BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30

Những bông hoa màu tím thường tượng trưng cho sự thủy chung, lãng mạn và nét đẹp bí ẩn. Màu tím còn gắn với sự sang trọng, tinh tế và lòng ngưỡng mộ, nên các loài hoa tím thường được dùng để thể hiện tình cảm chân thành, sự nhớ nhung hoặc lời chúc bình yên.

Cu cậu bị khiếm thị từ nhỏ vì một nguyên nhân nào đó, nhưng may mắn vẫn còn khả năng điều trị, nên gia đình đưa đi mổ để kịp vào lớp 1.
Một đứa trẻ chưa từng nhìn thấy thế giới, nay biết mình sắp được nhìn thấy đương nhiên sẽ có cả ngàn câu hỏi.
"Thế là con sắp nhìn thấy mẹ rồi hả? Mẹ trông thế nào?”
"Màu xanh là gì?”
"Màu đỏ thì nhìn ra sao?”…
Có những điều người lớn trả lời được. Có những điều dù dùng hết vốn từ cũng chẳng biết diễn tả thế nào cho một đứa trẻ chưa từng có khái niệm về ánh sáng.
Có lẽ vì bị bẩm sinh, cả thế giới của cu cậu từ bé chỉ được dựng lên bằng nghe. Ngày nhập viện cu cậu bám tay đi 1 vòng, vừa đi vừa hỏi để định vị mọi thứ theo cái cách con robot hút bụi nhập dữ liệu. Rồi từ hôm sau là nó nhảy phóc xuống giường đi thẳng tới chỗ nó cần, chào hỏi từng người, nghe tiếng dép, giọng nói là nó biết hết ai với ai.

Rồi cái ngày nó được bỏ băng bịt mắt cũng tới. Bác sĩ thì vẫn làm công tác tâm lý, rằng thì tỉ lệ thành công sẽ thế này, xác suất là thế kia… Bố mẹ nó hồi hộp bao nhiêu thì nó háo hức bấy nhiêu. Bao lời dặn dò là mở mắt từ từ, đừng nhìn ánh sáng mạnh quá, nếu nó có chưa nhìn thấy gì ngay thì là do abc xyz. Mọi người thì cứ hỏi nhau “nó có nhận ra mẹ nó nếu mẹ nó không nói gì không nhỉ?”

Sáng hôm ấy, cả phòng bệnh im phăng phắc, nó ngồi trên mép giường. Bác sĩ từ từ tháo từng lớp băng và theo dõi phản ứng của nó.
Nó bỗng ngồi thẳng lên, nhìn về phía cửa sổ. Bác sĩ dừng lại hỏi han nó mấy câu, nó gật gật lắc lắc liên hồi. Lớp băng cuối cùng được tháo ra, bác sĩ bảo nó từ từ mở mắt.
Nó nhảy xuống khỏi giường, chạy ra cửa sổ, rồi chạy quanh phòng sờ mó từng đồ vật mà nó đã thuộc tên nhưng chưa từng nhìn thấy. Nhìn quanh một lượt nữa rồi dừng ở mẹ nó “đúng là mẹ rồi”.
Rồi cậu reo lên, bằng giọng đầy chắc chắn của một đứa trẻ vừa khám phá ra bí mật lớn nhất đời mình:
“Con nhớ mà… mẹ to bằng cái cửa sổ!”
Cả phòng bệnh bật cười. Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng người nói chen vào nhau. Chỉ có cu cậu là vẫn huyên thuyên không dứt, như thể đang cố bù lại cho cả quãng đời dài chỉ được chạm và tưởng tượng.

Trên chuyến xe bus về nhà, mình cứ nhớ mãi câu chuyện ấy.
Bỗng dưng thấy rằng, mỗi sáng thức dậy sau một giấc ngủ sâu, đôi khi mình cũng giống như được sinh ra thêm một lần nữa.
Mình vẫn nhìn, vẫn nghe, vẫn nói… nhưng quá quen với điều đó nên quên mất rằng: được thấy màu trời xanh, thấy gương mặt người thân, thấy nắng rơi qua ô cửa… vốn dĩ đã là một món quà rất lớn.
Và có lẽ điều dễ thương nhất của cuộc sống là thế này: thế giới chưa chắc mỗi ngày đều đẹp hơn, nhưng ánh mắt của mình dành cho thế giới, đôi khi vẫn có thể mới nguyên như lần đầu tiên một cu cậu 5 tuổi mở mắt và nhận ra… mẹ mình “to bằng cái cửa sổ”.

