BCG – đi cùng doanh nghiệp trên hành trình tới VN30


KHOẢN LỖ LÀ “NGƯỜI THẦY” QUÝ GIÁ, NẾU BẠN SẴN SÀNG HẠ THẤP CÁI TÔI!

“Thua lỗ là một phần tất yếu của công việc kinh doanh chứng khoán. Nếu không thể chấp nhận các khoản lỗ nhỏ, sớm muộn bạn cũng phải chấp nhận một khoản lỗ khổng lồ.” - Mark Minervini -

Cách một nhà giao dịch nhìn nhận về các khoản thua lỗ sẽ quyết định sự sống còn và tuổi thọ sự nghiệp của họ trên thị trường chứng khoán.
Đối với những nhà đầu tư mới tham gia thị trường, khi kiến thức và kinh nghiệm thực chiến chưa thực sự vững vàng, việc đối mặt với một khoản thua lỗ thường mang lại cảm giác nặng nề và khó chấp nhận.
Đó là phản ứng tâm lý hết sức tự nhiên khi chúng ta chưa được trang bị một hệ thống giao dịch bài bản: cảm giác tự trách bản thân, cố tình né tránh không nhìn vào danh mục cổ phiếu đang chịu thua lỗ với hy vọng giá tự hồi phục, hoặc nôn nóng trung bình giá xuống để gỡ hòa.
Ngay cả Phù thủy Mark Minervini thuở đầu cũng không hề né tránh được những sai lầm đau đớn này. Suốt 6 năm đầu liên tục cháy tài khoản và muốn bỏ cuộc, nếu không có đủ ý chí bền bỉ và niềm đam mê mãnh liệt, những cú vấp ngã đó đã hạ gục ông như hàng vạn nhà đầu tư khác.
Chính từ những trải nghiệm xương máu đó, Mark rút ra bài học cốt lõi: xem mỗi khoản lỗ nhỏ dưới 5% - 7% chỉ đơn giản là chi phí vận hành của doanh nghiệp kinh doanh chứng khoán. Không một doanh nghiệp nào trên thế giới có thể hoạt động mà không phải trả các chi phí như mặt bằng, nhân công hay nguyên vật liệu.
Trong đầu tư cũng vậy, việc cắt lỗ chính là chi phí bắt buộc phải chi trả để đi tìm kiếm và xác nhận các siêu cổ phiếu thực sự. Khi gạt bỏ được cảm xúc tự trách và xem thua lỗ là chi phí kinh doanh thông thường, bạn sẽ đạt được sự điềm tĩnh và kỷ luật tuyệt đối trước mọi biến động.

:bulb: BÀI HỌC THỰC CHIẾN: QUY TRÌNH TỰ PHÂN TÍCH VÀ KIỂM TOÁN BẢN THÂN
Để biến mỗi khoản lỗ thành một dữ liệu cải tiến hệ thống hiệu quả, hãy nghiêm túc rà soát lại hành vi giao dịch của mình qua 5 câu hỏi cốt lõi sau:

Câu hỏi 1: Thị trường có đang ở trong xu hướng tăng khi bạn mua cổ phiếu?
Hãy kiểm tra xem bạn có đang giao dịch thuận chiều gió (Uptrend) hay cố gắng mua bắt đáy trong một thị trường gấu (Downtrend) đầy rủi ro.

Câu hỏi 2: Liệu cổ phiếu có các đặc điểm SEPA khi bạn mua hay không?
Doanh nghiệp có thực sự sở hữu động cơ tăng trưởng mạnh mẽ (doanh thu, lợi nhuận bùng nổ, biên lợi nhuận gộp mở rộng) và chất xúc tác thực tế nào không?

Câu hỏi 3: Bạn có mua cổ phiếu tại điểm mua hợp lý?
Bạn có kiên nhẫn chờ đợi điểm xoay Pivot chuẩn mực tại vùng nền giá thắt chặt (như mẫu hình VCP), hay bạn đã mua đuổi giá quá cao ở những phiên Fomo bùng nổ muộn?

Câu hỏi 4: Bạn có tuân theo các quy tắc bán đúng đắn?
Bạn đã thực hiện đúng quy tắc cắt lỗ khi giá vi phạm ngưỡng rủi ro, và chủ động chốt lời khi cổ phiếu đạt trạng thái tăng tốc quá mua chưa?

