Thời thế tạo anh hùng - Kỳ đến tay ai người đó phất

, , , , , ,

Ngân hàng Việt Nam đang thoát khỏi cái bóng của một “tiệm cầm đồ”.

Nghe hơi nặng lời, nhưng anh em nào từng cầm hồ sơ đi vay vốn đều hiểu. Suốt nhiều năm, câu hỏi đầu tiên của nhà băng không phải “anh làm ăn ra sao” mà là “anh có gì thế chấp”. Có sổ đỏ thì vay được. Có nhà xưởng, có ô tô thì vay được. Còn có đơn hàng, có khách quốc tế, có dòng tiền đều đặn mà tay trắng tài sản thì mời về.

Tuần vừa rồi có hai tín hiệu Thắng cho là đáng chú ý.

Ngân hàng Nhà nước ban hành Văn bản 7125/NHNN-TD ngày 07/8/2026, yêu cầu các ngân hàng thương mại triển khai chương trình tín dụng cho doanh nghiệp nhỏ và vừa cùng các động lực tăng trưởng, lãi suất ưu đãi thấp hơn tối thiểu 1%/năm so với lãi suất cho vay bình quân cùng kỳ hạn của chính ngân hàng đó. Nhóm được ưu tiên: nông nghiệp nông thôn, công nghiệp hỗ trợ, chế biến chế tạo, xuất khẩu, công nghệ cao, kinh tế số, trí tuệ nhân tạo, bán dẫn và dự án xanh.

Ngày 10/8, tại cuộc làm việc về tháo gỡ vốn tín dụng, Phó Thủ tướng nêu một ý mà Thắng đọc đi đọc lại: chuyển dần từ tư duy doanh nghiệp có tài sản gì để thế chấp, sang tư duy doanh nghiệp có phương án kinh doanh, dòng tiền và khả năng trả nợ thế nào. Kèm theo đó là định hướng tín dụng phải tạo ra năng lực sản xuất mới, chứ không phải chỉ tạo ra dư nợ mới.

Thắng nghĩ về chuyện này giống một gia đình có hai người con.

Thằng cả đi buôn đất. Mấy chục năm nay cha mẹ dồn gần hết vốn liếng cho nó. Giờ nó lớn rồi, có nhà có xe, tự đứng vững trên đôi chân của mình.

Thằng út mở xưởng. Tay nghề có, đơn hàng có, nhưng trong tay không một mảnh đất nào để mang đi cắm.

Đến lúc này, đồng vốn của gia đình nên chảy về đâu?

Nước chảy chỗ trũng.

Và chỗ trũng của dòng tiền Việt Nam nhiều năm qua là đất. Một nền kinh tế mà tiền in ra chủ yếu để mua đi bán lại chỗ nằm của nhau thì giá tài sản (đất) tăng thật, nhưng không có thêm một chai nước mắm, một chiếc xe máy, một con chip nào được làm ra. Tiền nhiều lên mà hàng không nhiều lên thì đồng tiền mất giá. Tay nghề của cả một thế hệ cũng mai một theo.

Một văn bản hay cuộc họp chưa đổi được thói quen của cả xã hội trong một sớm một chiều. Cho vay theo dòng tiền đòi hỏi năng lực thẩm định cao hơn hẳn, rủi ro cũng cao hơn hẳn so với việc cất cái sổ đỏ trong két. Ngân hàng nào cũng thích sổ đỏ, vì sổ đỏ không biết cãi và ít biến số rủi ro. 😃

Nhưng hướng đi đã rõ ràng, và làm khó còn hơn không làm.

Đất đai & tài nguyên thì có hạn, và mỗi người rốt cuộc cũng chỉ nằm hết vài mét vuông. Năng lực sản xuất của một dân tộc thì không có trần.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Thế giới di động hút 13,300 tỷ đồng trong một đợt chào bán và Thắng sợ điều sắp diễn ra.

Đợt chào bán của Điện Máy Xanh gom về hơn 13,300 tỷ đồng ở giá 80,000 đồng mỗi cổ phần. Cả thị trường trầm trồ. Thắng cũng trầm trồ, nhưng ngay sau đó là một cảm giác lo.

Vì Thắng biết chuyện gì thường xảy ra sau một thương vụ đình đám như vậy.

Cổ phiếu, bóc đến tận cùng, chỉ là một tờ giấy ghi nhận anh em sở hữu một phần doanh nghiệp. Tờ giấy đó đắt hay rẻ không nằm ở màu mực, mà nằm ở tài sản đảm bảo được dán vào phía sau nó.

Điều đáng lo là dòng người mua đang đổi khác. Hai năm nay, rất nhiều anh em rút tiền khỏi đất, bán bớt vàng, lần đầu tiên mở tài khoản chứng khoán. Vốn liếng thật, mồ hôi thật, nhưng kinh nghiệm thì gần như bằng không. Với nhiều người, đọc báo cáo tài chính còn khó hơn xem sổ đỏ.