I.T.B

H.H

Cú rũ bỏ (Shakeout) ở giai đoạn Tích lũy
Giai đoạn tích lũy là thời điểm thị trường đi ngang, lình xình trong một biên độ hẹp sau khi giá đã giảm mạnh.
Đây là giai đoạn “smart money” (tổ chức, tay to) âm thầm gom hàng từ những nhà đầu tư yếu đang run rẩy, hoảng loạn. Sẽ có những cú rũ bỏ xuất hiện khi giai đoạn này chuẩn bị kết thúc.
Cú rũ bỏ biểu hiện như thế nào?
Rũ bỏ có biểu hiện là những đợt giảm giá mạnh, đột ngột, xuyên phá vùng hỗ trợ trong giai đoạn tích lũy.

Rũ bỏ nhằm mục đích gì?
Tống khứ tay yếu - NĐT nhỏ lẻ cắt lỗ vì sợ, tay to gom lại cổ phiếu rẻ hơn.
Tạo tâm lý tiêu cực - Tin tức xấu, mọi người đều nghĩ “thị trường sắp sập tiếp”, không ai dám mua.
Vệ sinh thanh khoản - Loại bỏ các lệnh stop-loss dày đặc phía dưới trước khi đẩy giá lên.

Vì sao NĐT phải kiên nhẫn?
1.Thời gian tích lũy không thể đoán trước
Giai đoạn này có thể kéo dài vài tuần đến nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Ai ra đi sớm sẽ mất cơ hội ở đợt bứt phá.
2.Mỗi cú rũ bỏ là “bẫy” chứ không phải “tín hiệu bán”
Cú phá xuống hỗ trợ thường chỉ là tạm thời - giá nhanh chóng hồi phục vào trong vùng tích lũy. NĐT thiếu kiên nhẫn bán đúng đáy rồi chứng kiến giá tăng mạnh sau đó.
3.Khối lượng (volume) xác nhận ý định
Trong các cú rũ bỏ thật sự, volume giảm mạnh ở các phiên xuống - tổ chức không bán, họ đang mua.
4.Cú lắc cuối (Spring) thường xảy ra ngay trước khi bứt phá
Đây là pha nguy hiểm nhất: giá phá đáy, mọi người đều nghĩ xong rồi, rồi đột ngột bật tăng dữ dội. NĐT ra đi lúc này lỡ toàn bộ đà tăng.
5.Tâm lý đám đông chính là kẻ thù
Giai đoạn tích lũy cố tình được thiết kế để nhàm chán và đau đớn - để NĐT nản lòng. Kiên nhẫn chính là lợi thế cạnh tranh hiếm có.

Cần hiểu gì để vượt qua những đợt rũ bỏ:
1.Định giá của cổ phiếu mình đang nắm giữ & kì vọng tương lai.
Mỗi cú rũ bỏ là “bẫy” chứ không phải “tín hiệu bán”
2.Tâm lý thị trường:
NĐT đang hưng phấn cao độ hay đang rên rỉ sợ hãi ? Thị trường luôn vận động ngược với tâm lý đám đông.
3.Trạng thái của cổ phiếu / thị trường:
Đang trong pha tích lũy (biến động trong biên độ hẹp, thanh khoản thấp) hay đang trong pha phân phối (biến động với biên độ lớn, thanh khoản cao)?
Cú giảm xảy ra sau 1 giai đoạn tăng nóng hay sau 1 giai đoạn đè nén chán nản ?

Tích lũy chán, xấu, cảm xúc NĐT rất tồi tệ. Đương nhiên vì đây là mục tiêu của đội lái để loại bỏ NĐT ra khỏi vị thế cầm cổ phiếu.
Những cú rũ luôn là những cú đấm quyết định, ép NĐT rời bỏ.
Cảm xúc luôn là kẻ thù, chưa bao giờ là yếu tố tốt giúp NĐT ra quyết định đầu tư cả.

