BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30

Càng nhiều tuổi tôi càng hay hỏi vợ là sau này tôi có như…các cụ không!?
Đồng thời phát hiện ra một nghịch lý rất buồn cười của đời người. Ngày bé, bố mẹ không tin con. Đến khi con lớn lên, có bằng cấp, có chức vụ, có công ty, có học hàm học vị rồi… bố mẹ vẫn không tin con. Chỉ khác là ngày xưa bố mẹ tin hàng xóm. Bây giờ bố mẹ tin You.Tube.

Có những ông bố bà mẹ ngoài 70 tuổi, cả đời nuôi con ăn học. Con thành bác sĩ, kỹ sư, giảng viên đại học, giám đốc doanh nghiệp. Nhưng chỉ cần một ông trên mạng mặc áo blouse trắng, đứng cạnh cái máy lọc nước hoặc hộp thực phẩm chức năng nào đó là uy tín lập tức vượt qua toàn bộ gia phả.

Con trai nói: “Mẹ ơi thuốc này không có tác dụng đâu.” Mẹ bảo: “Mi biết gì. Người ta là chuyên gia.”
Người chuyên gia ấy tên thật là gì không ai biết. Bằng cấp ở đâu không ai rõ. Nhưng có 500.000 người theo dõi Tik.Tok. Thế là đủ.

Tôi có ông bạn làm bác sĩ. Một hôm ông cụ thân sinh bị tiểu đường. Anh con trai giải thích một tiếng đồng hồ về phác đồ điều trị. Ông cụ gật gù: “Ừ.” Chiều hôm sau bỏ thuốc.
Lý do? Có một bác trên Za.lo nói chỉ cần uống lá cây rừng Tây Bắc là khỏi. Sáu năm đại học. Ba năm nội trú. Mười lăm năm kinh nghiệm. Thua một tin nhắn Za.lo. Đời thật nhiều lúc cay hơn cả hài kịch.

Bản thân tôi cũng từng trải qua. Ông cụ nhà tôi có bệnh. Tôi phải nhờ người quen, nhờ bạn bè, nhờ tới những mối quan hệ vốn rất ngại dùng. Cuối cùng mới xin được một cuộc hẹn riêng với một bác sĩ đầu ngành. Kiểu bác sĩ mà lịch khám kín cả tháng, người bình thường muốn gặp cũng không dễ. Ông cụ đi khám về, uống thuốc vài hôm thì đỡ thật. Ngủ được hơn. Ăn được hơn. Chỉ số cũng khá hơn. Tôi thở phào nghĩ lần này chắc yên rồi.
Ai ngờ ngay chiều hôm ấy, đơn thuốc được ông cụ chụp ảnh rồi gửi vào nhóm gồm hơn chục người cùng bệnh. Tôi nhìn mà lạnh cả sống lưng. Chưa đầy một tiếng sau, đơn thuốc của một người đàn ông hơn 70 tuổi, với tiền sử bệnh riêng, cơ địa riêng, chỉ số riêng, được chuyển thành bí quyết chữa bệnh cho cả hội.
Một bác hỏi: “Tôi uống giống được không?” Bác khác bảo: “Tôi cũng bị thế.” Bác thứ ba xin tên thuốc. Bác thứ tư xin địa chỉ mua. Tôi ngồi nhìn mà thấy cả nền y học hiện đại sụp đổ trước mắt.
Mấy chục năm đào tạo bác sĩ. Mấy chục năm nghiên cứu dược phẩm. Bao nhiêu xét nghiệm. Bao nhiêu máy móc. Cuối cùng vẫn thua câu thần chú bất tử của người Việt: “Tôi uống thấy hợp.” Nhiều người xem thuốc như nước mắm. Ông này chấm ngon thì ông kia cũng chấm. Trong khi bác sĩ thì đang ôm đầu vì hai bệnh nhân cùng một bệnh còn có thể nhận hai đơn thuốc hoàn toàn khác nhau.

