Iran không thể mở lại hoàn toàn eo biển Hormuz vì mất dấu các thủy lôi do chính họ đã thả.
[Đàm phán Mỹ - Iran tại Islamabad thất bại]
Các cuộc đàm phán marathon dài hơn 21h giữa Mỹ và Iran tại Islamabad đã kết thúc mà không đạt được đột phá, khi phái đoàn do Phó Tổng thống JD Vance dẫn đầu rời đi mà không có kết quả cụ thể.
Đây là cuộc tiếp xúc cấp cao nhất giữa hai bên kể từ năm 1979, diễn ra trong bối cảnh chiến sự bước sang tuần thứ bảy, giá năng lượng tăng mạnh và áp lực quốc tế ngày càng lớn.
Phát biểu sau đàm phán, ông Vance cho biết trở ngại lớn nhất là vấn đề hạt nhân khi Iran không đưa ra bảo đảm cần thiết.
PTT Vance nói:
“Họ đã chọn không chấp nhận các điều khoản của chúng tôi,”
đồng thời nhấn mạnh: “Thực tế đơn giản là chúng tôi cần thấy một cam kết rõ ràng rằng họ sẽ không tìm cách sở hữu vũ khí hạt nhân và sẽ không tìm kiếm các công cụ cho phép họ nhanh chóng đạt được năng lực đó.”
Dù không đạt thỏa thuận, phía Mỹ vẫn giữ lập trường cứng rắn về các giới hạn chiến lược. Ông Vance thừa nhận:
“Tin xấu là chúng ta chưa đạt được thỏa thuận,” nhưng cho rằng điều này “là tin xấu đối với Iran nhiều hơn là đối với Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.”
Kết quả đàm phán thất bại này để ngỏ khả năng Mỹ và Israel sẽ có các bước đi tiếp theo về mặt quân sự, trong khi mục tiêu ngăn Iran sở hữu vũ khí hạt nhân vẫn chưa đạt được.
(Nguồn: Axios, Politico, New York Times)
HAT
W. Buffet - Người Từng Mê Những Điếu Xì Gà Hút Dở
Có một phiên bản Warren Buffett mà rất ít người nhắc đến.
Không phải Buffett của Coca-Cola, Apple, hay những bài học về “hào kinh tế” mà là Buffett trẻ - người lang thang các bãi rác tài chính, nhặt lên những cổ phiếu rẻ mạt, hút hơi cuối rồi ném đi.
Ông gọi đó là “cigar butt investing” - chiến lược điếu xì gà hút dở.
Và rồi ông từ bỏ nó.
Điếu Xì Gà Hút Dở Là Gì?
Hình ảnh thì dễ hiểu: bạn đi ngoài phố, nhặt một điếu xì gà người khác vứt xuống đất. Còn một hơi. Miễn phí.
Trong đầu tư, logic tương tự:
Tìm một công ty đang bị thị trường ghét bỏ, giá cổ phiếu rớt thê thảm, nhưng tài sản thực vẫn còn đó - nhà kho, máy móc, hàng tồn kho, tiền mặt…
Mua vào với giá thấp hơn giá trị thanh lý.
Chờ thị trường nhận ra.
Bán ra.
Lặp lại.
Đây là trường phái của Benjamin Graham - thầy của Buffett. Và Buffett trẻ đã thực hành nó rất thành công. Ông gọi giai đoạn đó là “hái nấm sau mưa”: cổ phiếu rẻ ở khắp nơi, chỉ cần biết nhìn.
Nhưng Tại Sao Ông Bỏ?
Buffett từng mua một nhà máy dệt tên Berkshire Hathaway - đúng theo tiêu chí xì gà hút dở: tài sản lớn, giá rẻ như cho. Ông mua. Và rồi dành 20 năm tiếp theo đổ tiền vào một cái bẫy.
Nhà máy dệt thì cần vốn liên tục. Công nghệ lỗi thời. Công nhân cần trả lương. Cạnh tranh từ châu Á không có điểm dừng. Mỗi năm ông bơm tiền vào, mỗi năm doanh nghiệp trả lại ít hơn.
Ông kết luận: “Đó là điếu xì gà tệ nhất tôi từng nhặt.”
Điếu xì gà hút dở có một vấn đề chết người: hơi cuối thì miễn phí, nhưng cái mùi ghê sợ của nó thì bạn phải chịu rất lâu.
