Giá nhà đất và giá cổ đất

Buồn cười là ở HN năm 2022 chung cư 2.5 tỷ cho thuê tháng 12tr, cũng cái chung cư đó giờ giá 8 tỷ mà cho thuê đc có 10tr, vãi lồng :blush:

3 Likes

Cũng vẫn là cái chỗ để ở thui cụ Trùm nhỉ
Kéo vống cái giá lên chỉ lợi bất cập hại
Nó sẽ thúc đẩy mạnh mẽ tâm lý đầu cơ trái ngược với tâm lý “an cư lạc nghiệp” của các cụ ta ngày xưa
:sunglasses::sunglasses:

1 Likes

Xã hội này không được thiết kế để người nghèo sống thoải mái. Nó được thiết kế để người nghèo luôn phải cố gắng. Từ nhỏ người ta được dạy rằng chỉ cần chăm chỉ học hành, chăm chỉ làm việc thì sẽ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng khi bước vào đời mới nhận ra, nỗ lực chỉ giúp mình đủ điều kiện tham gia cuộc chơi, chứ không đảm bảo chiến thắng. Đến một lúc nào đó, thứ từng được xem là cố gắng vượt bậc lại trở thành tiêu chuẩn tối thiểu. Một thế hệ làm việc chăm hơn cha mẹ nhưng khó mua nhà hơn cha mẹ. Học nhiều hơn nhưng áp lực hơn. Kết nối nhiều hơn nhưng cô đơn hơn. Thu nhập tăng nhưng cảm giác an toàn lại giảm. Người ta thường nhìn tỷ lệ sinh giảm như một vấn đề dân số. Nhưng thực chất đó còn là một lá phiếu âm thầm của xã hội. Khi ngày càng nhiều người trẻ quyết định không kết hôn, không sinh con hoặc chỉ sinh một con, họ đang nói một điều rất đơn giản: “Tôi không chắc mình có thể cho đứa trẻ một cuộc sống tốt hơn mình.” Trong tự nhiên, sinh sản là bản năng mạnh nhất. Nếu ngay cả bản năng đó cũng bị trì hoãn, thì nguyên nhân thường không nằm ở ý thức hệ hay trào lưu, mà nằm ở môi trường sống. Có lẽ điều đáng lo nhất không phải là dân số đang già đi. Điều đáng lo là ngày càng nhiều người trẻ không còn nhìn thấy phần thưởng xứng đáng ở cuối con đường cố gắng. Khi niềm tin vào tương lai suy giảm, xã hội sẽ không sụp đổ ngay lập tức. Nó chỉ âm thầm mất đi động lực để tiếp tục mở rộng chính mình. Và đó có thể mới là cuộc khủng hoảng thật sự.

4 Likes

Xã hội nào cũng phân hóa thành 2 phần, phần it là sói và phần đông là cừu, một khi cừu không chịu đẻ thì sói lại lo lắng. Nếu cứ tiếp tục thì cừu tuyệt chủng lúc đó đám sói lại phân hóa tiếp thành 2 phần tiếp diễn. Tôi ko phải thuộc loại dìm bds để mình mua, mà chỉ muốn nói rằng xh này vận động để một ngày nhân quả lại ứng nghiệm lên những gì chúng ta đã gieo răt, biết đâu con cái ta lại rơi vào đám cừu ? Nhiều người trên mạng có vài lô đất nhưng lại sợ người khác cũng có đc như mình, đúng là sợ thật chứ đùa vì cái gì hiếm mới quý. Nhưng sao ko nghĩ tất cả đều có động lực lao động thì lúc đó bds mình mới tăng giá tiếp chứ đất nc ít dân hoặc đất nc ít người trẻ thì bds tăng kiểu gì? Nó đến nhanh lắm, 30 năm thoáng cái tới ngay, lúc đó giữ bds nhiều làm gì? Vì tôi biết số lượng sổ đỏ ở VN rất nhiều nhưng ko ai bán chỉ muốn mua thêm làm cho cung cầu lệch pha, chỉ khi cấu trúc xa hội đổ vỡ ( già hóa là 1 kiểu ntn ) thì ai cũng. tranh bán thì giá rơi ntn? Có nhưng nc như ý hoặc nhật bản hoặc Hy Lạp phải cho tiền để dân tới ở, nhà thì so với vn rẻ như cho dù kt họ cao hơn mình vài lần.