Có những gia đình kinh tế rất ổn. Con cái thành đạt. Nhà cửa đủ đầy. Nhưng cuối cùng lại bất ổn vì một thứ rất lạ: không ai nói chuyện được với ai. Con cái nói bằng dữ liệu. Bố mẹ nói bằng niềm tin. Con đưa nghiên cứu. Bố mẹ đưa video. Con đưa xét nghiệm. Bố mẹ đưa cảm nhận. Con bảo: “Không có bằng chứng.” Bố mẹ bảo: “Người ta khỏi thật.” Cuộc tranh luận kết thúc tại đó.
Tôi còn thấy nhiều bi kịch khác. Con cái cố giữ tiền cho bố mẹ. Bố mẹ cố chuyển tiền cho người khác. Con cái ngăn đầu tư đa cấp. Bố mẹ bảo: “Chúng bay không hiểu thời cuộc.” Con cái ngăn mua thực phẩm chức năng. Bố mẹ bảo: “Tiếc tiền cho bố mẹ.” Con cái ngăn mua đất trên Mặt Trăng. Bố mẹ bảo: “Mi ghen tỵ với cơ hội của tao.”

Đến một lúc nào đó người ta mới hiểu, khoảng cách thế hệ không nằm ở tuổi. Nó nằm ở hệ điều hành. Một bên lớn lên cùng sách báo. Một bên lớn lên cùng Internet. Một bên tin vào kinh nghiệm. Một bên tin vào dữ liệu. Mà khổ cái, tuổi già lại là lúc con người tin vào cảm xúc nhiều hơn lý trí. Sợ bệnh. Sợ cô đơn. Sợ chết. Sợ bị bỏ lại phía sau. Thế là ai hứa hẹn điều gì dễ nghe nhất sẽ thắng. Không phải người đúng nhất. Mà là người dễ nghe nhất.

Cho nên càng sống tôi càng thấy, điều khó nhất trong một gia đình không phải kiếm tiền. Cũng không phải nuôi con. Mà là giữ được tiếng nói chung khi tất cả đều nghĩ mình đúng. Nhiều nhà nghèo vẫn vui. Nhiều nhà giàu vẫn cười. Nhưng có những nhà rất ổn về tài sản lại đầy bão tố chỉ vì mỗi bữa cơm là một cuộc họp Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc. Bố nói một câu. Con phản biện một câu. Mẹ gửi một video. Con gửi một nghiên cứu. Xong cả nhà giận nhau. Rồi ai về phòng nấy.

Đôi khi tôi nghĩ bi kịch lớn nhất của tuổi già không phải bệnh tật. Mà là tới lúc con cái đủ hiểu để nói đúng, còn bố mẹ lại đủ nhiều trải nghiệm để không muốn nghe nữa. Thế là cả hai bên đều thương nhau. Đều muốn điều tốt cho nhau. Nhưng nói chuyện với nhau như hai quốc gia chưa ký hiệp định ngoại giao.

Và buồn cười nhất là sau tất cả những cuộc chiến giữa giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ đầu ngành, nghiên cứu quốc tế và kết quả xét nghiệm… người chiến thắng cuối cùng lại là một anh bán thực phẩm chức năng livestream lúc 10 giờ tối.

Thị trường thưởng cho người đúng và phạt người sai. Thị trường chuyển tài sản từ người thiếu kiên nhẫn sang người kiên nhẫn hơn.
Sai lầm lớn nhất của nhà đầu tư khi họ cho rằng:
• Phân tích đúng => giá phải tăng ngay.
• Chọn đúng ngành => cổ phiếu phải chạy ngay.
• Nhìn đúng chu kỳ => tài khoản phải sinh lời ngay.
Nhưng tiền lớn không vận hành như vậy. Nếu tất cả người nhìn đúng đều kiếm được tiền dễ dàng thì gần như sẽ không còn ai bán cổ phiếu cho tổ chức mua.

Tại sao người mua đúng vẫn bị tra tấn?
Hãy tưởng tượng: Một cổ phiếu thực sự đáng giá 100. Hiện tại đang ở 50. Tổ chức biết điều đó. Nhà đầu tư thông minh cũng biết điều đó.
Vấn đề là nếu tất cả cùng giữ đến 100. Ai sẽ bán cho tổ chức ở vùng 50-60? Câu trả lời là Không ai cả.