Charlie Munger Và Cú Chuyển Hướng Lịch Sử
Người thay đổi Buffett là Charlie Munger.
Munger. Người bạn đồng hành hơn nửa thế kỷ nói với Buffett đại ý thế này:
"Thay vì mua một công ty có vẻ tệ với giá tuyệt vời thì hãy mua một công ty tuyệt vời đang ở mức giá hợp lý."
Đơn giản vậy thôi. Nhưng thay đổi hoàn toàn tư duy của BW.
Năm 1972, Berkshire mua See’s Candies - một thương hiệu kẹo ở California. Giá mua là 25 triệu đô. Theo tiêu chí xì gà: đắt, tài sản hữu hình không nhiều. Không rẻ.
Nhưng See’s Candies có thứ không hiện trên bảng cân đối kế toán: người dân California yêu thương hiệu đó đến mức hàng năm sẵn sàng trả nhiều hơn mà không thắc mắc. Pricing power - quyền tăng giá không mất khách.
Từ 1972 đến nay, See’s Candies đã trả về cho Berkshire hơn 2 tỷ đô từ một khoản đầu tư 25 triệu.
Bài Học Nằm Trong Câu Nói Tưởng Đơn Giản
Năm 2012, trong một cuộc gặp gỡ sinh viên, Buffett nói:
"Đầu tư thực sự không phức tạp. Nếu bạn mua doanh nghiệp với giá thấp hơn giá trị của chúng, bạn sẽ kiếm được tiền."
"Giá trị" ở đây ông không nói đến tài sản trên sổ sách mà là dòng tiền tương lai mà doanh nghiệp sẽ tạo ra trong 10, 15, 20 năm nữa.
Đây là điểm khác biệt cốt lõi giữa hai phiên bản Buffett:
-Buffett trẻ (Graham):
Giá trị = tài sản đang có − nợ.
Rẻ hơn giá trị thanh lý thì mua.
-Buffett trưởng thành (Munger):
Giá trị = tổng dòng tiền tương lai, chiết khấu về hiện tại.
Mua doanh nghiệp có thể dự đoán được 15 năm tới.
Sự khác biệt này nghe trừu tượng - nhưng hệ quả thì rất cụ thể: Apple, Coca-Cola, American Express, See’s Candies đều không “rẻ” theo định nghĩa Graham.
Tất cả đều đắt so với tài sản sổ sách. Nhưng tất cả đều trở thành những khoản đầu tư huyền thoại.
Hãy cẩn thận khi bạn áp dụng chiến lược xì gà hút dở, vì đôi khi bạn sẽ thấy cơ hội thực sự. Nhưng đôi khi đó là bẫy giá trị - value trap - những cổ phiếu trông rẻ nhưng sẽ mãi mãi rẻ vì doanh nghiệp đang tàn lụi.
Trong cái thời buổi người khôn hàng hiếm này, tôi thích chiến lược mua doanh nghiệp tuyệt vời ở mức giá hợp lý hơn là chiến lược xì gà hút dở. Thương hiệu mạnh. Lợi thế mạng lưới. Chi phí chuyển đổi cao… Những thứ không in trên BCTC nhưng lại quyết định doanh nghiệp có thể ăn lên làm ra nhiều năm liên tiếp.
Câu hỏi mà tôi hay đặt ra trước khi mua một cổ phiếu là: “Nếu 1 năm, 2 năm, 3 năm, 5 năm nữa tôi nhìn lại điều gì khiến doanh nghiệp này đáng giá hơn hôm nay?”
Nếu không trả lời được câu đó thì kể cả điếu xì gà nhặt được cũng chưa chắc còn hơi để hút.
(“Tư duy Huyền thoại” - KNT)
Một lời nhắn nhẹ của chủ tịch Tập cho các anh em EU-UK khác. Nếu các chú không chơi, anh sẽ dùng Spain làm tiền đồn ở Châu Âu. 3 deal lớn về industry/electronics.
Bất chấp mấy ông EU/UK lo ngại về ảnh hưởng an ninh quốc gia của hàng Trung Quốc, Ý và Tây Ban Nha nhiều khả năng sẽ ký một số hợp tác.
Lưu ý: số người siêu giàu ở Ý đang tự nhiên tăng rất nhanh theo chém gió của một số Wealth Management firms
Anh em UK đang bị pressure vì câu hỏi WHY của lãnh đạo về cái sự tăng nhanh của người giàu ở Ý. Anh em trả lại lãnh đạo, “check coi ông đã làm gì với thuế nhà giàu và với người giàu China”.
