Thị trường 2026
Tiền đang nằm sai chỗ và quay chưa đủ nhanh. Quá nhiều tiền !
11,068 triệu tỷ đồng tiền gửi dân cư tương đương khoảng 108 triệu đồng/người nếu chia bình quân cho dân số. Nhưng đó mới chỉ là tiền gửi ngân hàng, chưa tính tiền mặt, vàng, bất động sản, cổ phiếu, trái phiếu và các tài sản khác mà người dân đang nắm giữ.
Điểm đáng chú ý nhất tiền vẫn có, nhưng dòng tiền đang thận trọng. Khi người dân chưa nhìn thấy một kênh đầu tư đủ hấp dẫn, minh bạch và đáng tin cậy, họ sẽ chọn gửi tiết kiệm. Tiền nằm đó không mất đi, nhưng tốc độ luân chuyển của nó trong nền kinh tế thấp hơn 10 năm qua.
Vì vậy, muốn thúc đẩy tăng trưởng không đơn giản là “bơm thêm tiền”. Quan trọng hơn là khơi thông điểm nghẽn tạo thêm cơ hội đầu tư nắn dòng tiền vào sản xuất, kinh doanh và thị trường vốn → tăng vòng quay của đồng tiền.
Không phải dân khum có tiền. Dân có nhiều tiền. Cái thiếu là những nơi đủ tốt để họ đưa tiền vào. Và khi niềm tin quay trở lại, chỉ cần một phần tiền đang nằm im chuyển sang đầu tư, tiêu dùng và sản xuất, sức mạnh của dòng tiền có thể lớn hơn rất nhiều so với con số 11 triệu tỷ nhìn trên sổ tiết kiệm. Bài toán của nền kinh tế Việt Nam có thể không phải là thiếu tiền, mà là tiền đang nằm sai chỗ và quay chưa đủ nhanh.
A.T
NHỮNG MÔ HÌNH KINH DOANH ĐANG MẤT LỢI THẾ VÀ CÁI BẪY CÀNG CỐ CÀNG MẤT TIỀN
Có một kiểu mất tiền rất nguy hiểm: Bạn không làm gì sai rõ ràng, nhưng càng cố gắng càng mất tiền. Vẫn mở cửa đúng giờ, vẫn chạy quảng cáo, vẫn nhập hàng, vẫn trả lương, vẫn tiết kiệm từng khoản nhỏ. Doanh thu vẫn có, khách vẫn đến, nhưng cuối tháng tiền trong tài khoản cứ ít dần. Đó là lúc vấn đề không còn nằm ở cách bạn vận hành, mà nằm ở chính mô hình kinh doanh.
Nhiều người mắc bẫy vì không phân biệt được “Ngành đang thay đổi” với “Ngành đã chết”. Cà phê không biến mất, bán lẻ không biến mất, giáo dục không biến mất, du lịch cũng không biến mất. Thứ đang mất giá là những phiên bản kinh doanh từng sống nhờ sự thiếu thông tin, sự mới lạ hoặc lợi thế mà công nghệ ngày nay đã xóa đi. Và có tám nhóm cần đặc biệt thận trọng.
Đầu tiên là “Quán cà phê lấy decor làm lợi thế chính”.
Một quán đẹp có thể đông trong tháng đầu, nhưng khách đến một lần để chụp ảnh không giống khách quay lại ba lần mỗi tuần. Tiền thuê, nhân viên, điện nước và khấu hao không biết chán, chỉ có khách hàng biết chán. Nếu ngày mai không còn ai đăng ảnh về quán mà khách cũ vẫn quay lại vì cà phê ngon, vị trí tốt, chỗ ngồi phù hợp hay dịch vụ đáng tin, bạn có doanh nghiệp; Nếu phải liên tục đổi decor và mua quảng cáo để giữ khách, bạn đang duy trì một sân khấu.
Thứ hai là “Cửa hàng bán hàng hóa phổ thông chỉ dựa vào nguồn hàng”.
