BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30

Thị trường chứng khoán luôn có những cách rất kỳ lạ để thử thách tâm lý và năng lực đầu tư của con người.
Mọi thứ đang tăng, ai cũng cảm thấy mình là thiên tài. Nhưng khi thị trường sụp đổ, một câu hỏi sẽ xuất hiện:
Bạn có đủ bản lĩnh để ở lại không?
Danh mục của bạn có được quản trị đủ tốt để vượt qua sụp đổ này không?
Theo JL Collins, tác giả cuốn sách kinh điển “Con đường đơn giản đến sự giàu có”, câu trả lời cho câu hỏi đó thường đi theo gần như toàn bộ một đời đầu tư và là yếu tố quyết định kết quả tài chính đạt được.

1.Khi cảm xúc đánh gục lý trí: Bài học đắt giá từ Ngày thứ Hai Đen Tối
Năm 1987, thế giới chứng kiến cú sập thị trường chứng khoán - Ngày thứ Hai Đen Tối, thị trường Mỹ giảm không phanh hơn 22% chỉ trong một ngày. Dù biết không nên bán tháo, nhưng Collins thừa nhận mình không đủ vững vàng trước cảm xúc và đã bán tháo toàn bộ.
Một năm sau quay lại, ông choáng váng vì thị trường đã phục hồi và vượt đỉnh, ông phải cắn răng mua lại chính những cổ phiếu đó với giá cao hơn rất nhiều.
Bài học rút ra: Trên thị trường, thiếu bản lĩnh thường phải trả giá đắt đỏ hơn rất nhiều so với thiếu kiến thức.

2.Đỉnh cao của bản lĩnh: Cách Warren Buffett đi qua tâm bão
Trong khủng hoảng tài chính 2008, tài sản của Buffett bốc hơi 25 tỷ USD. Nhưng ông không hề hoảng loạn bán tháo.
Ông hiểu đơn giản: Cổ phiếu là quyền sở hữu doanh nghiệp thực sự. Giá có thể rơi, nhưng doanh nghiệp vẫn đang hoạt động. Nền kinh tế rồi sẽ phục hồi.
Và thực tế, khi thị trường phục hồi, tài sản của ông thiết lập những kỷ lục mới nhờ sự kiên định và bản lĩnh tuyệt đối.

3.Khi thị trường sụp đổ… đó lại là “món quà”
Nếu bạn xác định đầu tư 60–70 năm, sẽ có lúc kinh tế trông như ngày tận thế. Nhưng nếu bạn đang trong giai đoạn tích lũy tài sản, những đợt sụp đổ kinh hoàng này thực chất là một món quà.
Khi thị trường giảm, tiền bạn đầu tư sẽ mua được nhiều cổ phiếu hơn với giá rẻ hơn. Người thiếu bản lĩnh sẽ hoảng loạn bán ra, còn người có bản lĩnh sẽ âm thầm kiên nhẫn mua thêm.

4.Kẻ thù vô hình: Tiếng ồn truyền thông và cái bẫy của sự hoảng loạn
JL Collins ví thị trường như một cốc bia.
Phần “bia” đặc sánh bên dưới là hoạt động kinh doanh thực tạo ra của cải.
Lớp “bọt” phía trên chỉ là mớ biến động giá và tin tức giật gân, thứ truyền thông tài chính dùng để hút sự chú ý. Đối với nhà đầu tư dài hạn thực thụ, lớp bọt đó không có giá trị gì.

Sự giàu có bền vững đến từ việc giữ vững bản lĩnh, tĩnh lặng đủ lâu để lãi kép tự do phát huy tác dụng.
-Bạn không cần đau đầu dự đoán thị trường.
-Bạn không cần tìm chiến lược quá phức tạp.
-Bạn chỉ cần đủ bản lĩnh để không hoảng loạn khi thị trường đỏ lửa, đủ kiên nhẫn để tiếp tục quản trị tiền, và đủ kỷ luật để ở lại trong trò chơi này đủ lâu.

Thị trường chứng khoán không thưởng cho kẻ thông minh nhất mà trao vinh quang lớn nhất cho người vững vàng nhất!

Happylive

H.H

CHÀO MỪNG KỶ NIỆM 79 NĂM NGÀY THƯƠNG BINH - LIỆT SĨ (27/7/1947 – 27/7/2026)

Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, Tập đoàn Bamboo Capital và BCG Land thành kính tưởng nhớ và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến các Anh hùng Liệt sĩ, các Mẹ Việt Nam anh hùng, các thương binh, bệnh binh, gia đình có công với cách mạng và những người đã cống hiến, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Sự hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước là nền tảng để đất nước hòa bình, phát triển và là động lực để các thế hệ hôm nay tiếp tục nỗ lực lao động, sáng tạo, chung tay xây dựng một Việt Nam ngày càng thịnh vượng, hạnh phúc.

Với lòng biết ơn và trách nhiệm xã hội, Bamboo Capital và BCG Land luôn trân trọng những giá trị lịch sử, tích cực đồng hành cùng các hoạt động vì cộng đồng, góp phần lan tỏa tinh thần nhân văn và truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”.