Không chỉ có ông Trump làm chuyện không tưởng rồi quay xe. UK rồi sẽ quay xe với thuế nhà giàu thôi. Và trong quan hệ với China nữa.
Điều cụ Trump đang làm là biến một Châu Âu đang hung hăng với China xích lại gần ổng. Mối quan hệ căng thẳng EU-China trong thuế quan và xung đột dịch vụ bỗng nhiên có dấu hiệu rã băng 1 tháng nay, trùng hợp với cú sốc Iran.
EU, theo một think tank của China không giấu diếm, “đang rơi vào bẫy trong quan hệ với China”.
“Quan hệ EU-Trung Quốc vẫn mắc kẹt trong tình trạng trì trệ, vốn có lợi rất lớn cho Bắc Kinh. Trung Quốc tiếp tục duy trì thặng dư thương mại khổng lồ, làm sâu sắc thêm sự phụ thuộc của châu Âu ngay cả khi EU xây dựng khuôn khổ an ninh kinh tế và đạt được những thành công hạn chế trong việc giảm thiểu rủi ro.”
Mỹ thay vì thúc đẩy Châu Âu “de-risk”, lại đá ổng vào cái bẫy phụ thuộc China rồi ngồi chửi.
Sau khi thành công ve vãn Spain, China sẽ giải quyết 2 bạn cũ mà đang “nửa muốn thân hơn, nửa lại sợ” là UK và Italy. Sau khi giải quyết nhóm này xong, thì với việc đang xâm nhập vào trung tâm công nghệ-tài chính đang nổi Ireland, tiền đồn của tiền Bắc Mỹ ở Châu Âu, đồng thời mở mặt trận rủ anh em Đông Âu tham gia chiếc bánh hạ tầng ở Châu Phi, China đang từng bước thao túng EU-UK trong bàn tay mình.
Tất nhiên EU không phải không nhận ra. Những think tank Châu Âu 2 tuần gần đây đánh mạnh vào 2 câu chuyện “tham vọng của China ở Đông Địa Trung Hải” và “Đầu tư khổng lồ của Trung Quốc vào Hungary mang lại lợi nhuận lớn nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro”.
Vấn đề là những ông này cũng như ông UK, China chìa tay xòe lá tẩy “tiền đây” ra (với UK là việc cho phép làm trung tâm thanh toán bù trừ gần như độc quyền CNY hải ngoại trong nhiều giao dịch đầu tư). Từ chối nó thì nguồn thu ở đâu để bù vào khi mà ông US đang ngày trở thành một chủ đề ngày một phức tạp với quần chúng cầm phiếu bầu của UK.
UK trong thâm tâm vẫn muốn nghiêng về US, nhưng US-chính phủ Trump thì khó. UK đang câu giờ chờ một chính phủ thân thiện hơn của US, và China đang ngửa bài: “chú không chơi EU đầy đứa chơi”.
Truyền thông hôm nay của China đẩy nhiều bài về Tây Ban Nha nhưng mục tiêu là đang vỗ vai Ý, Anh và Ireland. Và cũng là một nhắc nhở nhẹ cho chính phủ mới của Hungary: các em muốn boost tăng trưởng thì cần anh.
Châu Âu rất cảnh giác với China, nhất là trong chuyện Russia-Ukraine. Nhưng ông đồng minh US thì mỗi ngày đều chửi lộn với họ. Khổ nhất là ông UK, ngày nào cũng bị pressure “bưởi chơi với ai”, từ cả 3 phía EU-Mỹ-China. Và dân biểu thì mỗi nhóm ủng hộ chơi thân với một ông khác nhau.
Chỉ có Doraemon mới có thể giúp chính phủ UK chọn được ô không mất lượt.
Đó là chuyện của chính phủ. Còn anh em làm investment bank deal của London và Paris hôm nay chắc chắn là đang giật tưng tưng lên khi thấy Xiaomi đi bắt tay anh em Tây Ban Nha. Rủi ro mất cái deal tiền tấn của năm đang ở ngay trước mắt.
Một cái bắt tay khiến nhiều anh em đang sợ mất tiền thưởng cuối năm.
