BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30

Lúc nhỏ mình ở khu tệ nạn khủng của Q3 cũ. Thời điểm mà nguyên hẻm đều dính tệ nạn mà mình không bị tiêm nhiễm thói xấu ấy. Gia đình không giàu có, làm có chút là bị tai vạ và ly tán. Hoàn cảnh ấy khổ đến nỗi phải xin ổ bánh mì không để cứu đói. Nhưng mình không sa ngã vào đường trộm cướp. Cố gắng với mọi nghề gọi là tận cùng của xã hội vào thời điểm ấy: bán vé số, phụ hồ, giữ xe, cày game lậu cho tụi mafia hàn, phụ trông net với đồng lương chỉ đủ mua được một hai bao gạo 50kg để dành ăn.

Lớn chút thì có chút vốn liếng anh ngữ tự học với mấy người nước Philippines và Mã Lai trên game của Hàn. Tự học về cài đặt và lắp ráp máy tính. Sau được ông anh quen biết giới thiệu học việc và thành kỹ thuật viên phần cứng máy tính vào thời điểm 2008. Rồi lại gặp cảnh không phải thời, thất nghiệp, lại quay về lại nghề cày game. Lay lắt qua năm sống với nghề, sau này tự nhận và tự làm. Tích lũy được ít vốn đầu tư vào mảng game ấy. Đùng cái bị sự cố bùng nổ lỗ hổng an ninh mạng. Tài khoản khách bị hack hết, phải đền khách mà tán gia bại sản, sau vẫn cố gắng lay lắt qua ngày với nghề thu mua đồ trong game mua đi bán lại kiếm lời. Bị quản trị viên nó quét lại mất trắng.

Tận gần lúc dịch covid xảy ra mình vẫn còn chút vốn để lại khởi nghiệp lại. Nhưng lại bị dịch cuốn đi tất cả những gì mình có, thậm chí mình tưởng chừng mình cũng ra đi trong trận dịch ấy. Bản thân mình cũng bị dính virus vì mình muốn xoay tiền nên có đăng ký app công nghệ chạy kiếm tiền. Mình bị lây, và đã bị chuyển đi nhiều tuyến.

Đến bây giờ mình dư ra được 1 con xe điện để sau ra chạy platform. Xe công ty mình vẫn duy trì với số cuốc mỗi ngày. Đến giờ nghĩ lại thấy đời mình chắc cũng không có gì tự hào, chỉ là mình vượt được cám dỗ và qua được phút giây tử thần nên thấy mình sống cũng không hối hận việc gì.

NM


Nói đằng Đông, làm đằng Tây

Trịnh Lệ Văn - Sứ giả của hòa bình

Chiều ngày 7 tháng 4, Chủ tịch Quốc dân đảng (KMT) Trịnh Lệ Văn dẫn đầu đoàn đại biểu từ sân bay Quốc tế Tùng Sơn Đài Bắc, quá cảnh qua Thượng Hải đến Nam Kinh, chính thức bắt đầu chuyến thăm kéo dài sáu ngày Đại lục Trung Hoa.

Sau khi đến Trung Quốc đại lục, lịch trình của bà Trịnh Lệ Văn rất dày đặc. Đoàn đã đến thăm Lăng Tôn Trung Sơn, tham quan các công ty công nghệ internet và có các cuộc thảo luận với thanh niên Đài Loan đang làm việc tại đại lục. Tại mỗi điểm dừng chân, bà đều liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng của “hòa bình”. Khi đến Nam Kinh, bà tuyên bố rằng chuyến thăm này có ý nghĩa rất lớn, nhằm mục đích duy trì hòa bình trên eo biển Đài Loan và cải thiện đời sống người dân.

Đây là chuyến thăm đầu tiên của một chủ tịch Quốc Dân Đảng tới Trung Quốc đại lục trong 10 năm, và đã 21 năm trôi qua kể từ “Chuyến đi hòa bình” làm tan băng quan hệ hai bờ eo biển năm 2005. Khi đó, Trịnh Lệ Văn, người gia nhập Quốc Dân Đảng theo lời mời của Liên Chiến và giữ vai trò người phát ngôn tháp tùng, trở lại vào thời điểm bước ngoặt quan trọng trong quan hệ hai bờ eo biển, gánh vác một sứ mệnh và trách nhiệm lịch sử.