Trước đây, người bán biết nguồn hàng còn khách thì không. Bây giờ, khách cầm cả khu chợ trong điện thoại, có thể so giá, đọc đánh giá và tìm sản phẩm tương tự trong vài phút. Khi sản phẩm dễ thay thế, cuộc chiến cuối cùng thường rơi xuống giá, trong khi giảm giá làm biên lợi nhuận mỏng và nhập thêm hàng lại khóa vốn vào tồn kho. Một cửa hàng đầy hàng chưa chắc giàu; Có khi đó chỉ là tiền mặt bị đóng băng.
Thứ ba là “Nhượng quyền theo phong trào”.
Nhượng quyền tốt vẫn rất đáng giá, nhưng đừng mua một thương hiệu chỉ vì thấy cửa hàng khai trương nào cũng đông. Hãy nhìn vào lợi nhuận sau tất cả chi phí, tỷ lệ đóng cửa, điều khoản hợp đồng và lợi ích thực sự của bên nhượng quyền. Nếu họ kiếm tiền chủ yếu từ phí gia nhập, thiết bị và nguyên liệu trong khi rủi ro bán hàng nằm trên vai bạn, thứ bạn mua có thể không phải là một hệ thống kinh doanh mà là quyền tham gia vào một cơn sốt.
Thứ tư là “Dropshipping hoặc affiliate chỉ sống bằng quảng cáo”.
Mô hình này chưa chết, nhưng công thức tìm sản phẩm hot, sao chép nội dung, chạy quảng cáo rồi đổi sản phẩm liên tục… đang yếu đi. Bạn không kiểm soát sản phẩm, nền tảng, chi phí quảng cáo và đôi khi cũng không sở hữu khách hàng. Doanh thu có thể tăng rất nhanh nhưng lợi nhuận lại biến mất sau quảng cáo, hoàn hàng, giao nhận và chi phí vận hành. 500 triệu doanh thu không có ý nghĩa nếu cuối tháng bạn giữ lại ít hơn một người bán 100 triệu.
Thứ năm là “Đào tạo chỉ bán kiến thức cơ bản”.
Thông tin ngày càng rẻ khi Internet và AI có thể cung cấp kiến thức gần như tức thời. Nhưng giáo dục không mất giá; Thứ mất giá là việc thu tiền chỉ để chuyển giao thông tin. Người học ngày càng muốn kết quả: được sửa lỗi, được hướng dẫn, được thực hành, được cá nhân hóa. Người thầy tương lai không cạnh tranh với AI bằng cách nói nhiều hơn AI, mà bằng khả năng biến kiến thức thành tiến bộ của một con người cụ thể.
Thứ sáu là “Dịch vụ trung gian chỉ chuyển thông tin”. Trước đây, ai biết cách tìm vé, đặt phòng, xử lý thủ tục hay tìm nguồn hàng đều có thể kiếm tiền từ khoảng cách thông tin. Bây giờ công nghệ đang thu hẹp khoảng cách ấy. Nhưng dịch vụ trung gian không biến mất; nó chuyển từ “Tôi biết thông tin” sang “Tôi giúp anh xử lý sự phức tạp”. Một chuyến bay đơn giản có thể tự đặt, nhưng một hành trình phức tạp, một hồ sơ khó hoặc một tình huống cần xử lý sự cố vẫn có giá trị của con người.
Thứ bảy là “Cửa hàng bán sản phẩm chuẩn hóa, dễ so giá và phụ thuộc khách đi ngang”. Phụ kiện công nghệ, hàng tiêu dùng phổ thông hay những sản phẩm mà khách chỉ cần mở điện thoại là tìm được phiên bản rẻ hơn sẽ ngày càng chịu áp lực. Cách sống sót không phải lúc nào cũng là giảm giá. Hãy bán thứ Internet khó thay thế ngay lập tức: kiểm tra, lắp đặt, sửa chữa, tư vấn, bảo hành và giải quyết vấn đề. Đừng chỉ hỏi mình bán gì; hãy hỏi sau khi khách mua món đó, họ còn cần bạn làm gì.