Anh em US thì vẫn ngồi mơ màng: China sẽ chết vì bị thiếu dầu từ Iran. Trong khi họ lại triển khai chiến lược ăn dần và phân hóa từng quân cờ đồng minh của Mỹ.
HQT
2-2-2026
Giá dầu $61.55, thế giới vẫn còn đang được ru ngủ bằng giá dầu thấp.
Nhiều người lo ngại với số nợ công 38.000 tỷ USD của Mỹ sẽ vỡ. Lãi suất cao khiến chi phí trả lãi nợ công hàng năm vượt quá 1.000 tỷ USD, cao hơn cả ngân sách quốc phòng.
Bản thân nước Mỹ không bao giờ trả nổi nợ này và họ cũng không có ý định tự trả mà là toàn thế giới cùng trả. Mà cách Mỹ đang làm là đẩy mọi thứ tài sản, cổ phiếu, hàng hóa, chi phí thương mại cứ tăng giá mạnh lên đi thì in vô tư USD ra lấp nợ thôi vì mọi thứ tăng giá → thế giới càng cần nhiều hơn USD mà. Quậy kinh tế bằng thuế quan, quậy tung an ninh chính trị thế giới lên. Càng bất ổn, thế giới càng sợ hãi, càng sợ hãi càng phụ thuộc vào Mỹ. Không phải tự nhiên mà Ukr có gan chọc Nga vậy đâu. Và cũng chẳng phải tự nhiên mà suốt chiều dài lịch sử Mỹ bỏ hàng ngàn tỷ tài trợ khắp các mặt trận war nhau.
Để dư dả tiền trả nợ thông qua lạm phát hàng hóa, tài sản gắn với USD, tới đây các bạn sẽ thấy Mỹ kích hoạt giá dầu phi lên đỉnh, giờ nó mới 61 thôi. Nó sẽ lên 100-150 để hàng hóa, tài sản phi mã. Nó vắt kiệt nguồn lực toàn cầu để áp lực nợ vào vùng an toàn xong thì nó sẽ lại xả ra. Cứ vậy thôi.
Chừng nào thế giới này hình thành được một cực đối trọng về kinh tế, chính trị, quyền lực như Mỹ thì cục diện mới đổi. Còn đâu như hiện tại thì kịch bản vẫn thế. Và đầu tư thì luôn phải bám vào hướng đi quyền lực của Mỹ thì mới biết dòng tiền lớn sắp bơm ra hay chưa.
13-4-2026
Sau hơn 2 tháng những đã diễn ra đã diễn ra.
Vậy điều gì sẽ xảy ra sắp tới?
Tôi cho rằng sau khi giải xong bài toán Iran, đặc biệt là eo biển Hormuz thì Mỹ sẽ tập trung tạo vấn đề dọc quanh chuỗi đảo thứ nhất, bằng cách nào đấy để tạo ra sự hỗn loạn và bế tắc tuyến năng lượng và hàng hóa TQ. Tất cả là để chuẩn bị cho một cuộc chiến đau thương nhất trong lịch sử nó không phải là cuộc chiến mang tính vũ trang nhưng chính nó lại là nguyên nhân dẫn đến đau thương nặng nhất, nó mang tên chiến tranh tài chính.
Mỹ sẽ kích nổ ngay trong lòng TQ bằng cú sập mạnh về tài chính, có thể sẽ nặng hơn 2008 ở Mỹ. Một khi cú nổ tài chính này phát nổ, nó sẽ là domino sụp đổ lan rất rộng vào sản xuất, cấu trúc xã hội và hơn cả là chính trị. TQ nhận ra mối nguy này rất sớm, họ đã chuẩn bị bằng việc chủ động ngăn chặn dòng vốn vào BĐS, dịch chuyển vốn vào KH-CN và sáng kiến vành đai con đường, chung vận mệnh và đặc biệt là tích trữ vàng, năng lượng và nguyên nhiên liệu. Nhưng những sự chuẩn bị này đang đối diện với những biến số không lường trước được khi Mỹ có những pha tấn công rất bất ngờ. Ví dụ như năm ngoái Mỹ đánh thuế toàn cầu, sự kiện Venezuela, Trung Đông và sớm hơn chút thì Nga.