4 Likes

Một ý niệm nếu tồn tại đủ lâu mà không có ai bước ra khỏi nó, thì dần dần nó sẽ được xem như chân lý. Hôn nhân, sinh con, xây dựng gia đình từ lâu đã trở thành con đường mặc định của phần lớn con người. Nhiều người đi trên con đường đó không hẳn vì đã suy nghĩ và lựa chọn, mà đơn giản vì đó là điều xã hội mong đợi. Trong nhiều thế kỷ, những chuẩn mực ấy được củng cố bởi văn hóa, đạo đức và các hệ tư tưởng truyền thống. Người ta lớn lên với niềm tin rằng dựng vợ gả chồng, sinh con nối dõi là trách nhiệm và cũng là thước đo của một cuộc đời trọn vẹn. Nhưng khi áp lực kinh tế ngày càng lớn, một số người bắt đầu đặt lại câu hỏi: liệu những gánh nặng lớn nhất của đời người có thực sự bắt nguồn từ việc phải nuôi dưỡng và gánh trách nhiệm cho thế hệ tiếp theo? Ban đầu chỉ là một số ít người chọn sống độc thân. Sau đó, nếu họ vẫn sống thoải mái, có tự do tài chính, có thời gian cho bản thân và thậm chí thành công hơn mặt bằng chung, thì lựa chọn ấy sẽ không còn bị xem là bất thường nữa. Nó trở thành một ví dụ sống động rằng cuộc đời có thể được sống theo cách khác. Lịch sử cho thấy nhiều trật tự xã hội không bị phá vỡ bởi những cuộc cách mạng lớn, mà bởi những cá nhân đầu tiên chứng minh được rằng tồn tại một con đường khác hiệu quả hơn. Một khi số người đi theo đủ đông, điều từng bị xem là lệch chuẩn sẽ trở thành chuẩn mực mới. Và khi đó, không ai thực sự có thể ngăn cản được xu hướng ấy. Bởi con người cuối cùng vẫn luôn lựa chọn điều mà họ tin sẽ mang lại cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn.

4 Likes

Người dân chỉ có quyền sinh đẻ là duy nhất hợp pháp để nói lên tiếng nói của mình thôi. VN cũng đang lo xoắn lên rồi nên mới vội vàng đẩy nhanh mọi cải tiến như thế. Cuối cùng mọi thứ vẫn quay về quy luật cung cầu. Khi lực lượng lao động dồi dào thì người lao động phải cạnh tranh với nhau. Nhưng khi người trẻ và lao động trở nên khan hiếm, doanh nghiệp và cả xã hội sẽ phải cạnh tranh để giữ người. Lúc đó tiền lương, phúc lợi, điều kiện sống và cơ hội sở hữu tài sản mới có động lực cải thiện mạnh hơn. Nên cứ thoải mái mà quan sát và ngồi chờ kết quả thôi bác :smiley:

5 Likes

Tài sản chỉ có giá trị khi phục vụ con người và cầu nhiều hơn cung, chứ bỏ hoang và thiếu người mua thì lại phải saleoff thôi cụ.
Tất nhiên tôi chém gió cho vui thôi, nền kinh tế se có sự điều chỉnh, anh muốn phát triển theo ý anh thì anh phải có tiền, anh phải bơm tiên để giữ trật tự cũ, còn ko có tiền mà đòi giữ giá thì làm gì có cữa, tôi nói rồi 2032 mới nhìn lại bds :laughing:

4 Likes

Cụ Trùm chém sâu sắc lắm
Tôi thấy phân tích của cụ rất logic
Tất nhiên thực tiễn xã hội sẽ diễn ra chậm hơn
Cho nên người nghĩ sâu nghĩ xa thì hay bị chê cười hoặc phản bác
Mời cụ cứ tiếp tục chém nhé, he he
:heart_eyes::heart_eyes:

1 Likes

Đoạn này cụ viết văn hay và mượt thế!