Cuối cùng là “Homestay, farmstay và khu trải nghiệm xây trước, tìm khách sau”. Đây là mô hình nguy hiểm vì nó biến một giả định thị trường thành tài sản cố định. Đất, nhà, cảnh quan, máy móc và chi phí xây dựng có thể nuốt phần lớn tài sản gia đình trước khi bạn biết khách có thực sự muốn trả tiền hay không. Một đêm phòng không bán hôm nay không thể cất vào kho để bán lại ngày mai, trong khi chi phí bảo trì vẫn chạy đủ bảy ngày một tuần. Sai lầm lớn nhất không phải làm du lịch, mà là bỏ vốn lớn trước khi kiểm chứng nhu cầu.
Nhìn cả tám mô hình, sợi dây chung rất rõ: Khách hàng có thể thay thế bạn dễ dàng, nhưng chi phí duy trì bạn lại rất khó giảm. Nếu mỗi giao dịch không giúp doanh nghiệp tích lũy thêm thương hiệu, dữ liệu, khách hàng trung thành, quy trình, kỹ năng hoặc cộng đồng, bạn có thể đang chạy rất nhanh nhưng không tiến về phía trước.
Vì vậy, nguyên tắc giữ lại chỉ có một: Kiểm chứng rẻ trước, đầu tư đắt sau.
Trước khi thuê mặt bằng lớn, hãy thử nhỏ.
Trước khi nhập cả kho, hãy bán ít.
Trước khi xây một khu nghỉ dưỡng, hãy chứng minh khách muốn mua trải nghiệm.
Trước khi vay tiền để mở rộng, hãy chắc rằng thứ bạn đang tăng tốc đã chạy đúng hướng.
Thị trường hiếm khi tuyên bố một mô hình đã hết thời. Nó chỉ gửi những tín hiệu nhỏ: khách quay lại ít hơn, quảng cáo đắt hơn, tồn kho lâu hơn, biên lợi nhuận mỏng hơn và bạn làm nhiều hơn nhưng tiền cuối tháng ít hơn.
Người kinh doanh giỏi không phải người chưa từng sai, mà là người nhận ra sai lầm đủ sớm để vẫn còn tiền, thời gian và quyền lựa chọn.
A.VI
Nãy ông anh qua uống trà than năm nay luật lá, thị trường căng quá, có kèo nào kiếm tiền ko e?
Mình bảo: e chỉ a lấy tiền từ mấy chỗ này nè:
-
Tiền từ đàn ông háo sắc dễ kiếm nhất ( Hãy nhìn ae ngậm tiền đút cho mấy em xinh tươi nhảy lắc đít ở Hạ Long, Bùi Viện, hãy nhìn những phiên live mấy e xinh tươi nhảy hút tiền donate gần mấy tỷ 1 phiên trên tiktok )
-
Tiền từ người mê thần mê thánh, mê tín dị đoan ( Nhìn độ giàu có của ae bán phong thủy cost sp 50k bán 1 triệu là biết, nhìn chùa tượng VN toàn xây to nhất thế giới, lễ hoàng tráng là thấy… )
-
Tiền từ người lười lao động mà muốn giàu nhanh ( Nhìn số lượng trade thủ, coin thủ, chứng thủ VN top thế giới là hiểu )
-
Tiền từ người giàu đột ngột mới nổi do bán đất, chơi coin chứng, kd được thời… ( Casestudy thành công là các ae bán đồ chưng diện quý tộc, ghế massa, xe hơi… Cứ bám những nơi có tập này là ăn nên làm ra )
-
Tiền từ sự lười biếng của con người (nhóm này thích sp tiện ích, tiết kiệm time - công sức)
ví dụ thuốc giảm cân => hội chị em biết lờ mờ nó có hại, hoặc ko tác dụng nhưng vẫn cứ mua,
nha khoa thẩm mỹ lùa làm răng sứ gật đầu phát 1 => dù nha khoa truyền thống kêu niềng 2 năm rồi mới lắp sứ sẽ an toàn nhưng éo nghe.
Khóa học học cách làm AI chỉ tốn 500k thay CTO lương 40 củ / tháng… -
Tiền từ người giàu sợ chết + Tiền giáo dục của trẻ nhỏ + Tiền từ sức khỏe người già => Hãy học Vin và hệ sinh thái của họ phục vụ tuyệt đối cho 3 nhóm trên.