Vì vậy thị trường phải làm một việc: Không làm cho bạn sai mà làm cho bạn mệt.
Đây là khác biệt cực lớn khi Người mua sai bị đánh vào: Logic. Ví dụ: Doanh nghiệp suy thoái. Kết quả kinh doanh xấu. Nợ tăng mạnh => Luận điểm đầu tư bị phá vỡ.
Còn Người mua đúng bị đánh vào: Niềm tin.
Ví dụ: Kết quả kinh doanh tốt. Triển vọng ngành tốt. Vĩ mô hỗ trợ. Nhưng giá không tăng, liên tục rung lắc, liên tục mất lãi.
=>Tổ chức đang kiểm tra: Anh có thực sự hiểu mình đang nắm giữ cái gì hay chỉ đang nhìn bảng điện?

Tại sao sóng lớn luôn bắt đầu sau giai đoạn này?
Vì thị trường cần hoàn thành một quá trình gọi là Thanh lọc quyền sở hữu. Cổ phiếu phải đi từ tay yếu sang tay mạnh.
Người yếu là ai? Không phải người nghèo. Mà là người không chịu nổi rung lắc, không chịu nổi sideway, không chịu nổi mất lợi nhuận tạm thời. Khi lượng cổ phiếu chuyển hết sang tay mạnh Chỉ cần cầu tăng nhẹ thì giá có thể tăng rất mạnh.

Hãy nhìn lại các chu kỳ lớn. Những cổ phiếu tăng 200-300% thường không đi thẳng. Trước đó luôn có một giai đoạn làm nhà đầu tư nghi ngờ, làm nhà đầu tư thất vọng, làm nhà đầu tư bỏ cuộc. Thị trường không lấy cổ phiếu của bạn bằng lý lẽ, nó lấy bằng cảm xúc.

Liên hệ với bối cảnh hiện tại
Điều thú vị nhất hiện nay là: Nhiều luận điểm tăng giá trung hạn vẫn chưa bị phá vỡ. Tăng trưởng tín dụng còn đó. PMI vẫn mở rộng. Câu chuyện nâng hạng vẫn còn.
Đầu tư công chưa đảo chiều. Lợi nhuận doanh nghiệp chưa xuất hiện dấu hiệu suy thoái diện rộng… Nhưng giá lại đang điều chỉnh.

Đây chính là môi trường lý tưởng để thử thách niềm tin. Người mua sai thường đã bán từ lâu. Điều thị trường đang làm hiện nay là: Tìm xem còn bao nhiêu người mua đúng nhưng không đủ kiên nhẫn.

Góc nhìn sâu hơn nữa là thứ đáng sợ nhất trên thị trường không phải là giảm 10 15% mà là: Bạn đúng.
Bạn phân tích đúng. Bạn nhìn đúng chu kỳ. Nhưng bạn rời cuộc chơi ở phút thứ 89 trước khi bàn thắng xuất hiện. Đó là cách thị trường lấy tiền của những người có kiến thức nhưng chưa đủ bản lĩnh.

Và nếu nhìn dưới góc độ cấu trúc dòng tiền hiện nay, câu hỏi quan trọng nhất không phải “Thị trường có lên ngay không?” Mà là “Quá trình chuyển cổ phiếu từ tay người mất kiên nhẫn sang tay người kiên nhẫn đã hoàn tất chưa?” Đó mới là câu hỏi mà dòng tiền lớn đang trả lời mỗi ngày.

T…T

YÊU THƯƠNG
Ta ở giữa vòng luân hồi sinh tử
Gánh bại thành nơi quán trọ nhân gian
Xem hơn thua, được mất cõi hồng trần
Ngẫm danh lợi phù hoa khi tàn cuộc
Mới hay đời ai cũng nhiều vết xước
Là than phiền hay nuốt ngược vào tim
Trải thăng trầm nhiều người chỉ lặng im
Để cảm nhận lắng sâu lòng nhân thế
Người bao dung thường không hay kể lể
Cứ kệ thinh những gian dối lọc lừa
Tâm an bình giữa sóng đời nắng mưa
Càng hiểu biết càng khiêm nhường bình thản.
Người bất an thường tỏ ra viên mãn
Thiếu trong lòng, cố phong phú ngoài thôi
Người hiểu ít thường hay nói nhiều lời
Người thấu tỏ lại hay ngồi nghe ngẫm
Họ hiểu rằng hạnh phúc để cảm nhận
Đâu phải là khoe khắp chốn gần xa
Công danh này nơi cuộc sống phồn hoa
Ai nấy hưởng chi đâu mà kiêu mạn
Tiền bạc kia, vật chất này giả tạm
Một cuộc trần để trải nghiệm rồi đi
Mãi so đo, mãi toan tính làm gì
Về cát bụi hỏi còn chi đong đếm?
Giữ tâm an xem chuyện đời đi đến
Để lắng lòng nghe nhịp đập yêu thương.

