Một số kinh nghiệm rút ra khi đầu tư cổ phiếu

Tết đến rồi

1 Likes

Screenshot_2024-02-13-10-03-52-571-edit_com.facebook.katana

Doanh nghiệp niêm yết Mỹ có sự khác biệt với Việt Nam.
Đặc điểm nhà đầu tư Mỹ cũng có sự khác biệt với Việt Nam

CHĂM CHỈ LÀM ĐÚNG VIỆC, NGHĨ CÁCH LÀM VÀ TÌM VIỆC LÀM RA TIỀN TẤT RỒI SẼ CÓ ĐỦ
Tôi có một ông bạn giàu có cả về nhà cửa, đất cát lẫn tiền bạc. Trước đây, ông kinh doanh gặp nhiều thuận lợi, nay thì đã “rửa tay gác kiếm”, thư thái chơi cây chơi hoa, tự tại trà tàu, cà phê, lướt mạng, đọc sách, ngẫm ngợi…và tán gẫu với tôi. Có lần nói chuyện liên quan đến người giàu, kẻ nghèo, về số hưởng, số khổ, ông bảo: Giàu nghèo là do người ta tự tạo lập mà nên, đừng hóng cầu trời xa đất gần.
Ông đã đi lên từ tay trắng, là một thợ bậc cao lương ba cọc ba đồng, vùng vẫy thoát ra khỏi nhà nước, làm ăn đủ các nghề, sau gặp vận hội, tiền của cứ như thể là tự tìm đến. Ông khẳng định với tôi: Để trở thành người giàu có thì phải nghiên cứu kỹ, phải có chiến lược, rồi chờ gặp cơ may mới thành công; còn để thoát nghèo, có tiền đủ sống hàng ngày thì chẳng khó khăn gì vì quanh ta đâu đâu cũng có cơ hội có thể kiếm được tiền.
Một ngày, ông dẫn tôi đi ăn sáng ở quán miến lươn nơi phố cổ. Miến lươn quán này bày trong cái bát nho nhỏ, lươn khô vừa thơm vừa giòn, không xác bổi. Rau thơm rắc vừa đủ, nước dùng trong thơm ngào ngạt, thanh khiết. Lần đó đúng mùa lươn trứng, ai cũng được một thìa trứng lươn bùi ngậy đặt thêm vào bát. Chủ quán bảo là để chia sẻ, cảm ơn khách đã gắn bó. Ăn sáng xong, chúng tôi về khu đô thị đông đúc phía Nam thành phố nơi ông ở, nhâm nhi cà phê, nói chuyện đời…
Cứ ngồi mãi tới quá trưa, ông bạn gọi xe đưa đến một ngõ nhỏ ở quận Hai Bà Trưng. Có hàng bún chả que tre ngon không bút nào tả xiết. Miếng thịt thái dày vừa, đầy đủ da mỡ nạc được tẩm ướp thế nào đó mà gắp miếng chả nướng thấy thơm đến tứa nước bọt. Chả băm thì nhuyễn và bùi. Rau sống rau thơm lựa chọn rất kỹ, đủ loại, đẹp mắt, nước chấm thanh thanh thoảng nhẹ, đúng vị. Chả que tre quạt nướng đến đâu thì người ăn xuýt xoa đón chờ đến đấy, cấm không có khách nào sốt ruột, kêu ca. Bún chả que tre ngon nhất nước Việt phải là như thế…
Nhân chuyện ông nói “nhìn đâu cũng ra tiền”, tôi hỏi: Ông giờ còn thấy thế không, phân tích cho tôi xem!
Ông đủng đỉnh:
Thì đấy, tôi mà cần tiền thì sẽ làm thân với chủ quán để học mót lấy cách nấu miến lươn ở quán sáng, cách làm bún chả ở quán trưa, rồi mở quán ở khu tôi ở, chả khối khách đỡ mất tiền xe với thời gian lên phố mà vẫn được ăn ngon như ai. Chỉ một trong hai phương án này thôi, giàu chưa tính, nhưng dứt khoát là đủ tiền tiêu.
Nghe thật thuyết phục.
Ông bạn còn nói về chuyện bán nước chè, đánh giày, bán sách báo dạo, cũng đều ra tiền, đều là kiểu kiếm tiền mà không cần phải học hành, bằng cấp gì nhiều… Còn nếu có học thức, lại thông mình thì vô thiên lủng cách khác, như nuôi tiền ảo, đầu tư cổ phiếu, gom tiền hùn vốn mở công ty… Tất nhiên là phải khôn khéo, phải tỉnh táo để không vì tham lam mà đánh mất đi…
Nghe ông nói thế, tôi nhớ đến ông bà nội mình.