Để TQ xảy ra một cuộc suy sụp về tài chính thì điều kiện cần là TQ không còn tiếp cận được năng lượng và nguyên liệu giá rẻ nữa và điều kiện đủ là giữ cho vấn đề này đủ lâu. Một khi sụp đổ về tài chính xảy ra, dòng vốn TQ sẽ chảy về USD qua trực tiếp hoặc gián tiếp. Trực tiếp chính là NHTW TQ phải mua nhiều hơn trái phiếu Mỹ, gián tiếp là dòng vốn tư nhân TQ chảy vào các quốc thân thiện với USD đại khái là các quốc gia mà Mỹ ưu ái cho việc không trừng phạt thương mại.
Ván bài đã lật ngửa, đây là thời vàng trăm năm có một của Việt Nam. Một mặt chúng ta đón nhận dòng vốn rất lớn từ TQ và phần chệch hướng vào TQ từ các quốc gia khác (họ không vào TQ nữa thì cũng sẽ chảy vào ta). Một mặt là chúng ta có dòng vốn này như tấm đệm để cân bằng tỷ giá, bơm tiền để xây dựng mạnh mẽ hạ tầng. Có thể trong 1-2 năm này chúng ta không tránh khỏi bị ảnh hưởng vì biến động bên ngoài, khó khăn là đang hiện hữu. Nhưng 5 năm tới thì chứng khoán, BĐS sẽ lần nữa bùng lên. Chỉ khác là mã cổ ngành nào, BĐS loại nào, khu vực nào thôi. Thì đòi hỏi bạn phải có tri thức đầu tư một cách nghiêm túc và đừng nhởn nhơ đứng ngoài quá 5 năm thì xem như cơ hội đã quá già. Chỉ cho phép đứng ngoài hết năm nay thôi.
Đó là lý do tại sao thượng tầng lần này quyết liệt như vậy, đặt cửa rủi ro thì bạn cũng nên đặt câu hỏi ngược lại vì sao mình không làm gì? 5 năm sau thì 1 tỷ tiền mặt thực tế sức mua nó còn bao nhiêu?
P.T
Khi cuộc chiến ở Iran nổ ra, mình đã đưa ra một số dự báo. Bây giờ hãy nhìn lại xem mọi chuyện có xảy ra đúng như mình dự báo hay không.
Hôm nay thị trường chứng khoán của Mỹ tăng gần đến mức cao nhất từ trước đến nay. Mình đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần ở trên Facebook này là mỗi lần các kinh tế gia, chiến lược gia, báo đài gia, KoL gia (mình sẽ gọi tắt là các thể loại gia) hù kinh tế Mỹ sẽ sụp đổ là mình sợ, mà mình sợ là mình mua thêm. Mớ cổ phiếu mua thêm đó bây giờ đã tăng lên cũng kha khá. Bạn nào sợ quá mua theo mình thì lời ít nhất cũng 20% rồi. Hy vọng là các bạn tin vào các thể loại gia ở trên mà đi cãi mình, chỉ nói miệng thôi chứ không có bán mà chịu lỗ nha.
Mình cũng có nói mấy lần là giá dầu ở Mỹ có lên trên $100 thì sẽ rớt xuống dưới $100. Trong 1.5 tháng qua, chuyện này xảy ra nhiều lần và hôm nay dầu đang ở 91. Còn các thể loại gia dự báo dầu lên $150, $200 hy vọng là chưa cháy tài khoản.
Lạm phát ở Mỹ thấp hơn dự báo của các kinh tế gia, trong đó PPI MoM tháng 3 là 0.5% (dự báo của các kinh tế gia là 1.1%), trong đó năng lượng chỉ tăng 0.4% và lương thực thì thật ra là giảm giá. Đấy là cái kết quả mà các thể loại gia dự báo là dân Mỹ sẽ vì quá cơ cực mà bỏ ông Trump và đồng minh ở bầu cử giữa kỳ 2026 và ông Trump sẽ sợ mà nhượng bộ Iran ![]()
Các bạn biết tại sao không? Trong 4 thứ qua lại eo biển Hormuz là dầu, khí đốt, phân bón, và helium thì Mỹ là nước sản xuất nhiều nhất thế giới hết 3 thứ rồi và hàng hoá của Mỹ không có đi qua eo biển này.
Thật ra eo biển Hormuz đóng càng lâu thì lợi thế cạnh tranh tương đối của Mỹ càng tăng. Đây là một chuyện rất đơn giản mà mình nghĩ 1 người bình thường ai cũng biết. Chả hiểu vì lý do gì mà các thể loại gia lại không thấy?