Câu hỏi 5: Bạn có tránh xa các cổ phiếu bị thị trường lãng quên (Laggards) và tập trung vào các siêu cổ phiếu có thành tích tốt nhất?
Hãy thành thật kiểm tra xem mình có đang chôn vốn ở những mã yếu ớt, phục hồi chậm hơn thị trường chung chỉ vì “tiếc rẻ” hay không.

Để không đưa ra những quyết định vội vàng theo cảm tính bằng đồng tiền xương máu của mình, giải pháp duy nhất là thiết lập một bộ quy trình thực hành sàng lọc cổ phiếu một cách bài bản trước mỗi phiên giao dịch.
Việc tầm soát cổ phiếu chuẩn mực chính là bước đi nền tảng giúp bạn chủ động định vị chính xác cơ hội trước khi đặt dòng vốn của mình vào rủi ro.

Nếu bạn đang tìm kiếm một tài liệu thực hành có tính hệ thống để bắt đầu quy trình rèn luyện này, tác phẩm đầu tay của Phù thủy Mark Minervini chính là một người hướng dẫn đắc lực:
:open_book: PHÙ THỦY GIAO DỊCH CHỨNG KHOÁN MARK MINERVINI

ĐỪNG GIẾT CHẾT CON NGỖNG KHI BẠN CHỈ MỚI CẦN MỘT QUẢ TRỨNG

Chuyện kể rằng, có một bác nông dân nghèo may mắn mua được một con ngỗng đặc biệt. Mỗi buổi sáng khi thức dậy, bác lại thấy trong chuồng một quả trứng bằng vàng ròng sáng lấp lánh. Quả trứng ấy giúp gia đình bác nhanh chóng thoát nghèo, trở nên giàu có và sung túc.
Thế nhưng, sự giàu có nhanh chóng lại nuôi lớn lòng tham và sự thiếu kiên nhẫn. Bác nông dân bắt đầu nghĩ: “Tại sao mình phải đợi mỗi ngày một quả? Chắc chắn trong bụng con ngỗng này phải là một kho báu vàng ròng!”.
Và rồi, trong một cơn nóng vội muốn giàu lên ngay lập tức, bác đã nhẫn tâm đem con ngỗng ra mổ bụng. Nhưng khi rạch bụng ngỗng ra, bác bàng hoàng nhận ra nó cũng chẳng khác gì những con ngỗng bình thường khác. Con ngỗng quý đã chết, và từ đó về sau, bác cũng không bao giờ có thêm một quả trứng vàng nào nữa.
Nhiều người nghĩ đây chỉ là một câu chuyện ngụ ngôn dành cho con trẻ. Nhưng trên đường đời, đường nghề, bi kịch “mổ bụng ngỗng” ấy lại đang diễn ra mỗi ngày, âm thầm và đau xót.

Chúng ta sống trong một thời đại của sự vội vã. Áp lực từ những mục tiêu ngắn hạn, những cái gật đầu chớp nhoáng, hay nỗi sợ bị bỏ lại phía sau vô tình đẩy chúng ta vào tâm thế của một thợ săn: luôn chực chờ vác súng để bắn hạ con mồi.
Chúng ta muốn có kết quả ngay lập tức, muốn thu hoạch khi chưa kịp gieo trồng, muốn người khác trao cho mình giá trị khi bản thân chưa từng cho đi bất cứ điều gì.
Nhưng những ai đi qua đủ thăng trầm đều hiểu: Mọi giá trị vững chãi trên đời vốn dĩ là một khu vườn, và người đi xa được luôn là những người nông dân kiên nhẫn.
Bi kịch lớn nhất của một đời người không phải là thất bại tạm thời, mà là sự cạn kiệt của lòng tin.
Khi bạn đến với người khác - dù là đối tác, bạn bè hay người thân - chỉ vì muốn “lấy trứng”, thứ bạn nhận được có chăng chỉ là một cái lợi ngắn hạn, nhưng cái mất đi chính là một mối nhân duyên sâu dày. Bản chất của “con ngỗng” chính là sự tin cậy và những mối quan hệ chân thành, còn “quả trứng vàng” chỉ là hệ quả tất yếu đi sau.