DAL

đọc vị thị trường

Tôi để ý có một chuyện rất lạ. Người Trung Quốc xây khu đô thị sang nhất Bắc Kinh, Thượng Hải thì đặt tên Tây Sơn, Triều Dương, Lục Gia Chủy. Người Nhật có Ginza, Marunouchi. Người Pháp có Champs Élysées. Nghe phát là biết đang ở đâu. Còn ta thì càng sang tên càng khó đọc.

Hồi còn ở nhà cũ, bố tôi ghi địa chỉ cho họ hàng ngoài quê: “Nó ở Hòn Mát Si Ti.” Tôi ngẩn người mất mấy giây mới hiểu ông đang nói Goldmark City. Sau này chuyển nhà, ông lại bảo: “Nó ở gần khu Thê Liêng.” Tôi hỏi Thê Liêng nào? Ông bảo cái khu Đờ Linh ấy. Hóa ra là The Link.

Từ đó tôi bắt đầu phát hiện ra bất động sản Việt Nam đang âm thầm tạo ra một hệ ngôn ngữ riêng mà chỉ chủ đầu tư, môi giới và vài ông bảo vệ cổng khu đô thị mới hiểu nổi.

Ngày xưa người ta hỏi: “Nhà anh ở đâu?” “Tôi ở Bưởi.” “Tôi ở Nhật Tân.” “Tôi ở Yên Phụ.” Nghe phát là hình dung được ngay. Bây giờ hỏi: “Anh ở đâu?” “Dạ em ở Mát Tê Ri.” “Mát cái gì?” “Masteri.” Người đối diện đứng hình như vừa nghe đọc mật khẩu wifi.

Hôm nọ tôi đến thăm một ông bạn. Ông ấy bảo: “Nhà tao ở Lệ Rơi Đời So Le.” Tôi nghe cứ tưởng ông vừa chuyển sang sống cạnh cung điện Versailles với vua Louis XIV. Lên Google Maps tìm mãi không thấy. Hỏi đi hỏi lại mới biết ông đang ở D’. LE ROI SOLEIL. Tôi đi về khóc một dòng sông. Đến tuổi này rồi, đi thăm bạn mà phải tra từ điển phát âm còn vất vả hơn đi tìm địa chỉ.

Tôi đang hình dung cảnh một ông cụ ngoài bảy mươi tuổi, cầm toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời đi mua nhà cho con. Bạn sales bước ra, nở nụ cười chuyên nghiệp: “Dạ bác tham khảo giúp cháu Maison Privée, Lumière Boulevard, Global Gate, Grand Marina, The Cosmopolitan và De La Sol.” Ông cụ nghe xong chắc phải vịn ghế. Ngày xưa mua đất chỉ cần nhớ tên làng. Ngày nay muốn mua nhà phải học thêm tiếng Anh, tiếng Pháp và một ít tiếng môi giới.

Mà buồn cười nhất là càng sang càng ít tiếng Việt. Hiếm hoi còn có Khai Sơn. Nhưng cũng phải thêm chữ City phía sau cho đủ độ quốc tế. Không thì sợ khách tưởng bán vật liệu xây dựng.

Tôi đang chờ một ngày có dự án mang tên “Làng Mơ Riverside Luxury Residence Premium Collection”. Để các cụ ngoài quê hoàn toàn từ bỏ ý định hỏi địa chỉ con cháu.

Rồi vài chục năm nữa con cháu mở gia phả ra đọc: “Năm 2026 cụ cố bán ba mẫu ruộng mua một căn Mê Zông Pờ Ri Vê.” Chúng nó sẽ tưởng tổ tiên mình là người Pháp. Trong khi thực tế cụ vẫn ăn bún riêu, uống trà đá, xem Táo Quân và tối ngồi chửi tắc đường như bao người Hà Nội khác.