-
Tiền từ người thích hư vinh ( hãy nhìn ae làm tmv, nha khoa răng sứ, mỹ phẩm, event hoàng tráng sang chảnh giàu thế nào sẽ rõ :))
-
Tiền từ người yêu thương nuôi động vật ( mình có cậu em bán thức ăn cho mèo nó nói có người, 1 tháng cho 2 con mèo ăn hết 4 triệu hơn tiền ăn của e luôn a ah)
-
Tiền từ người có của bất chính ( hãy nhìn ae làm rữa tiền, đại lý vé số nhận đổi thưởng, sàn coin…)
-
Tiền của người fomo tâm lý ko vững vàng đứng núi này trông núi nọ
-
Tiền của người hay ra quyết định trên bàn nhậu và event ( hãy nhìn số lượng quán nhậu và chương trình thổi lữa chốt sale ở vn sẽ rõ )
-
Tiền của người cầm tiền người khác chi ko tiếc tay ( nhìn genz chi tiêu tiền cha mẹ & tiền thẻ tín dụng là biết )
Chúc ae mau giàu, còn mình lo chạy Grab tiếp đây.
NTG
90 Microcap
Trước mình có viết 1 bài phân tích xã hội này PHÙ THỊNH ko PHÙ SUY => ae bạn bè chiến hữu đối tác hùa chơi với bạn khi bạn ăn nên làm ra và sẵn sàng unfriend block thậm chí xiên thêm 1 nhát khi bạn dính chuyện ( sa cơ lỡ vận, phốt, án…)
Nhưng năm nay mình học được thêm 1 bài học mới mà mình nghĩ ae cũng nên biết để lúc dính ko bỡ ngỡ:
" XH này cũng phần lớn con người PHÙ SUY KO PHÙ THỊNH
"
Chẵng đâu xa, năm nay mình dính chưởng. Đầu năm trót dại post 3 post lùa ae vào CLB AI thu được 220 ae vào với giá 1 tấn gạo/ người và từ chối cho 130 ae - chờ bao giờ mình có hứng mới mở tiếp. Và ngay và liền chuyện lạ đã xảy ra:
-
Có người giả mạo nick G ở tele và đi ib từng ae xin vào ở bài post fb của mình rồi scam 1 người 7 triệu
May mà phát hiện sớm cảnh báo sớm chứ ko con số bị lừa chắc lớn. Chắc chắn là người quen khá quen với văn phong mình nên giả khá tốt. -
Mặc dù mấy năm qua mình chỉ lên bài chia sẻ kiến thức, than nghèo than lỗ thì ae comment like vui vẻ nhưng khi mới tung CLB ra thì ko biết bao bạn ( những người mà trước đây vẫn đều đặn mấy năm ghé tường fb mình đọc bài kiến thức thả cá like tung hô khen ngợi ) lên án đại loại: sao kiếm lắm tiền thế, sao nhiều người bị lùa thế, cha này có cái gì mà thu được như vậy…bla bla
==========
Thế là 3 tháng qua mình lười ko post nữa, cũng chả mở thêm cho ae khác vào clb. Mình ngồi và chiêm nghiệm ra: cuộc sống này rất thú vị ko phải ai cũng vậy nhưng số đông bạn bè người quen với mình sẽ Không Thích thấy mình tốt hơn giàu hơn HỌ.
Họ vẫn chúc mừng like comment cho bạn nhưng sâu bên trong sự ghen tức đã nổi dậy và chỉ cần bạn hở sườn 1 cái là họ ko ngại thêm 1 chân đạp bạn xuống. Họ vẫn mong bạn có cuộc sống tốt kiếm tiền được miễn sao là ko nhiều hơn HỌ ![]()
Nên suy hay thịnh gì cũng im mẹ cho lành
Cũng chả cần phải quá đặt kỳ vọng vào thiên tính của con người nhất là ae trên mxh đối tác này kia, thì sẽ chẳng còn thất vọng mấy :)))
Kinh nghiệm cá nhân ko hề cố ý khịa ai trêu ai ạ. Ae đọc vui thôi.