Từ tư duy “Tận thu” đến nghệ thuật “Nuôi dưỡng”
Để không rơi vào vết xe đổ của bác nông dân, chúng ta cần học cách dịch chuyển từ tư duy “tận thu” sang tư duy “nuôi dưỡng”. Sự nuôi dưỡng đó không cần những triết lý đao to búa lớn, nó bắt đầu từ những điều rất “đời”:

  1. Cho đi trước khi nhận lại
    Cuộc sống là một tấm gương phản chiếu, bạn không thể đòi hỏi trái ngọt khi chưa từng xới đất, bón phân. Trước khi mong cầu một cơ hội hay sự giúp đỡ từ ai đó, hãy tự hỏi: “Mình đã mang lại giá trị gì cho cuộc sống hay công việc của họ chưa?”.
    Một sự hỗ trợ kịp thời lúc họ khó khăn, một lời chia sẻ chân thành, hay chỉ đơn giản là lắng nghe… đó chính là những hạt thóc tốt nhất để nuôi dưỡng lòng tin.

  2. Sự hiện diện không vụ lợi
    Có một kiểu kết nối rất đáng buồn trong cuộc sống hiện đại: im lặng suốt vài năm, rồi bỗng một ngày xuất hiện trở lại chỉ để nhờ vả, vay mượn hoặc chào mời một cái gì đó.
    Khi ấy, “con ngỗng” mối quan hệ sẽ ngay lập tức dựng rào phòng vệ.
    Hãy học cách duy trì những “điểm chạm không đòi hỏi” - những cuộc gọi, tin nhắn hay buổi cà phê chỉ thuần túy để hỏi thăm, kết nối mà tuyệt đối không mang theo bất kỳ mục đích cá nhân nào.
    Sự thuần khiết ấy mới là thứ tạo nên một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt theo năm tháng.

  3. Sự kiên nhẫn của hiệu ứng tuyết lăn
    Lòng tham thường đi đôi với sự vội vã, nhưng lòng tin thì cần thời gian để chín muồi. Một hòn tuyết nhỏ muốn trở thành một khối tuyết khổng lồ lăn xuống núi thì cần một chặng đường đủ dài để tích lũy.
    Khi lòng tin và giá trị bạn trao đi đủ lớn, một nghịch lý tuyệt vời sẽ xảy ra: bạn càng ít mưu cầu, ít toan tính, thì những quả trứng vàng - những cơ hội, những quý nhân - tự khắc sẽ tự tìm đến bạn một cách tự nhiên nhất.

Nhìn lại bản thân
Một mối quan hệ được xây dựng từ sự tử tế sẽ luôn mang lại những giá trị lớn hơn gấp trăm lần một giao dịch chớp nhoáng.
Đừng để sự nôn nóng của ngày hôm nay lấy đi cái nền móng của ngày mai.
Hãy ngừng “săn bắn” để chuyển sang “canh tác”. Hãy nuôi dưỡng đàn ngỗng của mình thật tốt bằng sự chân thành và tử tế, quả trứng vàng tự khắc sẽ xuất hiện.

[Bài của khách]

ĐẦU TƯ LÀ MỘT CÔNG VIỆC KHÔNG CÓ CHUYỆN " NGỒI MÁT ĂN BÁT VÀNG".

Huyền thoại Jesse Livermore từng để lại lời cảnh tỉnh sâu sắc: “Nếu việc kiếm tiền trên thị trường dễ dàng đến thế, thì đã không có ai dại gì dâng tiền vào túi bạn.”

Đại đa số nhà đầu tư bước vào thị trường với một ảo tưởng nguy hiểm: coi chứng khoán là nơi kiếm tiền nhanh mà không cần học tập.
Họ phó mặc tài sản cho các hội nhóm phím hàng hay lời khuyên của người khác, để rồi vô tình đẩy tài khoản vào quỹ đạo bào mòn không lối thoát.

Sự lười biếng trong tư duy luôn phải trả giá bằng những khoản “học phí” tàn nhẫn bằng tiền mặt. Khi nhận ra vấn đề, phần lớn đã kiệt quệ cả về vốn liếng lẫn tinh thần để bắt đầu lại một cách nghiêm túc.

Mọi nhà đầu cơ kiệt xuất đều hiểu một sự thật tối thượng: Không bao giờ có sự “ngồi mát ăn bát vàng” trên bảng điện. Muốn tồn tại lâu dài, nhà đầu tư phải tự lực và tự chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình.

Ngay cả William O’Neil cũng phải trải qua gần 5 năm thua lỗ liên tục trước khi đúc kết ra hệ thống CANSLIM. Thành công của ông không đến từ phép màu, mà là kết quả của hàng ngàn giờ rà soát biểu đồ và nghiên cứu các mô hình lịch sử một cách nghiêm túc.