Ngay cả trước khi bà khởi hành, chuyến thăm đã gây ra những cuộc tranh luận sôi nổi trên truyền thông. Trong bối cảnh căng thẳng tiếp diễn ở eo biển Đài Loan, và sự tương tác giữa tâm lý ủng hộ độc lập trên đảo và sự can thiệp từ bên ngoài, chuyến đi này không chỉ đơn thuần là một cuộc trao đổi giữa các đảng thông thường. Cả những tín hiệu chính trị được Trung Quốc đại lục đưa ra liên quan đến các vấn đề Đài Loan trong thời kỳ Kế hoạch 5 năm lần thứ 15 và những nỗ lực của Quốc Dân Đảng nhằm mở lại các kênh liên lạc hai bờ eo biển đều khiến chuyến thăm này mang nhiều kỳ vọng hơn.

Chuyến thăm không tránh khỏi những ý kiến ​​bất đồng. Đối với Trịnh Lệ Văn, đây vừa là một chuyến thăm cấp cao vừa là một phép thử chính trị dưới áp lực đáng kể.

Về chuyến thăm của Trịnh Lệ Văn, người phát ngôn Văn phòng Sự vụ Đài Loan chỉ ra rằng đây là một phần quan trọng trong việc trao đổi và đối thoại giữa Quốc Dân Đảng và Đảng Cộng sản Trung Quốc trong bối cảnh mới, phù hợp với nhu cầu của quan hệ hai bờ eo biển, nguyện vọng chung của đồng bào hai bên eo biển và lợi ích cơ bản của dân tộc Trung Hoa. Tăng cường trao đổi và đối thoại giữa Quốc Dân Đảng và Đảng Cộng sản sẽ có tác động tích cực và đáng kể đến việc duy trì hòa bình và ổn định ở eo biển Đài Loan và thúc đẩy sự phát triển hòa bình của quan hệ hai bờ eo biển.

Từ “Chuyến đi hòa bình” của Liên Chiến năm 2005, khởi đầu cho sự tan băng trong quan hệ hai bờ eo biển, đến chuyến thăm lại của Trịnh Lệ Văn tới đại lục, hơn 20 năm đã trôi qua nhanh như chớp, và tình hình hai bờ eo biển đã khác xa so với trước đây. Tuy nhiên, đặc biệt trong thời điểm hỗn loạn này, trọng tâm của chuyến thăm này là liệu nó có thể xây dựng lại cầu nối giao tiếp, khôi phục đối thoại thể chế và mang lại một loại “lợi ích hòa bình” nào đó cho tình hình eo biển Đài Loan hay không.

Khi Liên Chiến thực hiện chuyến thăm lịch sử tới Trung Quốc đại lục năm 2005, Trịnh Lệ Văn vừa mới gia nhập Quốc Dân Đảng (KMT). Có lẽ không ai xem tin tức vào thời điểm đó có thể tưởng tượng rằng người phát ngôn đứng sau Liên Chiến, 20 năm sau, lại đến thăm đại lục với tư cách là chủ tịch Quốc Dân Đảng.

Trước chuyến thăm, Trịnh Lệ Văn đã đề cập rằng bà được Chủ tịch Liên Chiến khi đó mời gia nhập Quốc Dân Đảng năm 2005. Sự hỗ trợ của bà trong việc mở đường cho “Chuyến đi hòa bình” lịch sử, phá vỡ sự bế tắc giữa hai bờ eo biển Đài Loan, là minh chứng cho lòng dũng cảm, quyết tâm và tầm nhìn của Liên Chiến. Điều này đã thiết lập nền tảng giữa KMT và Đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC), trở thành một cơ chế quan trọng cho giao tiếp xuyên eo biển và đóng vai trò then chốt không thể thiếu trong việc thúc đẩy hòa bình và ổn định trong quan hệ hai bờ eo biển.

Trong chính trường Đài Loan, Trịnh Lệ Văn được biết đến với trí tuệ sắc bén và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ. Tốt nghiệp khoa Luật của Đại học Quốc gia Đài Loan, bà từng tham gia các phong trào đường phố cấp tiến trong thời sinh viên, và chính kinh nghiệm này đã khiến một số người trong Quốc dân đảng (KMT) nghi ngờ về xu hướng chính trị của bà.

