Thì cái nào cũng có rủi ro chị, rủi ro lớn lại quả cao. Quan trọng là người quản trị và cách quản trị sao để hạn chế rủi ro và hiệu quả cao. Mà tầm này cao quá mình nhìn thôi và có phương án cho cá nhân. Còn lại là ở cấp vĩ mô phía trên, e lo tả sữa hằng ngày đã kkkk
Thực sự room nhiều hay ít, ưu tiên cho doanh nghiệp nào ko quan trọng.
Vấn đề là DN vay tiền phải cam kết dùng tiền làm đúng mục đích thì chẳng có ngân hàng nào phải sợ cả.
Chỉ sợ mấy DN vay cho lắm, rồi dùng tiền làm SAI mục đích mới đáng lo. Như vụ saigonbank.
Điểm mấy chốt ở thực thi đó bác. Nếu thành công thì mọi thứ xung quanh chỉ là râu ria sẽ bị bỏ qa, còn nếu k thì đó sẽ là điểm bị mổ xẻ từ kiến thành voi.
Nhưng mà ns thật em thì thích cái cách hiện tại, dám ns dám làm, dám thực thi cái mới, an toàn thì xưa nay rồi nếu an toàn tiếp thì khó chuyển mình lắm => chắc cái này có lquan chút đến phong cách đầu tư liều mạng của em nên e khoái là thế
Giống như năm 94 bác Kiệt kiên quyết làm 500kV Bắc - Nam. Hồi đó mà k kéo đc điện vào miền Nam thì miền Nam k có các cụm KCN lớn như bgio
Hồi svien đi hoài, cứ mỗi lần về tết tiết kiệm là mua cái vé ghế phụ ngồi giữa toa. Nhân viên đẩy xe cơm qua là lại giơ ghế lên đứng nép 1 bên. Ngồi vậy gần 30 tiếng
Hoặc là ngồi ghế cứng, mà mỗi lần lên là các cô các bác lớn tuổi trải chiếu nắm dưới chân ngồi co chân lên ghế nguyên hành trình đau hết cả lưng.
P/s: Bác ns lại nhớ kỷ niệm cũ kkk, công nhận đi tàu lửa ms thấy nó vĩ đại và Vnam đẹp thật.
Chung quy vẫn phải có thực mới vực đc đạo. Bơm tiền ra xây dựng nhiều ct to đẹp hoành tráng mà dân ngày càng nghèo đi thì để làm j? Còn với chứng sĩ thì vni đang phục hồi về đỉnh cũ mà tk chúng ta mỗi ngày 1 teo tóp đi kìa.
Đấy, e thì cứ thực tế thôi. Bao h sự quyết liệt mạnh mẽ đó làm cho dân giàu lên, tk e tăng thì e ủng hộ nhiệt liệt. Còn ngược lại thì e cứ bày tỏ sự “quan ngại” chân thành thôi :))))