Trân trọng,
BCG Land

Giá nhà có xuống thì việc mua nhà cũng không hề trở nên dễ dàng.
Hôm nay nhìn lại thị trường, tôi càng tin điều đó. Có những dự án đã giảm 20–25% so với đỉnh. Chứng khoán cũng vừa có một nhịp điều chỉnh rất mạnh, riêng phiên hôm nay VN-Index lại mất thêm hơn 17 điểm sau chuỗi giảm trước đó. Thế nhưng tôi muốn hỏi thật một câu: đã có ai sáng nay thức dậy và thấy mua nhà dễ hơn chưa?

Tôi đoán là chưa.

Đó là nghịch lý mà rất nhiều người không chịu chấp nhận. Người ta luôn nghĩ chỉ cần thị trường sập là người trẻ sẽ có cơ hội. Nhưng thị trường không vận hành theo mong muốn của người không tham gia nó, tức là người đang hy vọng nó sập để mua. Khi tài sản giảm giá, thu nhập cũng thường chịu áp lực. Khi chứng khoán lao dốc, doanh nghiệp cắt đầu tư. Khi bất động sản đóng băng, ngân hàng siết tín dụng hơn, người mua cũng dè dặt hơn. Thứ giảm đầu tiên không phải giá nhà. Mà là niềm tin và khả năng kiếm tiền. Người tưởng mình sẽ mua được nhà nhờ thị trường sập, nhiều khi lại là người mất việc đầu tiên.

Tôi nhớ hồi còn trẻ, cứ mỗi lần nghe ai nói “chờ nó sập rồi mua”, tôi cũng thấy hợp lý. Hai mươi năm sau, tôi phát hiện một điều rất hài. Những người nói câu ấy năm 2008 vẫn nói câu ấy năm 2013. Đến 2020 lại tiếp tục nói. Sang 2026 vẫn đang nói. Còn những người mua được nhà, phần lớn không phải vì họ đoán đúng đáy. Mà vì trong lúc mọi người ngồi chờ thị trường, họ bận… kiếm tiền.

Nghe thì hơi cay nghiệt, nhưng thị trường tài sản vốn không có nghĩa vụ phải giải cứu người thu nhập thấp. Nhà đất không phải cuộc thi nhân ái. Nó phản ánh dòng tiền. Giá có thể giảm, nhưng nếu thu nhập của bạn không tăng, khả năng vay không cải thiện, chi phí vốn vẫn cao thì căn hộ từ ba tỷ xuống còn hai tỷ tư cũng vẫn là hai tỷ tư. Với người có ba trăm triệu trong túi, khoảng cách ấy vẫn giống như đứng dưới chân Fansipan và bảo núi vừa thấp đi sáu mét.

Thực tế còn trớ trêu hơn. Chính phủ cũng đang tìm nhiều cách để hạ nhiệt đầu cơ và tăng nguồn cung vì khả năng chi trả nhà ở đang là vấn đề lớn, nhưng đồng thời vẫn phải tránh để thị trường rơi tự do bởi bất động sản liên quan đến ngân hàng, doanh nghiệp và cả nền kinh tế. Nghĩa là sẽ có điều chỉnh, sẽ có thanh lọc, sẽ có doanh nghiệp biến mất, nhưng rất khó để xuất hiện một cú sập mà tất cả người chưa có nhà đều reo hò chiến thắng. Sáu tháng đầu năm nay, số doanh nghiệp bất động sản giải thể tăng rất mạnh, phản ánh quá trình sàng lọc của thị trường, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc người mua nhà bỗng nhiên thấy mọi thứ trở nên dễ dàng.

Tôi vẫn giữ quan điểm cũ. Đừng dành mười năm để mong tài sản của người khác mất giá. Hãy dành mười năm để giá trị của mình tăng lên. Thu nhập tăng gấp đôi thường dễ hơn hy vọng giá nhà giảm một nửa. Kỹ năng tốt hơn. Doanh nghiệp lớn hơn. Nghề nghiệp hiếm hơn. Đó mới là những thứ mình kiểm soát được. Anh zai tên V của tôi từng nói đại ý rằng, người khôn luôn dành thời gian cho những biến số mình có thể tác động, thay vì ngồi cầu nguyện cho những biến số của thế giới.

Tất nhiên, ai cũng muốn mua được nhà với giá hợp lý. Tôi cũng vậy. Nhưng đến tuổi này tôi nhận ra, điều đáng sợ nhất không phải là giá nhà cao. Mà là cả cuộc đời chỉ chăm chăm mong người khác nghèo đi để mình thấy mình giàu hơn. Không bao giờ có mùa xuân đó.

Nếu ngày nào đó giá nhà thật sự giảm mạnh, tôi cũng chúc mừng những người mua được. Nhưng tôi vẫn mong một kịch bản khác hơn. Đó là thu nhập của người Việt tăng nhanh hơn giá nhà. Vì một xã hội khỏe mạnh không phải là xã hội mà tài sản cùng nhau rơi xuống. Mà là xã hội mà ngày càng nhiều người đủ năng lực bước lên. Đó mới là cuộc tăng giá mà cả xã hội này mong được chứng kiến nhất.

K.V

Nếu có 100 tỉ cash thì bạn sẽ múc gì lúc này?