T.A

Chứng Khoán Nửa Đầu 2026: Để Sống Sót giữa bất định hơn là chiến thắng thị trường!
Nếu nhìn lại từ năm 2024 đến nay, tôi cho rằng đây là một trong những giai đoạn khó khăn và khó đoán nhất của thị trường chứng khoán Việt Nam trong nhiều năm trở lại đây.
Điều làm cho giai đoạn này trở nên đặc biệt không nằm ở việc thị trường tăng hay giảm, mà nằm ở sự thay đổi liên tục trong cách thị trường vận hành. Mỗi năm là một câu chuyện khác nhau, mỗi quý là một trạng thái khác nhau, và đôi khi chỉ vài tháng cũng đủ để những gì từng đúng trở nên không còn hiệu quả.
Những nhà đầu tư quen với việc dựa hoàn toàn vào phân tích cơ bản cảm thấy khó chịu vì nhiều doanh nghiệp tốt không tăng giá như kỳ vọng. Trong khi đó, những người theo trường phái phân tích kỹ thuật cũng không ít lần chứng kiến các mô hình quen thuộc liên tục bị phá vỡ. Không ít cổ phiếu giảm 10–15% khiến nhà đầu tư cắt lỗ theo đúng nguyên tắc, rồi ngay sau đó lại phục hồi 20–30%.
Những gì từng được xem là công thức thành công dường như không còn mang lại kết quả ổn định như trước. Đó là dấu hiệu của một thị trường đang ở trong giai đoạn chuyển tiếp, và những giai đoạn chuyển tiếp luôn là những giai đoạn khó khăn nhất.
Điều thú vị là chính trong thời điểm khó khăn này, số lượng nhà đầu tư mới lại gia tăng đáng kể. Khi thị trường bất động sản không còn hấp dẫn như giai đoạn trước, khi kinh tế tăng trưởng chậm lại, khi nhiều kênh đầu cơ khác mất dần sức nóng, dòng tiền tự nhiên tìm đến chứng khoán như một lựa chọn thay thế.
Dòng tiền mới thường đi kèm với những nhà đầu tư mới, và nhà đầu tư mới thường mang theo những kỳ vọng cũ. Họ mong muốn lợi nhuận nhanh, mong muốn kết quả xuất hiện ngay lập tức. Họ sẵn sàng nghiên cứu để tìm ra vùng giá tốt nhưng lại không đủ kiên nhẫn để chờ thị trường công nhận giá trị đó. Nghịch lý thường thấy là nhiều người mua đúng doanh nghiệp nhưng lại bán sai thời điểm. Không phải vì doanh nghiệp thay đổi, mà vì cảm xúc thay đổi.
Trong đầu tư, phần khó nhất chưa bao giờ là tìm kiếm cơ hội. Phần khó nhất luôn là khả năng chịu đựng. Chịu đựng sự bất định, chịu đựng những khoảng thời gian dài không có kết quả và chịu đựng cảm giác mình có thể đang sai.
Đây chính là thử thách lớn nhất mà thị trường hiện tại đang đặt ra cho nhà đầu tư cá nhân.
Dòng tiền trên thị trường hiện nay cũng không còn giống như giai đoạn cuối năm 2021 2022. Khi ấy thanh khoản dồi dào, tiền xuất hiện ở khắp nơi và hầu như cổ phiếu nào cũng có câu chuyện riêng. Nhưng hiện nay nền kinh tế vẫn đang đối mặt với nhiều lực cản. Áp lực tỷ giá, mặt bằng lãi suất, sự thận trọng của dòng vốn và những bất ổn từ bên ngoài khiến tiền không còn lan tỏa rộng như trước. Kết quả là thị trường không tăng đồng đều. Chỉ có những nhịp tăng ngắn, những cơ hội cục bộ và một số ít doanh nghiệp được hưởng lợi trong từng giai đoạn nhất định.
Đây không phải môi trường mà nhà đầu tư có thể nhắm mắt mua bất kỳ thứ gì rồi chờ lợi nhuận xuất hiện. Đây là môi trường đòi hỏi sự chọn lọc và quan trọng hơn cả là sự kiên nhẫn.