Chính ra sau này đặc quyền yêu tiếng Việt lại được giành cho các hộ giải phóng mặt bằng về ở Thư Lâm với Đông Anh còn lại Hồng Hà cũ sẽ toàn các khu đô thị tên tiếng Pháp.
Việc này vẫn chưa hài bằng mỗi lần đi lễ ông Bảy, ông Mười, cô Chín… nghe các thày đọc địa chỉ tín chủ mà mình đang khấn xì xụp phải bật cười, tín chủ x, Hà Nội thành phố, Phú Thượng Phường, s5 toà, Nô bồ rít tồ chung cư…lại vái thêm hai vái mong thánh tha thứ.

Ấy thế mới biết, ngày xưa muốn giàu phải học kinh doanh. Ngày nay muốn giàu có khi phải học phát âm trước đã. Không khéo vài năm nữa các sàn bất động sản phải mở thêm lớp IELTS cho phụ huynh đi mua nhà. Đỗ B1 mới được xem bảng hàng, B2 mới được ký hợp đồng, còn muốn mua penthouse thì mời bác thi speaking với sales trước ạ.
Hy vọng một ngày nào đó các nhà quản lý yêu tiếng nước mình hơn!!

K.V

Miranda Devine của tờ New York Post, người dẫn podcast Pod Force One, đã hỏi ông T.r.u.m.p về việc ông thường đưa ra các tuyên bố liên quan đến quá trình đàm phán với Iran và kế hoạch đối với cuộc chiến, nhưng sau đó lại thay đổi lập trường. Chẳng hạn, hôm thứ Sáu, ông T.r.u.m.p nói rằng lệnh phong tỏa đường biển đối với các cảng của Iran đã được dỡ bỏ. Tuy nhiên, ba ngày sau, ông lại cho biết lệnh phong tỏa vẫn đang có hiệu lực.
“Đôi khi tôi nghe nói người dân trong nước cảm thấy lo lắng và bối rối” bà Devine nói.

Tốt thôi. Nếu họ bối rối thì phía Iran cũng sẽ bối rối” ông T.r.u.m.p trả lời. “Tôi vốn là như vậy. Mọi thứ thay đổi liên tục. Ý tôi là, tôi có thể rời khỏi đây sau khi vừa đưa ra cho bà một câu trả lời, rồi 20 phút sau bước vào Phòng Bầu dục và hỏi: ‘Tình hình hiện tại thế nào?’. Khi đó, tôi có thể nhận ra rằng câu trả lời trước đó của mình đã không còn chính xác nữa, hiểu chứ?

Theo Fox45

Từ mai có nhiều hoa tím




Vào sai nhịp sóng là thành thiên thu

Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) thông báo đã bắt đầu các cuộc kh.ông k.ích nhằm đáp trả “những hành động phi lý và liên tục của Iran”.

“Các lực lượng thuộc CENTCOM đã bắt đầu tiến hành thêm các cuộc kh.ông k.ích tự vệ vào ngày hôm nay lúc 17h15 chiều (rạng sáng 11/6 giờ Việt Nam) nhắm vào nhiều mục tiêu ở Iran theo chỉ thị của Tổng tư lệnh. Các cuộc kh.ông k.ích nhằm đáp trả các hành động phi lý và liên tục của Iran”, CENTCOM cho biết.

Trước đó, Tổng thống Mỹ Donald T.r.u.m.p phàn nàn rằng Iran đã mất “quá nhiều thời gian để đàm phán một thỏa thuận” và Mỹ sẽ “t.ấn c.ông họ rất mạnh”.
“Iran đã mất quá nhiều thời gian để đàm phán một thỏa thuận… giờ đây họ sẽ phải trả giá! Chúng tôi sẽ t.ấn c.ông họ, tấn công họ rất mạnh”, ông T.r.u.m.p bình luận.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth sau đó cũng cho biết qu.ân đ.ội Mỹ sẽ giáng đòn mạnh vào Iran nếu Tehran không đạt được một thỏa thuận nhằm chấm dứt x.ung đ.ột.