Cuộc gặp gỡ giữa bà với Tập Cận Bình diễn ra bình đẳng và thân thiết như anh em trong nhà. Bắc Kinh dành cho bà lễ nghi đón tiếp cao cấp và chân tình nhất. Trong cuộc họp, Tập Cận Bình nhấn mạnh rằng đồng bào hai bên eo biển Đài Loan đều là người Trung Quốc, người trong nhà nên hòa bình, phát triển, giao lưu và hợp tác. Cuộc gặp giữa lãnh đạo hai đảng nhằm bảo vệ hòa bình và ổn định chung cho tổ quốc, thúc đẩy sự phát triển hòa bình của quan hệ hai bên eo biển, và đảm bảo một tương lai tươi sáng cho các thế hệ mai sau.

Ông Tập Cận Bình cũng bày tỏ sẵn sàng, trên cơ sở chính trị chung là tuân thủ “Đồng thuận năm 1992” và phản đối Đài Loan độc lập, hợp tác với tất cả các đảng phái chính trị, các nhóm và người dân thuộc mọi tầng lớp xã hội ở Đài Loan, bao gồm cả Quốc dân đảng, để tăng cường giao lưu và đối thoại, tìm kiếm hòa bình hai bên eo biển Đài Loan, hạnh phúc của đồng bào và sự phục hưng của dân tộc. Ông nhấn mạnh rằng tương lai của quan hệ hai bên eo biển phải nằm chắc trong tay người dân Trung Quốc.

Bà Trịnh Lệ Văn bày tỏ hy vọng rằng, với nỗ lực của cả hai bên, eo biển Đài Loan sẽ không còn trở thành điểm nóng tiềm ẩn của xung đột hay bàn cờ cho sự can thiệp từ bên ngoài. Bà tin rằng hòa bình là một giá trị đạo đức chung xuyên eo biển Đài Loan, và cả hai bên nên vượt qua đối đầu chính trị, cùng nhau lập kế hoạch và xây dựng một cộng đồng chung vận mệnh cùng có lợi và thịnh vượng, đồng thời tìm kiếm một giải pháp mang tính hệ thống để ngăn ngừa và tránh chiến tranh.

Lão theo dõi bước chân của Trịnh Lệ Văn, ban đầu lão có vẻ coi thường “cô bé vắt mũi chưa sạch” này. Nhưng rồi cũng phải công nhận, đây là một ngôi sao chính trường hiếm có của Đài Loan, thậm chí thế giới. Một người hiểu rõ thế giới cần gì, phải làm gì, và tránh những điều gì? Đó là thông qua tiếp xúc, đàm thoại, hiểu biết lẫn nhau, tìm ra giải pháp cùng nhau xây dựng hòa bình không thông qua bom đạn và chạy đua vũ khí.

Trịnh Lệ Văn chắc chắn hơn hẳn thủ tướng Nhật Takaichi Sanae, mới lên ngôi đã tăng cường quốc phòng đòi sẵn sàng trợ chiến Đài Loan. Thế giới đã hỗn loạn, thêm vài tay hiếu chiến thì càng loạn thêm. Takaichi Sanae không hiểu rằng, nếu chiến tranh thực sự nổ ra, người Trung Quốc có chế.t thì đầu tiên họ sẽ nhấn chìm Nhật Bản xuống đáy biển để trả cái mối thù nhục nhã năm xưa mà họ còn nhịn nhục đến giờ. Nhật nếu không có quan thầy Mỹ mà đấu với Trung Quốc ngày nay thì như trứng chọi với đá!

Vậy nên chuyến đi của Trịnh Lệ Văn có thể gọi là chuyến đi của một sứ giả hòa bình. Eo biển Đài Loan là việc nội bộ của người Trung Quốc, nên để cho người Trung Quốc tự đóng cửa bảo nhau. Anh em ruột thịt chả nhẽ truy giế.t nhau tận cùng? Đài Loan đã xây dựng lên một mô hình xã hội vô cùng yên bình và văn minh. Trung Quốc giàu mạnh, rộng lớn, vững vàng. Chỉ cần thể chế thay đổi chút ít, dân bây giờ giàu có về vật chất, tinh thần nới lỏng chút, hai bên sàng lọc hòa cái tốt, bỏ cái xấu, tôn trọng cùng nhau chung sống hòa bình dưới bất kể hình thức gì đều là đáng quý. Tuyệt đối không để kẻ bên ngoài lợi dụng làm con cờ chính trị là ổn.

Gia đình lão trăm năm trước cầm quốc tịch “Trung Hoa Dân Quốc”, lão từng du học Bắc Kinh, Đài Bắc, sinh ra tại Việt Nam, nay mang quốc tịch Mỹ. Nếu lão cho rằng lão hiểu vấn đề Trung Quốc, Đài Loan, Mỹ, ít ít, chắc chả có vị nào dám khoe mình biết nhiều nhiều hơn lão ….