Thị trường chứng khoán Việt Nam còn có một đặc điểm khác biệt. Phần lớn nhà đầu tư chỉ có thể kiếm tiền khi giá tài sản tăng lên. Chúng ta gần như không có một cơ chế bán khống phổ biến như nhiều thị trường phát triển. Điều đó có nghĩa là khi thị trường suy yếu, phần lớn người tham gia đều cùng lúc đối mặt với thua lỗ. Trong những giai đoạn như vậy, việc đánh giá năng lực đầu tư trở nên khó khăn. Người chiến thắng đôi khi không phải là người kiếm được nhiều tiền nhất mà là người mất ít tiền nhất, người giữ được vốn tốt nhất và bảo vệ được tâm lý tốt nhất. Đáng tiếc là phần lớn nhà đầu tư cá nhân không nhìn nhận theo cách đó. Họ chỉ có hai trạng thái: thắng hoặc thua. Trong khi thực tế của đầu tư lại tồn tại rất nhiều sắc thái ở giữa.
Tuy nhiên, nếu nhìn từ một góc độ khác, chính sự bi quan hiện tại lại đang tạo ra cơ hội. Lịch sử thị trường luôn cho thấy một nghịch lý thú vị: những thời điểm dễ kiếm tiền nhất thường là những thời điểm khó mua nhất, còn những thời điểm dễ mua nhất lại thường là những thời điểm khiến người ta sợ hãi nhất.
Ngày hôm nay, nhiều doanh nghiệp vẫn đang giao dịch ở những mức định giá tương đối thấp. Dòng tiền lớn vẫn chưa thực sự quay trở lại và sự hưng phấn gần như vắng bóng. Nhưng đó cũng là lúc rủi ro dài hạn giảm dần.
Tôi thường nghĩ về giai đoạn này như mùa xuân của một cánh đồng. Mọi thứ vẫn còn khá yên lặng. Những mầm cây mới chỉ vừa nhú lên khỏi mặt đất. Không ai nhìn thấy mùa màng bội thu, không ai nhìn thấy những cánh đồng vàng óng, nhưng quá trình đó đã bắt đầu. Điều khó khăn nhất là người nông dân phải chấp nhận chờ đợi.
Đầu tư cũng vậy.
Lợi nhuận lớn thường không xuất hiện khi mọi người đều nhìn thấy cơ hội. Nó xuất hiện khi cơ hội còn đang bị nghi ngờ.
Một yếu tố khác thường bị bỏ qua là lạm phát. Ngay cả khi giá cổ phiếu không tăng trong nhiều năm, giá trị thực của đồng tiền vẫn đang suy giảm từng ngày. Điều đó có nghĩa là thời gian thường đứng về phía những tài sản tạo ra giá trị và đứng ngược lại với những người chỉ nắm giữ tiền mặt quá lâu. Tất nhiên, không ai biết chính xác khi nào chu kỳ tiếp theo sẽ bắt đầu. Không ai biết dòng tiền lớn sẽ quay lại vào tháng tới hay năm tới. Nhưng lịch sử cho thấy rằng mọi mùa đông cuối cùng đều kết thúc, mọi chu kỳ khó khăn cuối cùng đều qua đi.
Điều quan trọng không phải là dự đoán chính xác thời điểm, mà là còn hiện diện khi thời điểm đó xuất hiện.
Có lẽ bài học lớn nhất của thị trường giai đoạn 2024–2026 không phải là cách kiếm tiền mà là học cách tồn tại. Tồn tại đủ lâu để tích lũy kiến thức . Tồn tại đủ lâu để rèn luyện tâm lý. Tồn tại đủ lâu để hiểu rằng đầu tư không phải là một cuộc đua bứt phá ngắn hạn.
Đến khi những con sóng lớn thực sự xuất hiện, phần thưởng thường không thuộc về những người mới bước vào cuộc chơi.
Phần thưởng thuộc về những người đã âm thầm ở lại suốt những ngày biển lặng, những người đã học được cách kiên nhẫn khi chẳng ai còn muốn kiên nhẫn và những người hiểu rằng thành công lâu dài trên thị trường không đến từ việc thắng mọi trận chiến, mà đến từ khả năng sống sót qua những giai đoạn khó khăn nhất.