Và khi trên bàn có một nhóm người cầm tiền mà chưa biết “đọc giấy”, thị trường sẽ không thiếu kẻ đứng ra in giấy. Phát hành riêng lẻ, chào bán cho cổ đông hiện hữu, tăng vốn gấp đôi gấp ba trong một năm, đưa lên sàn với một câu chuyện long lanh. Tiền thật của anh em chảy vào túi của người khác, giấy được in ra. Của rẻ là của ôi, mà ở đây có khi còn chẳng rẻ.

Thắng nói rõ để không ai hiểu nhầm: Thắng ủng hộ doanh nghiệp huy động vốn thông qua sàn chứng khoán. Nhưng phải đàng hoàng, dùng đúng mục đích, người Việt không hạ.i người Việt.

Ba câu hỏi anh em cần hỏi trước bất kỳ hàng mới nào lên sàn:

Một, tiền huy động chảy vào đâu? Vào mở rộng kinh doanh cốt lõi, hay vòng qua trả nợ và góp vốn cho một công ty liên quan mà anh em không biết mặt.

Hai, doanh nghiệp có trả tiền mặt về túi cổ đông không?

Trường hợp DMX trả cổ tức đặc biệt 4,000 đồng mỗi cổ phần ngay trong tháng đầu, và cam kết dùng tối thiểu 50% lợi nhuận sau thuế để chia trong giai đoạn 2026 đến 2030. Doanh nghiệp có tiền thật mới dám chia thật. Tạm chấp nhận.

Ba, lợi nhuận đã được kiểm chứng qua bao nhiêu quý trước khi lên sàn? Một quý đẹp không nói lên gì. Một cánh én chưa làm nên mùa xuân.

Anh em đừng để đến lúc tài khoản bốc hơi mới lo học đọc báo cáo. Mất bò mới lo làm chuồng thì con bò đã sang nhà người khác rồi.

Một thị trường vốn trưởng thành không đo bằng số doanh nghiệp lên sàn, mà đo bằng số nhà đầu tư biết đọc trước khi xuống tiền. Đó là việc không ai làm thay anh em được.

Anh em từng mua cổ phiếu nào chỉ vì “sắp lên sàn, sắp có sóng” chưa? Hậu quả như thế nào? Kể lại cho Thắng nghe, coi như để người sau tránh.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

240 nghìn tỷ đồng trái phiếu phát hành trong ba tháng, đa số là bất động sản.

Anh em đọc lại con số đó một lần nữa, không nhầm đâu.

Quý II năm nay, thị trường trái phiếu doanh nghiệp bùng nổ trở lại với 163 đợt phát hành, tổng giá trị khoảng 240,000 tỷ đồng, gấp gần 6 lần quý I. Nhìn qua thì đây là tin vui: kênh dẫn vốn đã mở lại sau nhiều năm đóng băng.

Nhưng Thắng nhìn vào bảng phân bổ và thấy một chuyện khác.

Tổng quy mô trái phiếu doanh nghiệp đang lưu hành hiện khoảng 1,46 triệu tỷ đồng, tương đương 11.3% GDP. Trong đó riêng ngân hàng và bất động sản chiếm 81.4%.

Ngân hàng huy động khoảng 113,000 tỷ, chiếm 47%. Bất động sản đứng ngay sau với 107,000 tỷ, chiếm 45%. Cộng nhóm ngân hàng và BĐS lại chiếm: 92%.

Toàn bộ phần còn lại của nền kinh tế Việt Nam, tức là cơ khí, dệt may, thép, hóa chất, nông nghiệp, logistics, công nghệ thông tin,… tất cả chia nhau 8% còn lại.

Hãy hình dung một mâm cơm gia đình dọn ra mười phần. Hai người ngồi đầu mâm gắp hết chín phần, cái bụng không đáy. Tám người còn lại chia nhau một phần cuối cùng, rồi được bảo rằng: bữa nay cơm nhà mình ăn no hơn hôm qua.

Về mặt số liệu thì đúng. Mâm cơm to hơn thật, nhưng đồ ăn chia không đều.

Đây không phải chuyện ai đúng ai sai.

Ngân hàng phát hành trái phiếu để bổ sung vốn cấp 2, đó là nghiệp vụ bình thường. Bất động sản cần vốn dài hạn, cũng bình thường nốt. Vấn đề nằm ở chỗ: đồng vốn của một quốc gia là hữu hạn, và nó chảy đi đâu thì mười năm sau đất nước trở thành “cái đó”.