NTG
Ngân sách thu rất tốt, nhưng người làm ăn lại đang khó khăn
Có một nghịch lý khá thú vị của nền kinh tế Việt Nam lúc này: ngân sách Nhà nước đang thu rất tốt, nhưng rất nhiều người làm ăn lại đang cảm thấy khó khăn. Và chính vì thế, quyết định giảm 30% số thuế thu nhập phải nộp trong hai năm 2026–2027 cho cá nhân kinh doanh và doanh nghiệp có doanh thu không quá 10 tỷ đồng là một chính sách rất đáng hoan nghênh. Không phải vì Nhà nước “thương” doanh nghiệp, mà bởi trong một nền kinh tế, đôi khi cách tốt nhất để thu được nhiều thuế hơn trong tương lai là thu ít đi một chút ở hiện tại.
Hãy nhìn vào những gì VCCI khảo sát. Năm 2025, hơn 81% hộ kinh doanh cho biết doanh thu bị sụt giảm, 73,7% chỉ “lãi ít”, trong khi chỉ 1,9% đạt mức lợi nhuận như kỳ vọng. Đây không còn là câu chuyện của một vài cửa hàng bán chậm, mà là câu chuyện về sức khỏe của cả một khu vực kinh tế. Hộ kinh doanh là phần “sát mặt đất” nhất của nền kinh tế, từ quán ăn, cửa hàng tạp hóa, shop thời trang, đại lý cho đến các cơ sở dịch vụ. Họ không có phòng tài chính để tối ưu dòng tiền, không có trái phiếu để phát hành khi thiếu vốn và cũng chẳng có một bảng Excel đẹp đẽ để giải thích rằng EBITDA vẫn tăng trưởng. Họ chỉ có một thứ: khách hàng. Khách hàng giảm thì doanh thu giảm, nhưng tiền thuê nhà, lương nhân viên, điện nước, hàng tồn kho và rất nhiều chi phí khác vẫn phải trả. Cuối tháng, tiền thuế vẫn phải nộp.
Điều đáng lo nhất không hẳn là doanh nghiệp thua lỗ, mà là doanh nghiệp không còn đủ khỏe để lớn lên. Khi sức khỏe tài chính yếu đi, người kinh doanh sẽ chuyển từ trạng thái tấn công sang phòng thủ. Họ giữ cửa hàng thay vì mở thêm, giữ tiền thay vì đầu tư, không tuyển thêm người, không nhập quá nhiều hàng, không vay thêm và không mở rộng quy mô. VCCI ghi nhận phần lớn hộ kinh doanh dự kiến chỉ duy trì quy mô hiện tại trong hai năm tới, trong khi chỉ một tỷ lệ rất nhỏ có ý định mở rộng. Một nền kinh tế muốn tăng trưởng hai chữ số nhưng người kinh doanh lại không muốn mở thêm cửa hàng nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng thực ra lại rất logic: người ta chỉ mở rộng khi cảm thấy tương lai đủ chắc chắn để bỏ thêm tiền.
Nếu nhìn sang khu vực doanh nghiệp, câu chuyện cũng chẳng khá hơn. Khảo sát của VCCI cho thấy 60,2% doanh nghiệp gặp khó khăn trong việc tìm kiếm khách hàng, tăng mạnh so với 45,3% của năm trước và trở lại mức tương đương những giai đoạn khó khăn nhất của Covid-19. Nói cách khác, vấn đề lớn nhất của rất nhiều doanh nghiệp Việt Nam hiện nay không phải là sản xuất được hay không, mà là sản xuất xong có bán được hay không. Một doanh nghiệp có công nghệ tốt nhưng không có khách hàng thì vẫn chết; một nhà máy hiện đại nhưng hàng nằm trong kho thì vẫn chết; một cửa hàng có sản phẩm tốt nhưng khách không bước vào thì cuối cùng cũng phải đóng cửa.