Cheer!
H.H

Làm chủ doanh nghiệp là cuộc chơi của sự kiệt sức, còn sở hữu doanh nghiệp (qua cổ phiếu) là cuộc chơi của sự kiên nhẫn.
Với profile “không lợi thế kinh doanh, không thích quản lý nhân sự, có thời gian chờ đợi”, con đường bạn chọn thực sự khôn ngoan hơn.

1.Con đường “ít áp lực” nhưng hiệu quả
Điểm mấu chốt của sự khác biệt giữa Kinh doanh (Doing Business) và Đầu tư (Owning Business) :
·Bài toán nhân sự:
Mở quán ăn hay xưởng sản xuất, bạn là “nút thắt cổ chai”. Bạn phải quản lý con người – thứ khó đoán định nhất. Khi mua cổ phiếu VCB hay FPT, ban lãnh đạo tinh hoa đang làm việc và chịu áp lực thay bạn.
·Khả năng “chờ” (thời gian thụ động):
Đây là vũ khí tối thượng của nhà đầu tư cá nhân. Nhà hàng mở ra mà ế 3 tháng là hết vốn dự phòng, buộc phải đóng. Nhưng cổ phiếu PV GAS hay Petrovietnam mà giá xuống 30-40% trong 1-2 năm, bạn không bị “gọi ký quỹ” (nếu không dùng margin), vẫn nhận cổ tức và sống bình thường chờ hồi phục.

2.Điểm an toàn
Bạn nhấn mạnh vào “tài sản thật” và “vốn Nhà nước”, đây là điểm cực kỳ quan trọng ở thị trường cận biên như Việt Nam. Ví dụ:
· Petrovietnam (nhóm dầu khí) & PV GAS: Đây là những doanh nghiệp nắm hạ tầng độc quyền (đường ống dẫn khí, lọc hóa dầu). Khi bạn mua cổ phiếu PV GAS, bạn đang sở hữu một phần “cán cân năng lượng” quốc gia. Giá cổ phiếu có thể biến động theo giá dầu thế giới, nhưng lõi doanh nghiệp rất khó phá sản.
· Vietcombank (VCB): Không chỉ là ngân hàng, đó là một “định chế tài chính quốc gia”. Nợ xấu có thể tăng, lợi nhuận có thể giảm trong một năm suy thoái, nhưng vị thế số 1 về chất lượng tài sản giúp nó hồi phục mạnh mẽ nhất.
· FPT: Hơi khác biệt một chút khi là doanh nghiệp tư nhân nhưng mang tầm vóc công nghệ quốc gia. Bạn không mua một công ty “phần mềm đơn thuần”, mà mua vào xu hướng chuyển đổi số toàn cầu.

Rủi ro thầm lặng mà bạn cần biết:
Tuy nói “tăng 2-3 lần” nhưng phải chấp nhận có những năm giá cổ phiếu nằm im. Bạn phải chịu được cảnh hàng xóm mở quán 1 năm mua xe sang, trong khi tài khoản chứng khoán của bạn năm đó tăng âm.
Áp lực tâm lý “bỏ lỡ cơ hội” (FOMO) là thứ duy nhất bạn phải quản lý.

3.So sánh đòn bẩy trí tuệ
Khi bạn mở nhà hàng, đối thủ của bạn là bà bán phở đầu ngõ.
Khi bạn mua VCB hay FPT, bạn đang thuê Trương Gia Bình (Chủ tịch FPT) hay những ông chủ nhà băng lão luyện làm việc cho bạn.
Đây gọi là “đòn bẩy nhân sự siêu hạng” (Super Leverage). Bạn không cần biết cách nấu phở hay vận hành máy CNC, bạn chỉ cần biết ai là người giỏi nhất thị trường và “mua chung ghế” với họ.

Kết luận
Con đường đầu tư này thực sự ít áp lực nếu bạn giữ đúng 2nguyên tắc sau:
1.Không dùng đòn bẩy tài chính (margin):
Vay mượn để mua cổ phiếu chính là tự tạo ra “chi phí mặt bằng, nhân sự” ảo cho mình. Nó phá hỏng lợi thế “thời gian chờ đợi” của bạn.
2.Tích lũy đều đặn DCA:
Mỗi tháng/tuần/ngày mua một ít, bất kể giá đang xanh hay đỏ.
Khi thị trường đỏ (khủng hoảng), tâm lý người kinh doanh là sợ hãi muốn cắt lỗ, nhưng với tâm thế của bạn đó là kỳ “sale off” để mua tài sản rẻ hơn giá trị thật.