Hàn Quốc bơm vốn vào Samsung, Hyundai, POSCO. Nhật Bản bơm vào Toyota, Sony. Sau ba mươi năm họ có thương hiệu toàn cầu và hàng triệu việc làm kỹ năng cao, đưa GDP đất nước đi lên, sánh vai cùng cường quốc năm châu.

Còn nếu 92% dòng vốn dài hạn của một nền kinh tế chảy vào ngân hàng và đất, thì ba mươi năm sau chúng ta có gì?

Có thêm nhiều khu đô thị đẹp, có thêm kỹ năng “phân lô bán nền”. Nhưng máy móc, bằng sáng chế, thương hiệu công nghiệp, sản phẩm / dịch vụ thì lấy ở đâu ra?

Một cánh én chưa làm nên mùa xuân. Nhưng khi cả đàn én đều bay về một hướng suốt nhiều năm, thì đó không còn là ngẫu nhiên nữa, đó là cấu trúc.

Sự THỊNH VƯỢNG của một dân tộc không nằm ở chỗ đất đắt lên bao nhiêu lần. Nó nằm ở chỗ mỗi năm chúng ta làm ra được thứ gì mà thế giới phải “năn nỉ cầu xin” để mua cho bằng được.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Số liệu: dữ liệu thị trường trái phiếu doanh nghiệp quý II/2026.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Vinhomes một mình huy động 36,000 tỷ đồng trái phiếu trong ba tháng. Cả ngành bất động sản gom lại được 107,000 tỷ.

Tính cả các doanh nghiệp trong hệ sinh thái Vingroup, con số vượt 57,000 tỷ đồng, tương đương gần 53% toàn ngành bất động sản và khoảng một phần tư tổng lượng trái phiếu phát hành của cả thị trường quý II.

Một doanh nghiệp. Bằng hơn nửa ngành.

Thắng không viết bài này để khen hay chê Vingroup. Thắng viết vì đằng sau con số đó là một hiểu lầm mà rất nhiều anh em đang mắc phải.

Khi báo chí đưa tin “trái phiếu bất động sản phục hồi, phát hành gấp đôi cùng kỳ”, nhiều người cầm cổ phiếu bất động sản vừa và nhỏ thở phào: cửa vốn mở lại rồi. Nhưng cửa không mở cho tất cả.

Giống như cả làng được thông báo ngân hàng đã nới điều kiện cho vay. Ai cũng mừng. Đến lúc xét hồ sơ thì chỉ nhà giàu nhất làng được giải ngân, còn lại vẫn xếp hàng nhìn nhau. Thông báo không sai. Chỉ là nó không dành cho mình.

Nhìn kỹ hơn vào giá vốn còn thấy chuyện hay hơn nữa.

Lô lớn nhất của Vinhomes trong quý là VHM12611, phát hành ngày 25/6, trị giá 15,000 tỷ đồng, kỳ hạn hai năm, lãi suất 12%/năm cho bốn kỳ đầu. Đầu tháng 8 vừa rồi, doanh nghiệp phát hành tiếp lô VHM12615 trị giá 2,000 tỷ, kỳ hạn ba năm, lãi suất 12.5%/năm.

Trong khi đó, tập đoàn mẹ Vingroup phát hành 350 triệu USD trái phiếu quốc tế kỳ hạn 5 năm với lãi suất cố định 5.5%/năm.

Con số đó nói lên rất nhiều điều về chi phí vốn của cả thị trường Việt Nam, chứ không riêng gì một doanh nghiệp.

Doanh nghiệp lớn vay được nhiều không có nghĩa là doanh nghiệp bất động sản anh em đang cầm cũng vay được. Đừng bao giờ mua một cổ phiếu chỉ vì kỳ vọng “nước dâng thuyền lên”.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

THỊ TRƯỜNG KHÔNG THIẾU TIỀN, THỊ TRƯỜNG ĐANG THỪA GIẤY

Sáu tháng đầu năm 2026, doanh nghiệp Việt Nam hút về hơn 173,000 tỷ đồng qua thị trường chứng khoán, tăng gần 46% so với cùng kỳ. Cũng trong sáu tháng đó, tiền anh em bỏ ra mua bán mỗi phiên rơi từ bình quân hơn 29,000 tỷ xuống có phiên chưa tới 14,000 tỷ đồng (như hôm nay). Một bên cần vốn huy động nhiều hơn gần một nửa. Một bên xuống tiền ít đi hơn một nửa.

Thị trường giảm không phải vì một tin xấu nào cả. Thị trường giảm vì thiếu tiền và thừa giấy.

Cái ao đã đào rộng ra, nhưng nước vẫn múc vào từng gàu

Cuối năm 2019, vốn hóa sàn HOSE là 3.28 triệu tỷ đồng. Đến cuối tháng 6 năm nay, con số đó là hơn 8.76 triệu tỷ. Ao rộng ra gần ba lần nhưng nước trong hồ thì rút đi một nửa, vì nắng nóng mùa hè, vì “đốt lò”, hay vì quên chưa bật máy bơm, đủ lý do, nhưng kết quả vẫn là… thiếu nước.