Theo Dân Trí

Người I ran quyết định đóng cửa eo biển Homuzs hoàn toàn !
Họ đã tiến hành giải mìn không cho tất cả các tàu thuyền đi qua, điều này ngăn chặn hoàn toàn tàu thuyền của Nhật , Đài , Hàn , Pakistan, Trung Quốc đi qua kể cả họ trả tiền.
Sự thiếu hụt nhiên liệu sẽ diễn ra trên toàn cầu do đó giá dầu sẽ tăng vọt trong thời gian tới có thể lên 200 đô/ thùng.
Điều này sẽ thúc đẩy thế giới bước vào tình trạng siêu lạm phát , khủng hoảng tiền tệ và khủng hoảng lương thực !
Sẽ có nước G7 gục ngã.

PC

[010/06/26, PT (giờ Bờ Tây nước Mỹ)]

  1. IRAN PHÓNG TÊN LỬA NHẰM VÀO CÁC CĂN CỨ MỸ TẠI VÙNG VỊNH

IRGC tuyên bố đã phóng tên lửa và UAV nhằm vào các căn cứ quân sự Mỹ tại Jordan, Kuwait và Bahrain để đáp trả các cuộc không kích gần eo biển Hormuz. Washington cho biết phần lớn mục tiêu đã bị đánh chặn. Căng thẳng leo thang làm giá dầu tăng mạnh và đẩy thị trường tài chính khu vực biến động.

  1. CƠ QUAN NĂNG LUỢNG NGUYÊN TỬ QUỐC TẾ (IAEA) YÊU CẦU IRAN KHAI BÁO TOÀN BỘ KHO URANIUM LÀM GIÀU

Ban Thống đốc IAEA thông qua nghị quyết yêu cầu Iran báo cáo đầy đủ lượng uranium làm giàu còn lại và cho phép thanh sát quốc tế tiếp cận các cơ sở hạt nhân. Tehran phản đối quyết định này và cho rằng đây là động thái mang động cơ chính trị, làm gia tăng căng thẳng ngoại giao với phương Tây.

  1. MỸ THÚC ĐẨY TĂNG SẢN XUẤT TÊN LỬA SAU KHỦNG HOẢNG TRUNG ĐÔNG

Lãnh đạo các tập đoàn quốc phòng hàng đầu Mỹ dự kiến gặp TT Trump để thảo luận việc mở rộng năng lực sản xuất vũ khí. Nhà Trắng lo ngại kho dự trữ tên lửa suy giảm sau nhiều chiến dịch quân sự và các gói viện trợ quốc tế. Quốc hội Mỹ đang xem xét ngân sách quốc phòng vượt 1.000 tỷ USD.

  1. TT TRUMP KHẲNG ĐỊNH MỸ DUY TRÌ DÒNG CHẢY DẦU QUA HORMUZ

TT Trump viết trên Truth Social cho biết cho biết Mỹ đã mở một chiến dịch bí mật, hỗ trợ hơn 200 tàu thương mại vận chuyển trên 100 triệu thùng dầu qua eo biển Hormuz trong thời gian căng thẳng. Washington nhấn mạnh mục tiêu là bảo vệ tự do hàng hải và ổn định nguồn cung năng lượng toàn cầu, đồng thời bác bỏ tuyên bố kiểm soát tuyến vận tải của Iran.

  1. TT TRUMP TỪ CHỐI GIA HẠN HIỆP ĐỊNH THƯƠNG MẠI MỸ - MEXICO - CANADA (USMCA)

TT Trump tuyên bố sẽ không ký gia hạn Hiệp định USMCA với Canada và Mexico, mở đường cho các cuộc đàm phán mới. Dù hiệp định vẫn tiếp tục có hiệu lực trong nhiều năm tới, quyết định này làm gia tăng bất định đối với các ngành sản xuất, ô tô và chuỗi cung ứng Bắc Mỹ.

  1. OPEC GHI NHẬN SẢN LƯỢNG DẦU THẤP NHẤT TRONG HƠN HAI THẬP KỶ

Sản lượng dầu của OPEC trong tháng 5 giảm xuống mức thấp nhất kể từ đầu những năm 2000 do gián đoạn xuất khẩu liên quan đến Iran và căng thẳng tại Hormuz. Nhiều nước thành viên không thể bù đắp lượng thiếu hụt, khiến nỗ lực tăng sản lượng của OPEC+ không đạt hiệu quả như kỳ vọng.