Ông bà tôi luôn được người ta cho là thuộc hạng phong lưu, bởi lúc nào cũng kiếm ra tiền, lúc nào cũng có dư tiền để chi tiêu.
Tôi nghe kể lại hồi còn ở làng, ông nội tôi làm phó lý, bị lừa gạt sao đó, phải gán cả cơ nghiệp cho người ta để khỏi bị bắt trói. Hai ông bà trắng tay mang các con ra vùng mỏ nhặt than kiếm sống. Khi tích cóp được thì kéo cả nhà về Hải Phòng, mở hiệu làm kem, làm bánh kẹo lớn. Sau tháng 8/1945, ông bà tôi về lại làng, tậu đất dựng nhà bên chợ làng, ông nội sáng sáng mổ lợn cho bà nội ngồi chợ bán. Sau này, ông bà lại bán hết cơ nghiệp ở làng, theo con đi lên rừng núi trông nom đàn cháu cho các con đi làm nhà nước.
Ngay cả khi phải sơ tán tránh bom Mỹ vào tận chân núi xa, ông bà cũng không lúc nào ngơi tay. Bà nội đội nắng lội ruộng nương đi mót thóc ngô, rồi gom lại bán cho người ta, có tiền thì vào bản mua trứng gà vịt mang ra bên đường lớn bán. Ông nội chẻ tre, vót nan đan rổ rá giần sàng cho bà con, đan cả những cái lờ đặt dưới suối bắt cá. Ông bà còn nuôi đôi lợn, gây một bầy vịt suối nữa… Tôi chả bao giờ dám xin bố mẹ tôi tiền, nhưng với bà nội thì cứ nì nèo, vài lời ỉ eo là được bà nội lần lần cái ruột tượng quanh bụng, lấy ra cho vài hào. Những lần đi thi học sinh giỏi thì ông bà đều cho tiền bảo cầm theo mua quà ăn.
Giữa cái thời bao cấp, lại khó khăn thiếu thốn đủ bề, mà như vậy, thì ai mà chả thấy ông bà tôi là dạng phong lưu, một dạng phong lưu tự thân.
Sau này tôi theo đòi nghề viết lách, nhiều lúc túng thiếu, nhớ ông bà nội, lại thấy phải nghĩ ra cách kiếm tiền. Tôi làm đủ việc từ lao động tay chân, xúc cát, kéo xe, dọn than, đến đi xây nhà, buôn hoa quả vặt… Nhưng đúng nghề nhất vẫn là viết lách kiếm thêm. Tôi viết đủ loại, văn báo truyện, kịch bản phim, cứ có khả năng được trả nhuận bút kha khá hay có giải thưởng tươm tươm là lao vào viết. Rồi sau thì có thêm lộc lá khi có chút thăng tiến chức vụ. Cứ thế tích cóp, lại được vợ đảm đang nên dần dần cũng có nhà, có xe, nuôi con ăn học tử tế. Ngẫm lại, thấy con người ta phải biết quan sát, tính toán. Thời nay không thiếu cách kiếm ra đồng tiền sạch sẽ và ta phải nhìn thấy nhiều cách như thế. Có thể không dùng đến ngay lập tức, nhưng vẫn nên nhận biết. Cũng như khởi nghiệp kinh doanh vậy, phải nhìn ra cách kiếm tiền từ việc nhỏ rồi mới lần ra việc lớn.
Không cần dùng ngay cách này cách kia, nhưng phải biết để vững tin, để không do dự, sẵn sàng bước vào khởi nghiệp mà không ngại ngùng thất bại.
Nếu thất bại thì lại sẵn sàng khởi nghiệp mới mà đi tiếp…
Cứ chăm chỉ làm đúng việc, chăm chỉ nghĩ cách làm và tìm việc làm cho ra tiền thì trước sau gì cũng sẽ có đủ.

(Nguồn: N.T.P)

Lâu lắm không thấy anh An chia sẻ

FB_IMG_1707970680272

Dùng lì xì mua cổ phiếu giá trị rồi để đó.
Mười hoặc hai mươi năm sau, khi bé trưởng thành, bước chân vào đời, lấy tài khoản ra so lãi và dùng đó làm vốn khởi nghiệp.

Trung bình giá xuống
Trung bình giá xuống trên đường giá xuống thì chắc chắn chết vốn hoặc cháy tài khoản.
Trung bình giá xuống trên đường giá lên thì lại là một cách có thể giúp nhanh về bờ.

Tốt nhất là không nên để bị rơi vào hoàn cảnh bắt buộc phải dùng đến cách này.