Bạn đã chọn một con đường ít chông gai hơn rất nhiều. Nó buồn tẻ nhưng hiệu quả.

P.C

Chạy vứt cả dép

Rất nhiều người dành nhiều giờ mỗi ngày để đọc báo cáo, theo dõi tin tức và phân tích doanh nghiệp, nhưng kết quả đầu tư lại chẳng vượt trội hơn mặt bằng chung.
Vấn đề cốt lõi không nằm ở việc họ thiếu kiến thức, mà nằm ở chỗ họ không biết đâu là kiến thức thực sự quan trọng.
Mohnish Pabrai từng chia sẻ rằng ông không cố gắng hiểu mọi doanh nghiệp trên thị trường. Ông chỉ tập trung vào những lĩnh vực nằm gọn trong “vòng tròn hiểu biết” của mình.
Khi không hiểu một doanh nghiệp kiếm tiền như thế nào, hoặc không thể dự đoán tương đối chính xác triển vọng của nó trong vài năm tới, thì đơn giản là bỏ nó qua một bên.
Điều này nghe có vẻ quá đơn giản, nhưng chính sự đơn giản đó lại tạo nên lợi thế sống còn.
Phần lớn nhà đầu tư hiện nay luôn bị bủa vây bởi nỗi sợ bỏ lỡ cơ hội (FOMO). Họ liên tục nhảy từ ngành này sang ngành khác, từ xu hướng này sang xu hướng khác. Kết quả là họ biết một chút về rất nhiều thứ, nhưng không thực sự hiểu sâu bất kỳ điều gì.
Trong đầu tư, độ rộng của kiến thức không quan trọng bằng độ sâu của hiểu biết. Một người hiểu chân tơ kẽ tóc mười doanh nghiệp chắc chắn sẽ đạt kết quả tốt hơn nhiều so với người cố gắng theo dõi hai trăm doanh nghiệp cùng lúc nhưng chỉ cưỡi ngựa xem hoa.
Thị trường luôn tạo áp lực buộc chúng ta phải hành động. Nhưng không bắt buộc nhà đầu tư phải mua một cổ phiếu chỉ vì nó đang tăng giá, hoặc vì mọi người xung quanh đang bàn tán về nó. Đôi khi, quyết định đầu tư khôn ngoan nhất lại là không làm gì cả.
Lợi thế cạnh tranh lớn nhất của một nhà đầu tư cá nhân không phải là tốc độ, công nghệ hay nguồn vốn. Mà là quyền kiên nhẫn, quyền được đứng ngoài thị trường và chỉ hành động khi cơ hội thực sự.

Happylive

P.C

Ghét ai thì xúi đi làm solo (doanh nghiệp 1 người, OPC hay bất kỳ mỹ từ nào khoác lên nó).

Với tui nó chả khác gì trò lừa của thế kỷ cả.
Bản thân tui cũng từng “trải nghiệm” và nếm mùi nó rồi (và phải trả lại tiền rồi) nên tui khuyên thật, anh em né ra dùm cái, càng xa càng tốt.

Việc anh em có một chuyên môn giỏi, dù là bán hàng, marketing, quay phim, dựng ảnh, dạy con, tư vấn hôn nhân gia đình,… bất kỳ cái gì đi nữa. Thì tránh xa nó ra.

Dính vô nó chỉ có 2 tình huống thôi.

Một là thất bại, kèm theo nát tan niềm tin vào năng lực cá nhân, một số tình huống mất luôn cơ đồ (vì bỏ việc chính chạy theo solo).

Hai là thất bại, nhưng trong thời gian dài hơn, sau khi kiệt sức vì phải chạy đua liên tục, làm đủ việc (chính mình không giỏi, không thích) thay vì chuyên môn của mình.

Kiểu gì cũng hẹo, thật sự. Vấn đề là bao lâu mà thôi.