2 Likes

ChatGPT :expressionless::expressionless::expressionless:

3 Likes

Cũng hay mà. Trông nó hợp với cái avatar của cụ!

2 Likes

Trong thế kỷ trước, người ta cạnh tranh tài nguyên, đất đai và vốn đầu tư. Nhưng trong thế kỷ này, tài nguyên quý giá nhất lại chính là con người. Khi tốc độ già hóa dân số tăng lên và tỷ lệ sinh suy giảm, cuộc chơi sẽ thay đổi hoàn toàn. Sẽ đến lúc các địa phương không còn cạnh tranh nhau bằng những báo cáo tăng trưởng đẹp hay những dự án hoành tráng, mà phải cạnh tranh để giữ chân và thu hút người dân đến sinh sống. Bởi dân số không chỉ là những con số thống kê. Mỗi người dân là một người lao động, một người tiêu dùng, một người nộp thuế và cũng là một mắt xích trong hệ sinh thái kinh tế. Người dân đến đâu thì nhu cầu đến đó. Nhu cầu tạo ra sức mua. Sức mua tạo ra dịch vụ. Dịch vụ tạo ra việc làm. Việc làm lại tiếp tục thu hút thêm dân cư. Một vòng tuần hoàn tự củng cố lẫn nhau. Ngược lại, khi dòng người rời đi, mọi thứ cũng suy giảm theo chiều ngược lại. Nhà cửa có thể vẫn còn đó, hạ tầng có thể vẫn còn đó, nhưng nếu thiếu con người thì tất cả chỉ còn là những tài sản nằm yên. Vì vậy, cuộc cạnh tranh giữa các địa phương trong tương lai có thể sẽ không còn là ai xây được nhiều khu đô thị hơn, mà là ai tạo ra được một nơi đáng sống hơn. Nơi có việc làm tốt, chi phí hợp lý, môi trường thuận lợi để lập nghiệp và nuôi dạy con cái. Dòng vốn có thể dịch chuyển. Nhà máy có thể di dời. Nhưng nếu một địa phương trở thành nơi mà người ta muốn đến, muốn ở lại và muốn xây dựng tương lai, thì chính con người sẽ tạo ra động lực tăng trưởng bền vững nhất. Cuối cùng, nơi chiến thắng sẽ không phải là nơi có nhiều đất nhất, mà là nơi có nhiều người muốn thuộc về nhất.

4 Likes

Người ta chọn bỏ phố về quê thực chất là chọn một nơi có áp lực sinh tồn thấp hơn. Đời người rồi cũng chỉ vài chục năm, 100 năm sau liệu có ai còn nhớ chúng ta từng tồn tại? Vậy tại sao phải đánh đổi gần như cả cuộc đời để chạy theo những thứ mà xã hội cho là bắt buộc phải có?

Xã hội hiện đại đang đẩy con người vào một vòng quay mà nhiều người cảm thấy giống một dạng nô lệ tự nguyện. Một bộ phận rất lớn những người sở hữu tài sản ngày nay không phải vì họ lao động nhiều hơn, mà vì họ đến trước, sở hữu đất đai, tư liệu sản xuất và các nguồn lực từ rất sớm. Sau đó giá trị những tài sản đó tiếp tục được đẩy lên bởi chính các cơ chế vận hành của xã hội.

Người đến sau muốn có được những thứ tương tự buộc phải lao động nhiều hơn, cạnh tranh nhiều hơn và gánh nhiều rủi ro hơn. Cùng một căn nhà, thế hệ trước chỉ cần vài năm tích lũy, còn thế hệ sau có khi phải dành cả phần lớn cuộc đời.

Thế nên về quê đôi khi không phải là bỏ cuộc. Đó chỉ là từ chối tham gia một cuộc chơi mà mình thấy không còn đáng giá nữa. :smiling_face_with_tear:

Người Việt lo rất xa. Lo cho con cái sau này phải có nhà thành phố, phải có tài sản, phải có nền tảng tốt hơn thế hệ trước. Tất nhiên có thì tốt. Nhưng không có thì cũng chưa chắc là bi kịch. Có ai chết vì không có nhà ở trung tâm thành phố đâu. Phần lớn những nỗi sợ đó đến từ việc chúng ta luôn giả định rằng xã hội 20-30 năm tới sẽ vận hành giống hệt hôm nay.