Vậy ai là kẻ bị thiệt hại nhiều nhất? Tất nhiên là Iran rồi. Đồng tiền Iran đã mất giá 97%. Nay eo biển Hormuz bị đóng thì Iran sẽ mất thêm 400 triệu đô mỗi ngày, tức là 146 tỷ đô/năm, tương đương 65% GDP của Iran.
Ai bị thiệt hại thứ hai? Chính là China. Xuất khẩu của China tháng 3 này chỉ tăng 2.5% so với năm ngoái, thấp hơn dự báo của các kinh tế gia nhiều (8.6%), càng thấp hơn 2 tháng đầu năm rất nhiều (21.8%). Riêng xuất khẩu của China qua Mỹ giảm 26.5% so với năm ngoái (cái này chủ yếu do thuế quan). Trong khi đó nhập khẩu của China tăng 27.8%, cao hơn dự báo của các kinh tế gia rất nhiều (11.2%) vì giá nhập khẩu dầu và khí đốt tăng mạnh. Điều này làm cho thặng dư thương mại của China giảm 3%, làm tình hình kinh tế của China càng thêm trầm trọng. Cái này là lúc Mỹ chưa phong toả Iran nha. Sau khi Mỹ phong toả Iran, không cho dầu Iran bán qua China nữa, thì sẽ còn át liệt hơn rất nhiều vì China phải mua dầu từ nơi khác với giá cao hơn rất nhiều.
Do đó khi các thể loại gia hù là việc Iran phong toả eo biển Hormuz sẽ làm cho Mỹ sợ thì mình cười mém sặc. Mình đã dự báo trên Facebook này là Mỹ sẽ phong toả có chọn lọc eo biển Hormuz để trả đũa, và Iran và China là 2 nước muốn mở lại eo biển này nhất. Cho đến hôm nay thì mọi việc đã diễn ra như mình dự báo. Mỹ đã phong toả các tàu liên quan đến Iran. Iran đã liên lạc với Mỹ để nối lại đàm phán và China đã nhiều hơn 1 lần ép Iran ngồi vào bàn đàm phán với Mỹ.
Một điều mắc cười thứ 2 là các thể loại gia dự báo là các nước Hồi giáo vùng Vịnh sẽ sợ hành vi Chí Phèo của Iran mà đẩy Mỹ ra khỏi vùng Vịnh. Mình đã dự báo là các nước này sẽ tăng cường hợp tác với Mỹ và sẽ cùng với Mỹ đánh Iran vì không ai muốn có thằng Chí Phèo ở kế bên cả. Cho đến nay thì ngoài các hỗ trợ hậu cần và phòng thủ, các nước này bắt đầu tích cực hơn. UAE đã thả bom Iran. Pakistan đưa 13 ngàn lính và một phi đội máy bay qua Saudi Arabia để chuẩn bị tiến đánh Iran nếu Iran tiếp tục quấy phá Saudi Arabia.
Ở trên là những dự báo đúng của mình. Mình có dự báo cái gì sai không? Có chứ, người mà. Ai cũng có lúc sai.
Mình đã dự báo là Anh, Pháp, và các nước châu Âu sẽ đưa tàu đến để bảo vệ lợi ích của họ. Châu Âu phụ thuộc vào năng lượng đi qua Hormuz khá nhiều, tuy không bằng China nhưng cũng là một lượng đáng kể. Ngoài ra, phần lớn các tàu đi qua Hormuz mua bảo hiểm của các công ty Anh. Thế nhưng mình đã lầm. Cho đến nay, những gì họ làm là họp, họp, và chụp hình check in.
Dù sao, đó cũng là một sai lầm nhỏ và không ảnh hưởng đến kết quả đại cục mà mình dự báo. Cổ phiếu Mỹ đã lên gần đỉnh. Giá dầu ở Mỹ dưới $100. Lạm phát ở Mỹ trong tầm kiểm soát. Mỹ đã phong toả Iran. Iran đã kiệt quệ và sắp mất thêm 65% GDP. Kinh tế China đang gặp khó khăn thì lại gặp thêm quả tạ tăng giá dầu, không khéo lại có đình lạm. Việc phong toả Iran của Mỹ sẽ làm cho China càng thêm khó khăn nên China phải ép Iran đàm phán với Mỹ.
HDNN