Anh em có thể giỏi một thứ (hoặc chỉ ảo tưởng mình giỏi, dù gì cũng có ai kiểm chứng được đâu), tạm gọi là có “chuyên môn” đi ha. Nhưng khi bước chân vào giới solo, nhiêu đó không bao giờ là đủ. Anh em sẽ cần thêm gì?

  • Hệ thống bán hàng
  • Hệ thống thu hút chuyển đổi
  • Hệ thống sản phẩm gồm các thứ chuyển giao giá trị như ebook, webinar, sách, khóa học…
  • Rồi nếu làm dịch vụ tư vấn thì phải có thời gian để tiếp xúc lắng nghe người ta (ừ trong khi ngày có 24h thôi)
  • Nếu thấu luôn dịch vụ done-for-you thì phải triển khai luôn (đồng nghĩa phải ở gần, báo cáo, cập nhật, trả lời hàng tỉ câu hỏi vô tri mỗi tuần).

Và anh em làm gì có những thứ này, toàn là cái mới, toàn là cái anh em chưa làm bao giờ. Thế nên phải làm sao?

Phải vượt qua bản thân mình, phải tiếp nhận cái mới bằng cách xì tiền ra học đi chứ, hoặc là thuê luôn dịch vụ, muôn luôn hệ thống “đã vận hành sẵn sàng, mua về dùng luôn” đi chứ.

Và trải nghiệm đi, anh em sẽ thấy. Tiền chỉ là của anh em khi nó còn nằm trong túi anh em thôi.
Người ta chỉ cung cấp tool thôi, giải pháp thôi, hệ thống thôi, còn nó không tạo kết quả cho anh em thì đó là việc của anh em.
(Nghe cay vãi, nhưng thực tế nó thế).

Anh em có thể sẽ có những khách hàng đầu tiên, là những người đã tin tưởng anh em cả chục (hoặc vài chục) năm qua, họ tin anh em nên bất cần dịch vụ anh em thế nào, họ cũng tin là nó tốt, và trở thành những người chi tiền đầu tiên.

Nhưng hết nhóm đó, thì thực tế kinh doanh nó mới xuất hiện. Sau khi anh em đã tốn hàng trăm (thậm chí hơn) cho những thứ mà sau này nghỉ rồi, không làm nữa mới thấy hối hận.

Không một người lạ nào sẵn sàng chi tiền cho anh em nữa. Dù có chi, anh em cũng không phục vụ nổi (thường là mắc vào lời hứa “sẽ đưa bạn đến đích” trong khi chính anh em nhiều khi không biết họ đang ở chính xác là “chỗ nào”).

Thế là thất hứa, nhẹ thì người ta im im bỏ đi.
Tệ hơn là họ ở mãi với mình, bào mòn đi thời gian của anh em và “bắt” anh em đưa họ về đích thật.
Tệ hơn nữa là đòi lại tiền, lầm bầm mấy câu.
Tệ nhất là công khai cạch mặt, chê thậm tệ, chạy quảng cáo luôn, post group tè le.

Tui chỉ thắc mắc là, liệu niềm tin của mình trước giờ (và còn về sau nữa) có đáng để đổi lấy rủi ro lớn vậy không?
Tụi tui, team C. nè, làm sấp cả mặt, chỉ riêng nói về Content Viral thôi đã phải đè nhau chửi lên chửi xuống (mà tụi tui gọi là những bữa họp chuyên môn, bàn về “học thuật”) mà thiếu điều thành “võ thuật”.

Vậy mà còn chưa thấy tới đâu.
Là team đó, mấy cái đầu luôn, vậy mà còn chưa dám tự tin xử lý được hết mọi ca, không dám hứa ai học cũng sẽ viral ngàn share triệu views nữa (dù tỉ lệ làm được cao ngất rồi).

Vậy một mình tui không hiểu nổi là sẽ xử lý nó như nào khi mà phải đối mặt với một ngàn việc khác cả không tên lẫn có tên khác.

Tui tin có người solo thành công, có người làm OPC thành công.
Nhưng tui tuyệt đối không bao giờ tin nó dành cho đám đông.
Chắc 1 triệu người sẽ có được 1 người thành công (theo nghĩa tự do cả thời gian lẫn tài chính).