William O’Neil từng trải qua gần 5 năm thua lỗ trước khi tìm ra con đường đúng. Chính giai đoạn đó giúp ông hiểu rằng: muốn thành công, không có cách nào khác ngoài việc bỏ thời gian, công sức và nghiên cứu thị trường một cách nghiêm túc.

Không phải ngẫu nhiên mà các thống kê đưa ra kết quả rằng: 95% nhà đầu tư cá nhân tự thân thua lỗ. Điều này xuất phát từ “Đặc tính con người khiến 90% thành viên trên thị trường chứng khoán, bất kể là nhà đầu tư chuyên nghiệp hay nghiệp dư, đơn giản là không làm bài tập về nhà đầy đủ”.

“Phần lớn thành viên trên thị trường đơn giản là không làm bài tập về nhà đầy đủ.” Đầu tư là một nghề trí tuệ có độ đào thải khốc liệt, đòi hỏi kiến thức chuyên môn sâu sắc không kém gì y khoa hay luật pháp.

Điểm chung của các bậc thầy không phải là một “bí kíp làm giàu nhanh”, mà là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho quá trình học tập và rèn luyện. Họ hiểu rằng tiền trên thị trường chỉ chảy từ túi người thiếu chuẩn bị sang túi người có kiến thức tích lũy qua thời gian.

happylive

Khóa Bank xong rồi thì Khóa Nhà

PIC BCG mà sao toàn tầm bậy, tầm bạ là sao ta? Xóa Pic đỡ rác diễn đàn!

Chắc giờ không ai còn coi xem chiến tranh Mỹ và Iran diễn biến như nào.

kskdld

Ban đầu, chỉ là một công ty dệt may trên đà suy thoái vào ngõ cụt phá sản.
Sau rồi, đã là một case huyền thoại.

VNI lúc này

Năm 1957, Alfred Fielding và Marc Chavannes thử tạo một loại giấy dán tường có bề mặt nổi. Họ ép hai lớp nhựa lại với nhau, giữ những túi khí nhỏ ở giữa và tạo ra một tấm vật liệu đầy bong bóng.
Ý tưởng giấy dán tường không được thị trường đón nhận. Hai người thử chuyển nó thành vật liệu cách nhiệt cho nhà kính, nhưng hướng này cũng không tạo ra kết quả đáng kể.
Nếu tiếp tục bám vào câu hỏi: “Làm sao bán loại giấy dán tường này?”, phát minh ấy có lẽ đã sớm bị bỏ lại.
Điểm turn back xuất hiện khi họ ngừng nhìn tấm nhựa theo mục đích ban đầu. Những túi khí nhỏ không làm bức tường hấp dẫn hơn, nhưng lại có khả năng hấp thụ va chạm và có thể bảo vệ vật được nó bao bọc bên trong. Năm 1960, Fielding và Chavannes thành lập Sealed Air. Loại vật liệu này được dùng để bảo vệ máy tính IBM 1401 trong quá trình vận chuyển và phát triển thành sản phẩm đóng gói Bubble Wrap quen thuộc.
Thứ họ làm ra không thay đổi quá nhiều. Điều thay đổi là vai trò được giao cho nó.

