi.
Bản chất của mục tiêu này là dịch chuyển cấu trúc tài chính quốc gia khi giảm phụ thuộc vào tín dụng ngân hàng, tăng vai trò thị trường vốn và chuẩn bị nền tảng cho nâng hạng.
Đây là quá trình mở rộng nền tài sản, không phải tạo một cơn sóng đầu cơ ngắn hạn.
Thị trường có thể đi lên theo kiểu mở rộng thanh khoản, xoay vòng nhóm ngành, xuất hiện hàng hóa mới liên tục, thay vì tăng sốc rồi điều chỉnh mạnh.
Đám đông thường nghe “100% GDP” và mặc định đó là tín hiệu của một siêu sóng điểm số.
Nhưng nếu đọc đúng cấu trúc, điều cần theo dõi không phải là VNINDEX lên bao nhiêu, mà là dòng tiền đang được dẫn dắt qua đâu, nhóm nào được ưu tiên vốn hóa, chính sách IPO và tăng vốn vận động thế nào, hệ thống giao dịch và pháp lý có đang hoàn thiện để đón dòng tiền ngoại hay không…
Điểm số chỉ là bề mặt.
Thứ quyết định cơ hội nằm ở sự thay đổi bên dưới: Thanh khoản, cấu trúc dòng tiền và chiến lược mở rộng vốn hóa.
Ai chỉ nhìn vào điểm số sẽ phản ứng theo cảm xúc.
Ai nhìn vào cấu trúc sẽ đi trước một bước.
(T…T)