Nhiều người lỳ lắm, nói không nghe đâu, cứ phải đâm đầu vào tường, chọc tay vào ổ điện nó xù hết tóc lên rồi mới tin. “Ừ, nó không như mình đã từng nghĩ”.

Đừng ai nói là có AI rồi, việc gì phải làm hết như vậy.
Thôi đi mấy ba, trước khi có AI, tới bài content đơn giản còn không làm nổi, nói cho người khác còn không hiểu thì có 10 con AI chúa nó cũng không biến không thành có được đâu.

AI nó là đũa thần khuếch đại, nhưng mà ngoài chuyên môn ra, mấy cái khác mình toàn là số 0 tròn trĩnh (thậm chí số âm) thì khuếch mấy cũng vậy hà.

Anh em không tin tui cũng được, nhưng anh em phải tin bằng chứng thực tế. Anh em cứ nhìn quanh đi, đi hỏi luôn đi. Có ai làm solo mà có khách hàng quay trở lại không, hay toàn là một đi không quay lại?
Có ai làm mà có người giới thiệu bạn bè trở thành khách hàng mới không?

Tới giờ này, tui cũng không biết được là trừ những người dạy làm solo ra, và những người bán tool, bán giải pháp, bán dịch vụ cho anh em làm solo “dễ dàng hơn” (là học trò hoặc cộng đồng của nhóm dạy kia), thì ai là người có lợi nữa.

Chưa bao giờ thấy người có lợi là anh em luôn.
Chính bản thân những người dạy anh em làm solo, các hình mẫu về solo anh em thấy, chẳng phải đều đang làm theo team (không hề solo) sao?

Ai nói gì thì chịu, thật sự khuyên anh em đừng dính vào con đường solo. Đừng mất tiền cho những thứ vô nghĩa phù phiếm nữa…

Muốn làm, hãy bắt đầu với 1 team, siêu nhỏ với 2-3 người thôi cũng được.

T.P

Có đi với nhau bao lâu đâu, bắt lỗi làm gì?

:motor_scooter: Hôm đó tôi ngồi trên Grab, tài xế phanh gấp vì xe máy lao ngang. Người kia quay lại chửi dù lỗi rõ ràng là của họ. Bác tài của tôi chỉ im lặng.
Tôi hỏi sao không nói lại.
Anh cười: “Thắng ổng xong thì được gì? Anh còn phải chạy thêm 15 cuốc nữa tối nay. Còn hắn thì đã biến mất xác từ lúc nào rồi”.

Chúng ta đang sống trong thời đại mà im lặng bị mặc định là yếu đuối. Bị chê phải đáp trả. Bị hiểu nhầm phải giải thích. Bị cắt mặt ngoài đường phải bấm còi cho ra lẽ.

Thật ra não người được lập trình để phản ứng với bất công y như phản ứng với nguy hiểm vật lý: amygdala kích hoạt, cortisol tăng, chế độ “chiến hoặc chạy” bật lên. Não ta không phân biệt được giữa “bị sư tử rượt” và “bị người lạ cắt mặt trên đường”. Nhưng sư tử thì đáng để chạy. Còn người lạ mà 5 phút nữa sẽ không bao giờ gặp lại thì không nhất thiết.

Hãy thử nhớ lại lần cuối bạn cãi nhau với ai đó về chuyện chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống mình. Bạn có thuyết phục được họ không? Hay cái bực bội bám theo bạn cả ngày hôm đó?

Mỗi lần bùng cháy là một lần tiêu hao năng lượng, sự tập trung, tinh thần của cả ngày còn lại. Đây không phải nhịn nhục, đây là bài toán lợi hại rất tỉnh táo.

Tất nhiên, không phải lúc nào cũng nên im. Nhưng trong những tình huống khó ở, hãy chậm lại một nhịp để hỏi: “Người này, tình huống này, có đáng để mình mất công phản ứng không?”

Giờ mỗi khi sắp tiêu năng lượng vào thứ gì đó không xứng, tôi lại nhớ anh tài xế và 15 cuốc xe của ảnh. Sự bình yên trong tâm hồn mình mới là điều quan trọng. :shamrock:

H…H