Đây là một điểm dễ bị bỏ qua khi phát triển sản phẩm hoặc sự nghiệp. Chúng ta thường bắt đầu bằng thứ mình đang có, sau đó cố thuyết phục người khác cần nó. Làm ra một khóa học rồi tìm người muốn học. Mở một dịch vụ rồi tìm lý do để khách hàng sử dụng. Học được một kỹ năng rồi cố xin đúng chức danh vốn gắn với kỹ năng ấy.
Khi kết quả không tốt, phản ứng quen thuộc là cải tiến thêm: bổ sung tính năng, thay bao bì, giảm giá hoặc dành nhiều tiền hơn cho quảng cáo. Nhưng đôi khi vấn đề không nằm ở chất lượng. Thứ ấy chỉ đang được đặt vào một công việc mà nó không làm tốt.
Một người viết tốt có thể mãi cạnh tranh trong thị trường nội dung đông đúc. Nhưng khi khả năng viết được dùng để biến quy trình phức tạp thành tài liệu dễ hiểu, họ có thể trở thành người rất cần thiết trong đào tạo hoặc vận hành.
Một cửa hàng có nguyên liệu dư vào cuối ngày có thể xem đó là phần phải bỏ đi. Nhưng khi nguyên liệu ấy được chuyển thành suất ăn nhỏ, sản phẩm dùng thử hoặc một món khác phù hợp hơn, cùng một nguồn lực bắt đầu giải quyết một nhu cầu mới.
Sáng tạo trong những trường hợp này không nằm ở việc phát minh thêm. Nó nằm ở khả năng tách một thứ ra khỏi tên gọi cũ để nhìn lại chức năng thật sự của nó.
Giấy dán tường là tên của một sản phẩm. “Vật liệu có những túi khí giúp giảm va chạm” là mô tả về năng lực. Khi đổi từ tên sản phẩm sang năng lực, phạm vi ứng dụng lập tức rộng hơn.
Điều tương tự cũng đúng với con người. “Nhân viên bán hàng”, “kế toán” hay “người làm nội dung” chỉ là tên của vị trí hiện tại. Phía sau mỗi tên gọi là một tập hợp năng lực có thể được chuyển sang những bài toán khác: đọc nhu cầu, kiểm soát rủi ro, tổ chức thông tin, thuyết phục hoặc xây dựng quy trình.
Takafumi Kakiuchi đã gợi ý cách tạo ý tưởng bằng việc mở rộng, đào sâu và kết hợp những yếu tố tưởng như không thuộc về nhau.
Giá trị mới nhiều khi không đến từ nguyên liệu mới, mà từ việc đổi góc nhìn và đặt nguyên liệu quen thuộc vào một bối cảnh khác.
Một câu hỏi thực tế có thể bắt đầu như sau: ngoài mục đích ban đầu, thứ này còn có đặc tính gì?
Một căn phòng trống không chỉ là diện tích chưa dùng. Nó có thể là nơi tổ chức lớp học nhỏ, studio chụp ảnh hoặc không gian làm việc theo giờ.
Một danh sách khách hàng cũ không chỉ là dữ liệu bán hàng. Nó còn có thể cho thấy những vấn đề lặp lại để phát triển dịch vụ mới.
Một lần thất bại không chỉ là kết quả không đạt. Nó có thể hé lộ một đặc tính hữu ích mà mục tiêu ban đầu không cần đến.
Tất nhiên, không phải sản phẩm thất bại nào cũng có thể cứu bằng cách đổi thị trường. Nhưng trước khi bỏ đi hoặc tiếp tục đổ thêm nguồn lực, nên thử tách nó thành ba phần: nó có đặc tính gì, đặc tính ấy giải quyết được vấn đề nào và ai đang thật sự gặp vấn đề đó?
Fielding và Chavannes không thành công vì thuyết phục được mọi người dán bong bóng nhựa lên tường. Họ thành công khi thôi cố bán thứ mình đã định làm ra và bắt đầu nhìn vào việc thứ ấy thực sự làm tốt.
Nhiều ý tưởng không thiếu giá trị.
Chúng chỉ đang bị giữ quá lâu trong cái tên đầu tiên của mình.


(Bán Cơm nắm ở tiệm Bánh mì – Bí quyết sáng tạo của người Nhật để tạo ra những điều chưa từng có ai nghĩ đến.)

Tiền đã đi đâu?
Một số anh em nhận ra là thanh khoản một số tech stock yếu đi trong khi nhóm rotation sang dòng khác không mạnh như dòng chạy ra, vậy thì một phần dòng tiền đã đi đâu.
Đây là câu trả lời. Bị SpaceX và Intel nuốt 1 cục rồi.
Nếu 2 ông này kẹp hàng, thì một dòng thanh khoản của thị trường sẽ nằm lại ở đó một thời gian. Đơn giản vậy thôi mà.

Để dễ hiểu cho anh em VN thì cứ nghĩ mà tiền vào dự án bđs mà kẹp lại thì sẽ hiểu ngay thị trường vì đâu mà kẹt thanh khoản.
Thay big tech thành bất động sản sẽ thấy ngay 2 mô hình chạy tiền ở VN và Mỹ hiện tại khá giống nhau, tiền đang kẹt vào một loạt đại công ty / công ty “con cưng”.
Nó hiệu quả thì tốt, nó không hiệu quả thì toàn dân chia sẻ. Sự khác biệt là khi tốt thì ai được chia phần nhiều hơn và khi không tốt cần chia sẻ thì ai phải gánh nhiều hơn thôi.

Có một thực tế là nhiều chính phủ trên toàn cầu, gồm cả Mỹ, Hàn, Nhật, Trung đều đang cược vào một số ít ván cược do các công ty lớn của các nước chịu trách nhiệm chính. Đây là một cuộc chơi cược chiến lược ở góc độ quốc gia/nhóm quốc gia. Nhưng quyết định chia phần / chia sẻ rủi ro ở mỗi nước sẽ khác nhau.