Nhưng công nghệ đang thay đổi với tốc độ chưa từng có. AI, tự động hóa, làm việc từ xa, kinh tế số… ai dám chắc những giá trị đang được xem là chân lý hôm nay sẽ còn nguyên vẹn trong vài thập kỷ tới?

Con người càng hiểu biết thì càng nhìn thấy bản chất của các hệ thống xã hội. Và khi nhìn thấy bản chất, họ bắt đầu đặt câu hỏi thay vì chỉ làm theo. Có thể đó là lý do ngày càng nhiều người không còn xem hôn nhân, nhà phố hay cuộc đua tài sản là đích đến duy nhất của đời mình.

Có khi thứ xa xỉ nhất trong tương lai không phải là nhà mặt tiền hay xe sang, mà là quyền được sống một cuộc đời ít áp lực, có thời gian cho bản thân và không phải đánh đổi cả tuổi trẻ để mua lấy cảm giác an toàn.
P/S đích đến tối cao của đời người là sự tự do.

3 Likes

E tâm đắc với cmt này của bác.
Xét cho cùng, tất cả nhg j chúng ta phấn đấu để có đc: tiền tài, quyền lực, địa vị đều hướng tới mục tiêu cuối cùng: tự do làm nhg j chúng ta muốn. Vậy đặt ngược lại vấn đề: nếu chúng ta từ chối ràng buộc mình trong nhg khuôn khổ, kỳ vọng và định kiến của xã hội thì chính là chúng ta đã đạt đc tự do rồi ko :grin:

3 Likes

Gen Z va nhiều lua sau giờ sống năng động và cởi mở hơn nhiều. Trong khá nhiều hội nhóm tôi thấy, người ta không còn quá quan tâm bạn có bao nhiêu tiền hay sở hữu những gì. Thứ được đánh giá cao hơn là bạn đã làm được gì, tạo ra giá trị gì và sống ra sao.

Tất nhiên người giàu vẫn có nhiều lợi thế hơn. Nhưng điều thú vị là Gen Z không vì thế mà mặc cảm hay mất tự tin. Họ hiểu giàu có chỉ là một dạng thành công, chứ không phải thước đo duy nhất của giá trị con người.

Có lẽ khi tiếp cận được nhiều tri thức và góc nhìn hơn, người trẻ ngày nay bớt sống vì ánh mắt người khác và quan tâm nhiều hơn đến việc mình thực sự muốn trở thành ai.
Và tất nhiên là đối tượng mà xh khó điều khiển hơn, nếu áp lực quá thì nằm thẳng , đây là trao lưu phản kháng với ý niệm ko vay nợ, ko làm nô lệ cho nhân hàng , vẫn đi làm nhưng chỉ cần đủ sống :smile::smile::smile:

5 Likes

Haha vâng bác, e cg đang phấn đấu để sống như Gen Z đây :))))

3 Likes

Cụ nhiêu tuổi? Đã có gia đình chưa?

3 Likes

Hôm nọ tôi trích cho 1 người bạn câu này
Vậy mà họ phân tích lại 1 tràng là ko đúng
:sunglasses::sunglasses:

Mục đích duy nhất của tích lũy tài sản là mua lấy sự độc lập và tự do.
Sự giàu có thực sự không nằm ở những gì người khác thấy, mà nằm ở quyền lực được nói “không” với những thứ mình không thích.
Charlie Munger

:+1::+1:

5 Likes

E ko phải gen Z, chồng con r ạ :slightly_smiling_face:

2 Likes

Vậy thì thay vì phấn đấu 30 - 50 năm để mua nhà, hãy đi thuê thôi cụ.
NN hiện cũng bắt đầu khuyến khích việc xây nhà cho thuê. Tôi nghĩ đây mới thực sự là cách giải quyết đúng cho v.đề giá nhà đất.

3 Likes