Trong bối cảnh đó, điều thú vị là ngân sách Nhà nước lại đang thu rất tốt. Năm 2025, tổng thu ngân sách đạt khoảng 2,65 triệu tỷ đồng, vượt dự toán khoảng 683.000 tỷ đồng. Bảy tháng đầu năm 2026, ngân sách tiếp tục thu 1.834,6 nghìn tỷ đồng, tăng 16% so với cùng kỳ. Đáng chú ý hơn, riêng khu vực doanh nghiệp ngoài quốc doanh đã nộp khoảng 381.400 tỷ đồng trong sáu tháng đầu năm, tăng tới 47,1%. Đặt những con số này cạnh nhau, chúng ta có một nghịch lý rất đáng suy nghĩ: ngân sách đang thu tốt, nhưng người nộp thuế chưa chắc đang khỏe.
Thu ngân sách tăng không đồng nghĩa lợi nhuận của tất cả doanh nghiệp đều tăng. Một doanh nghiệp vẫn có thể nộp nhiều thuế hơn trong khi biên lợi nhuận bị co lại vì chi phí đầu vào, tiền lương, mặt bằng và rất nhiều khoản khác cùng tăng. Một hộ kinh doanh vẫn có thể phát sinh nghĩa vụ thuế trong lúc doanh thu giảm và lợi nhuận chẳng còn bao nhiêu. Bởi vậy, đừng nhìn số thu ngân sách tăng rồi kết luận rằng tất cả doanh nghiệp đều đang ăn nên làm ra. Nhà nước có thể thu được nhiều tiền hơn, trong khi người kinh doanh lại cảm thấy nghèo đi. Hai chuyện này hoàn toàn không mâu thuẫn.
Chính vì vậy, giảm 30% thuế lần này không đơn giản là Nhà nước “bớt đi một khoản thu”. Nó còn có thể được nhìn như một cách trả lại một phần oxy cho khu vực tư nhân. Số tiền được giữ lại có thể trở thành vốn lưu động, dùng để trả lương, nhập thêm hàng, giảm nợ, đầu tư máy móc, marketing hoặc đơn giản nhất là giúp một doanh nghiệp có thêm thời gian để tồn tại qua giai đoạn khó khăn. Tiền đó không biến mất khỏi nền kinh tế. Nó chỉ được chuyển từ túi Nhà nước sang túi của những người đang trực tiếp làm ăn.
Và tiền trong túi người kinh doanh có một đặc tính rất thú vị: nó có khả năng quay trở lại nền kinh tế. Ông chủ dùng tiền để trả lương, người lao động nhận lương rồi đi mua hàng, cửa hàng nhập thêm hàng, nhà cung cấp có thêm doanh thu, nhà cung cấp lại trả lương và người lao động tiếp tục tiêu dùng. Một vòng quay mới được hình thành. Doanh nghiệp có thêm dòng tiền, doanh nghiệp đầu tư, người lao động có thêm thu nhập và cuối cùng một phần của dòng tiền đó lại quay trở về ngân sách thông qua VAT, thuế thu nhập, thuế tiêu dùng và nhiều khoản khác.
Đây mới là điểm quan trọng: thuế không chỉ là số tiền Nhà nước thu được hôm nay, mà còn phụ thuộc vào sức khỏe của người nộp thuế trong tương lai. Muốn có thuế trong tương lai, trước tiên phải có doanh nghiệp. Muốn có doanh nghiệp, phải có lợi nhuận. Muốn có lợi nhuận, phải có khách hàng. Muốn có khách hàng, phải có sức mua. Vì vậy, chuỗi logic thực sự là: doanh nghiệp sống → có việc làm → có thu nhập → có tiêu dùng → có doanh thu → có lợi nhuận → có thuế.
Nếu bóp quá mạnh ở cuối chuỗi, có thể cuối cùng cả chuỗi đều yếu đi. Ngược lại, nếu Nhà nước chấp nhận giữ lại một phần tiền cho khu vực tư nhân trong lúc họ đang yếu, nó có thể giúp doanh nghiệp phục hồi nhanh hơn và tạo ra nguồn thu lớn hơn trong những năm tiếp theo. Đó là lý do giảm thuế không nên chỉ được nhìn dưới góc độ “ngân sách mất bao nhiêu tiền”, mà phải nhìn dưới góc độ nền kinh tế có thể tạo ra thêm bao nhiêu hoạt động kinh doanh từ số tiền được giữ lại đó.