Điểm chung là do ván cược chạy đua này, nhóm chạy chậm nhất mỗi nước sẽ bị bỏ lại phía sau.
Vì cả nước cần đua thì người ta phải ưu tiên ông có khả năng đua nhanh hơn. Và sau một thời gian thì người ta nhận ra là tập trung hết nguồn lực cho ông đua nhanh nhất thì rủi ro cao, thế là lại “tái cân bằng” như ông China hiện nay.
Nhưng rồi thì sao?
Thì sau một thời gian người ta lại đua thôi.

Vì sao? World Cup vừa chứng minh đó.
Chính người dân cũng khoái khoe đội mình vô địch mà. Lãnh đạo cũng thế thôi. Để một ông khác vượt lên là không được.

Đã đua rồi thì champion phải được ưu tiên và người chạy chậm phải hi sinh để các ông champion quốc gia có sức mà đua với nước khác.
Khi ổng đua thua thì như dân Hàn ném đá mấy ổng kịch liệt.

HQT

TRONG GIÔNG BÃO HOẢNG LOẠN, BẠN LÀ KẺ BỊ ÉP “BÁN THÁO” HAY LÀ NGƯỜI NẮM GIỮ QUYỀN LỰC TỐI THƯỢNG?
Nỗi đau lớn nhất không phải là thấy tài sản của mình giảm giá, mà là BẠN BỊ ÉP BUỘC PHẢI BÁN CHÚNG ĐI VỚI BẤT CỨ GIÁ NÀO.
Howard Marks đã chỉ ra một cạm bẫy chết người:
Trong những năm tháng rực rỡ, những người mang Tư duy cấp độ 1 vì lòng tham đã vay mượn quá tay (dùng đòn bẩy margin), sống sát mép vực và tin rằng rủi ro không tồn tại. Khi thị trường bất ngờ sụp đổ và hoảng loạn lan rộng, thanh khoản cạn kiệt, các chủ nợ (hay ngân hàng) bắt đầu gõ cửa. Lúc này, họ không còn quyền lựa chọn. Sự sợ hãi, mất đi niềm tin và quyết tâm, cộng với áp lực nợ nần đã bẻ gãy hoàn toàn sự kiên trì của họ. Họ bị margin call và buộc phải bán tháo mọi thứ ở tận cùng của đáy, tự tay “biến chuyển động sụt giảm trở thành thua lỗ chính thức”.
Những người bị ép bán giống như đang “có một khẩu s.úng chĩa vào đầu”.
Đó là cái giá đắt nhất của việc sống thiếu kỷ luật và không có đường lui!

Ngược lại, những người xuất chúng sở hữu TƯ DUY CẤP ĐỘ 2 lại chọn một lối đi khác biệt. Họ rèn luyện một sự KIÊN TRÌ sắt đá và một bảng cân đối kế toán vững chắc.
Chìa khóa sinh tồn của họ trong khủng hoảng là:
-Tự cách ly bản thân khỏi những thế lực ép buộc phải bán ra (không lạm dụng đòn bẩy, luôn giữ một biên an toàn).
-Định vị bản thân là “người mua thay thế”:
Khi đám đông hoảng loạn dẫm đạp lên nhau để bán tháo “với bất cứ giá nào”, những người kiên trì giữ được tiền mặt và sự tỉnh táo sẽ bước ra.
Âm thanh của lời rao “Bán với bất cứ giá nào” trở thành giai điệu đẹp nhất trên thế giới dành cho họ.
Họ bình thản thâu tóm những tài sản giá trị với mức giá rẻ mạt mà bình thường không bao giờ có được, để rồi thu về lợi nhuận khổng lồ khi sóng gió qua đi.

Trong cuộc sống cũng vậy, đừng bao giờ đẩy bản thân vào thế mất quyền kiểm soát.
Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, giữ vững sự kiên định, và đừng để nghịch cảnh ép bạn phải bán rẻ tài sản tương lai của chính mình.

:books: Khủng hoảng luôn chực chờ để trừng phạt những kẻ thiếu chuẩn bị. Để rèn luyện một tinh thần thép, né tránh cạm bẫy đòn bẩy và học cách săn món hời khi thị trường bán tháo, cuốn sách gối đầu giường của các tỷ phú “Điều quan trọng nhất - The Most Important Thing” chính là tấm khiên bảo vệ tài sản vĩ đại nhất mà bạn cần.

Happy live

Chủ tịch PC1 xinh thật.