  1. LẠM PHÁT MỸ TĂNG LÊN 4,2%, CAO NHẤT TRONG HƠN BA NĂM

Chỉ số giá tiêu dùng Mỹ tháng 5 tăng 4,2% so với cùng kỳ năm trước, đánh dấu tháng tăng tốc thứ ba liên tiếp. Giá năng lượng là động lực chính khi tăng mạnh do bất ổn Trung Đông. Áp lực lạm phát lan sang nhà ở và thực phẩm, khiến triển vọng cắt giảm lãi suất tiếp tục bị trì hoãn.

  1. FED XEM XÉT THAY ĐỔI CÁCH ĐO LƯỜNG LẠM PHÁT

Tân Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang (FED) Kevin Warsh muốn xây dựng thước đo lạm phát mới dựa trên dữ liệu giá quy mô lớn từ khu vực tư nhân và phương pháp trung bình cắt giảm. Những người ủng hộ cho rằng cách tiếp cận này phản ánh xu hướng giá tốt hơn, trong khi giới phê bình lo ngại Fed có thể phản ứng chậm với lạm phát.

  1. TRUNG QUỐC SIẾT XUẤT KHẨU VẬT LIỆU CHIP QUANG HỌC DÙNG CHO CHO AI

Bắc Kinh tiếp tục hạn chế xuất khẩu indium phosphide, vật liệu then chốt trong sản xuất chip quang học tốc độ cao phục vụ trung tâm dữ liệu AI. Giá nguyên liệu tăng mạnh và nguồn cung toàn cầu bị thắt chặt. Các doanh nghiệp Mỹ đang tìm cách mở rộng sản xuất trong nước nhưng cần nhiều năm mới đạt công suất.

  1. CƯỚC VẬN TẢI BIỂN TĂNG VỌT VÌ XUNG ĐỘT IRAN

Giá vận chuyển container từ châu Á sang Mỹ đã tăng gần gấp đôi kể từ khi khủng hoảng Iran bùng phát. Chi phí nhiên liệu hàng hải leo thang và nhu cầu tích trữ hàng hóa đẩy giá cước lên cao. Các hãng tàu lớn áp dụng phụ phí khẩn cấp, làm gia tăng áp lực lạm phát và chi phí sản xuất toàn cầu. :::

HAT

Bạn có bao giờ thắng một lệnh mà vẫn thấy bất an, hoặc thua một lệnh mà vẫn cảm thấy bình thản không?

Nghe có vẻ lạ, nhưng đó chính là dấu hiệu bạn đang tiến đến giai đoạn tâm lý giao dịch cao nhất.

:dart: Hồi mới vào nghề, tôi từng ăn mừng mỗi lệnh thắng như thể vừa chinh phục đỉnh Everest. Rồi một lệnh thua sau đó có thể xóa sạch tâm trạng tốt đẹp đó trong vài giây. Cảm xúc lên xuống như tàu lượn siêu tốc, và tôi giao dịch theo cảm xúc đó mà không hay biết.

Mãi đến khi tôi thực sự hiểu xác suất là gì, mọi thứ mới thay đổi.

:bulb: Nếu hệ thống của bạn có tỷ lệ thắng 55%, thì trong 100 lệnh, 45 lệnh thua là hoàn toàn bình thường. Không phải thất bại. Không phải lỗi. Chỉ là xác suất đang vận hành đúng như nó phải vậy.

Thắng lệnh này? Dữ liệu.
Thua lệnh kia? Cũng là dữ liệu.

:person_in_lotus_position: Khi bạn nhìn nhận cả hai kết quả theo cách đó, không kết quả nào còn đủ sức làm bạn rời khỏi kỷ luật của mình nữa. Bạn không cần kiểm soát cảm xúc, vì đơn giản là không có cảm xúc cực đoan nào xuất hiện để kiểm soát.

Trạng thái đó không phải thờ ơ. Đó là sự bình thản có nền tảng.

Bạn đang ở giai đoạn nào trong hành trình cảm xúc của mình khi ngồi vào bàn giao dịch?

F.T