P.p

Các anh chơi oẳn tù tì à?


Vin mở đường dẫn lối. Chứng cháo khác sẽ dần đi theo sau.

1 Likes

Diễn biến từ sáng đến giờ

em xin cái ảnh này của bác nhé. Quá ý nghĩa

Diễn biến chiến lược.

Mỹ đã cho phép 140 triệu thùng dầu của Iran được bán ra thị trường toàn cầu để giữ giá ổn định. Thời hạn miễn trừ 30 ngày này sẽ hết hạn vào Chủ nhật tuần này và sẽ không được gia hạn. Giờ đây,Mỹ đang siết chặt áp lực trở lại, và người mua dầu của Iran có thể phải đối mặt với các lệnh trừng phạt. Cho Iran một chút thời gian để thở oxy giờ lại bóp cổ lại, đến khổ.

Thế này không ổn, Iran chỉ còn từ 10 đến 14 ngày nữa là đạt đến dung lượng dự trữ dầu tối đa. Khi đầy, các giếng dầu phải ngừng hoạt động, làm trầm trọng thêm thiệt hại kinh tế do lệnh phong tỏa hải quân của Mỹ gây ra. Lệnh phong tỏa của Trump hiện đã bước sang ngày thứ hai. Hàng chục cảng của Iran đang bị hải quân Mỹ phong tỏa hoàn toàn, không một tầu thương mại nào của Iran đi ra hoặc đi vào.

Mới phong tỏa có 2, 3 ngày mà Iran đã kêu la khắp nơi, không biết chịu được bao nhiêu ngày nữa.
Lại thi cấm tàu thuyền với thằng có hải quân mạnh nhất thế giới thì Iran chỉ có ngu người, đến Trung Quốc nó nhìn hải quân Mỹ còn phải đái ra quần nữa là Iran.
Trum chơi bài này chả cần đao to búa lớn gì nhưng mà Iran chỉ còn nước quỳ nếu không muốn mang dầu thô đổ xuống biển.

:turtle::turtle::turtle::turtle::turtle::turtle::turtle::turtle:

Vòng đàm phán đầu tiên giữa Mỹ và Iran tại thủ đô Islamabad, Pakistan đã kết thúc mà không đạt được thỏa thuận nào, một kết quả được dự đoán trước do căng thẳng kéo dài giữa hai quốc gia.

Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là những hành động của Iran trong quá trình đàm phán đã vô tình bộc lộ một số điểm yếu chiến lược mà Mỹ có thể khai thác. Mỹ đã nhanh chóng phân tích và tổng hợp những thông tin này, tạo cơ sở cho các bước đi tiếp theo và định hình cục diện khu vực.

Trong khi các cuộc đàm phán đang diễn ra, ít nhất 2 tàu chiến Mỹ được cho là đã đi qua eo biển Hormuz. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran đã liên lạc yêu cầu rút lui nhưng bị phớt lờ hoàn toàn. Mỹ sau đó tuyên bố đây là chiến dịch tự do hàng hải có chủ đích, thách thức quyền kiểm soát của Iran đối với tuyến đường thủy chiến lược này. Trump thậm chí còn tuyên bố quân đội Mỹ đang chuẩn bị rà phá thủy lôi tại đây.

Những động thái này cho thấy Iran không sẵn sàng đối đầu trực tiếp với Mỹ, đồng thời xác nhận các tuyên bố trước đây của quân đội Mỹ về việc đã vô hiệu hóa hoàn toàn toàn hải quân Iran và tuyến đường thủy này không bị ảnh hưởng bởi thủy lôi.

Huyền thoại báo chí đưa tin về việc Iran kiểm soát hoàn toàn eo biển Hormuz đã bị phá vỡ, làm mất đi đòn bẩy quan trọng của Tehran trong các cuộc đối đầu với Mỹ trong thời gian tới.
:turtle::turtle::turtle::turtle::turtle::turtle::turtle::turtle:
Iran khao khát cải thiện quan hệ với Mỹ. Sự khao khát này được thể hiện qua hai điểm chính:

Thứ nhất, bỏ qua điều kiện tiên quyết. Trước đàm phán, Iran cứng rắn yêu cầu Israel ngừng tấn công Lebanon và Mỹ bỏ phong tỏa tài sản ở nước ngoài. Tuy nhiên, cả hai yêu cầu này đều không được Mỹ và Israel đáp ứng, nhưng phái đoàn Iran vẫn bay đến Pakistan để đàm phán.