Tất nhiên, giảm thuế không phải cây đũa thần. Nếu doanh nghiệp không có khách hàng thì giảm thuế cũng chỉ giúp họ lỗ chậm hơn. Nếu vốn khó tiếp cận, giảm thuế chưa chắc đủ để đầu tư. Nếu thủ tục quá phức tạp, doanh nghiệp vẫn ngại lớn. Nếu chính sách thiếu ổn định, doanh nghiệp vẫn sẽ giữ tiền thay vì bỏ tiền ra mở rộng. Vì vậy, giảm thuế chỉ là một mảnh ghép trong một bài toán lớn hơn: doanh nghiệp phải có thị trường, có vốn và có một môi trường chính sách đủ ổn định để dám đầu tư.
Nhưng điều đáng mừng là ngân sách hiện tại có dư địa để làm việc đó. Khi thu ngân sách vượt dự toán mạnh trong năm 2025 và bảy tháng đầu năm 2026 đã đạt 72,5% dự toán cả năm, việc dành một phần nguồn lực để hỗ trợ khu vực kinh doanh quy mô nhỏ là có cơ sở. Đặc biệt, quy mô giảm thu từ chính sách này không quá lớn so với tổng thu ngân sách, trong khi số tiền được giữ lại có thể trực tiếp đi vào hoạt động kinh doanh và tiêu dùng.
Tôi nghĩ đây cũng là lúc chúng ta cần phân biệt giữa “thu được nhiều thuế” và “có một nền kinh tế khỏe mạnh”. Một nền kinh tế khỏe không nhất thiết là nền kinh tế thu được nhiều thuế nhất trong một năm. Một nền kinh tế khỏe là nền kinh tế có hàng triệu doanh nghiệp đủ sức tồn tại, đủ tự tin để đầu tư, đủ khả năng tuyển thêm người và đủ lợi nhuận để tiếp tục đóng thuế trong 10–20 năm tới.
Bởi cuối cùng, nền kinh tế không phải là những con số trên báo cáo. Nền kinh tế là hàng triệu người đang bán hàng, mua hàng, thuê người, trả lương, vay tiền, đầu tư và tiêu dùng mỗi ngày. Nếu một ông chủ cửa hàng không dám mở thêm chi nhánh, một doanh nghiệp không dám tuyển thêm nhân viên, một nhà máy không dám mua thêm máy móc và một hộ kinh doanh chỉ nghĩ đến chuyện làm sao tồn tại qua năm sau, thì dù GDP vẫn tăng, chúng ta vẫn phải đặt câu hỏi về chất lượng của tăng trưởng.
Có một câu rất đơn giản trong kinh doanh: đừng vắt kiệt con bò đang cho sữa. Một nền kinh tế cũng vậy. Muốn có nguồn thu ngân sách bền vững, trước hết phải có một khu vực tư nhân đủ khỏe. Muốn doanh nghiệp đóng thuế nhiều hơn, phải để doanh nghiệp có lợi nhuận. Muốn hộ kinh doanh chuyển thành doanh nghiệp, phải khiến họ cảm thấy lớn lên là một cơ hội chứ không phải một gánh nặng. Và muốn người dân tiêu dùng nhiều hơn, đôi khi cách đơn giản nhất là để lại cho họ thêm một ít tiền.
Vì thế, tôi không nhìn chính sách giảm 30% thuế lần này đơn thuần là một khoản ngân sách bị giảm thu. Tôi nhìn nó như một khoản đầu tư vào sức khỏe của khu vực tư nhân. Khoản đầu tư này có thể không tạo ra hiệu quả ngay trên báo cáo thu ngân sách tháng sau, nhưng nếu nó giúp một cửa hàng không phải đóng cửa, một doanh nghiệp tiếp tục thuê người, một ông chủ dám mua thêm máy móc, một hộ kinh doanh dám mở thêm chi nhánh thì đó mới chính là nguồn thu ngân sách của những năm sau.
Thuế, suy cho cùng, chỉ có thể thu bền vững khi người nộp thuế còn làm ăn được.
Và đôi khi, để thu được nhiều hơn trong tương lai, Nhà nước cần biết lúc nào nên thu ít đi một chút ở hiện tại.
H.H ấp trứng