Thứ hai, chủ tịch Quốc hội Iran và Phó Tổng thống Mỹ JD Vance đã bắt tay nhau, lần đầu tiên sau 47 năm. Trong bối cảnh thù địch sâu sắc, hàng chục quan chức cấp cao của Iran, bao gồm cả Lãnh tụ Tối cao, về cơ bản đã bị Mỹ và Israel nhắm mục tiêu và sát hại, việc một quan chức cấp cao của Iran có thể bắt tay với một quan chức chính quyền Mỹ là điều đáng chú ý. Các nguồn tin của Iran mô tả cái bắt tay đó là nồng ấm và hòa bình.

Những dấu hiệu này chứng tỏ Iran rất cần Mỹ, nếu không, nước này sẽ không tích cực thể hiện sự chân thành của mình trong các cuộc đàm phán như vậy. Điểm yếu này chắc hẳn cũng làm hài lòng người Mỹ, vì nó mang lại cho Mỹ cơ hội để tiếp tục có vị thế thuận lợi hơn Tehran trong tương lai.

Mỹ vẫn duy trì cường độ tuần tra mở rộng với quy mô lớn chưa từng có có hàng thập kỷ qua. Ít nhất 18 chuyến bay của mây bay tiếp dầu KC-135 và KC-46 cho mây bay tuần thám biển P8A Poseidon đã được theo dõi trên Biển Ả Rập, Vịnh Oman và gần Hormuz, trong khi ít nhất 28 chuyến bay vận tải C-17A từ Mỹ và châu Âu chở thiết bị và vật tư quân sự đến các căn cứ trọng yếu ở Trung Đông, bao gồm Israel, Ả Rập Xê Út và Djibouti. Thêm vào đó các chuyến bay trinh sát của Mỹ vẫn hoạt động tích cực, với ít nhất 7 chuyến bay của máy bay P-8A và MQ-4C gần Vịnh Aden và eo biển Hormuz.

Trung Quốc đã làm thất vọng rất nhiều người, đặc biệt là những người ủng hộ Iran. Cuộc phong tỏa eo biển Hormuz của Mỹ đã bước sang ngày thứ hai và chưa có tàu nào đi qua được. Hơn 8 tàu của Iran đã bị buộc phải quay trở lại. Những người ủng hộ Iran kỳ vọng Trung Quốc sẽ đối đầu với Mỹ ở eo biển Hormuz, nhưng thay vào đó, Trung Quốc lại không dám thách thức Mỹ Trump ở eo biển Hormuz. Đối với Trung Quốc, một mối quan hệ ổn định với ông Mỹ tốt hơn nhiều so với một liên minh với Iran. Và điều này khá dễ hiểu.

Cuộc chiến này, Iran không có đồng minh, thì nó tàn canh gió lạnh với Mỹ thôi.

RTS

Tiền cực tươi

NGA SẴN SÀNG LẤP ĐẦY KHOẢNG TRỐNG TÀI NGUYÊN CỦA TRUNG QUỐC GIỮA BIẾN ĐỘNG TOÀN CẦU
Mối quan hệ đối tác chiến lược Nga - Trung Quốc vừa có thêm một dấu mốc quan trọng khi Moscow khẳng định vai trò là “hậu phương” tài nguyên vững chắc cho Bắc Kinh.

Những điểm nhấn từ thông điệp của phía Nga:
:black_small_square: Phản ứng trước cú sốc cung:
Cuộc đối đầu giữa Mỹ và Iran tại Trung Đông đang đe dọa trực tiếp đến dòng chảy năng lượng toàn cầu. Nga tuyên bố sẵn sàng can thiệp để bù đắp sự thiếu hụt này.
:black_small_square: Năng lực cung ứng:
Moscow khẳng định họ sở hữu cả nguồn tài nguyên dồi dào lẫn hạ tầng logistics đủ mạnh để đáp ứng nhu cầu khổng lồ của nền kinh tế Trung Quốc.
:black_small_square: Tính chiến lược:
Đây được xem là động thái nhằm vô hiệu hóa các áp lực từ phương Tây và củng cố vị thế của cả hai quốc gia trong trật tự thế giới mới.

VnEconomy

Chờ đến giờ mở cửa

Các bác đừng để em cuối phiên phải như này

Tuyên bố kiểu Trump

:sos::sos::sos:

Iran dọa tiếp tục đóng eo biển Hormuz: 7 tuyên bố của ông Trump ĐỀU SAI SỰ THẬT