Khi hàng hóa tăng mà sức mua không tăng tương ứng, tiền buộc phải dồn vào vài mã, vài ngành, vài câu chuyện. Đó chính là lý do chỉ số nhìn không quá tệ nhưng danh mục của anh em thì như đang ở một thị trường khác hẳn.

Vì sao tiền không vào?

Thứ nhất, phần đông người Việt vẫn chưa coi chứng khoán là kênh tích lũy tài sản. Nó bị xếp cùng ngăn với đỏ đen / c.ờ bạ.c.

Thứ hai, chúng ta mang tâm lý của một nền văn minh lúa nước bước vào thị trường vốn. Tâm lý con buôn. Làm vụ nào ăn vụ đó, gặt xong là bán, không ai hỏi mười năm nữa doanh nghiệp này thành cái gì. Vào thị trường là phải giật cho nhanh. Không giật thì thằng bên cạnh giật mất, hoặc người trong ban lãnh đạo giật trước.

Cả một đám đông cùng nghĩ ngắn thì không ai chịu bỏ tiền dài. Ai cũng muốn làm cổ đông, nhưng chỉ muốn làm trong ba phiên. 😃

Thứ ba, khối ngoại đã bán ròng gần 290,000 tỷ đồng trong giai đoạn 2020 đến 2025, riêng năm 2025 là hơn 128,000 tỷ. Nguồn nước lớn nhất đang chảy ngược ra khỏi cái ao tù. Nguyên nhân thì… nhiều lắm kể không hết. Nhức đầu.

Vậy anh em nên nhớ điều này:

Giá cổ phiếu không giảm vì doanh nghiệp xấu đi. Nó giảm vì số tờ giấy phát ra đang chạy nhanh hơn số tiền chịu bước vào.

Ăn xổi ở thì thì mãi mãi chỉ chia nhau một cái ao cạn.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Sự méo mó của chứng khoán Việt Nam.

Có hai đám đông đang cùng đứng trên sàn chứng khoán Việt Nam lúc này.

Nhóm thứ nhất: doanh nghiệp, đang đói vốn.

Vốn ngân hàng khó vay hơn, lãi suất neo cao, nên doanh nghiệp tính đường lên sàn gọi vốn. Sáu tháng đầu năm, hơn 173,000 tỷ đồng được huy động qua thị trường chứng khoán, tăng gần 46% so với cùng kỳ. Đa số là: phát hành riêng lẻ, chào bán cho cổ đông hiện hữu, trái phiếu, niêm yết mới. Có công ty chứng khoán chào bán cổ phiếu để lấy tiền bơm ngược lại cho hoạt động cho vay ký quỹ. Vòng tròn khép kín rất đẹp.

Nhóm thứ hai: người dân, thừa tiền phè phỡn rong chơi.

Đa số vẫn để tiền ở kênh tiết kiệm, vàng, đất. Chứng khoán bị xếp vào ô rủi ro, nghe tên là né.

Bên thiếu tiền không huy động được, bên thừa tiền không muốn cho vay. CUNG KHÔNG GẶP CẦU.

Người dân chưa hẳn chê kinh tế & thị trường chứng khoán. Thực ra, nền kinh tế Việt Nam đang chuyển động quá nhanh so với tư duy cũ của họ, và con người thường tránh xa những thứ họ không hiểu.

Chỗ này Thắng muốn anh em dừng lại lâu một chút.

Cây không lớn nhanh vì bón nhiều phân. Một cái cây cần thời gian để lớn.

Dù có sốt ruột đến mấy, có đổ thêm bao nhiêu phân, cây vẫn phải đi qua từng mùa: mầm, chồi, lá, hoa, quả… Bón dày quá thì cây không lớn nhanh hơn, thậm chí cây cháy và rễ ch.ế.t.

Thị trường vốn cũng vậy. Lượng chưa đủ thì chất chưa đổi.

Muốn có nhà đầu tư dài hạn thì phải có một thế hệ hiểu doanh nghiệp, biết đọc báo cáo tài chính, kiên nhẫn vào cổ phiếu. Chuyện này không phải một sớm một chiều.

Cây vẫn cần thời gian.

Số tài khoản mở mới tăng không tạo ra vốn dài hạn. Số môi giới tăng không tạo ra vốn dài hạn. Thêm sản phẩm, thêm sàn, thêm nâng hạng cũng chưa chắc tạo ra ngay. Tất cả những thứ đó là phân bón.

Buffett từng nói một câu Thắng thấy đúng đến mức khó chịu: “không thể rút ngắn chín tháng mang thai bằng cách cho chín người phụ nữ cùng mang bầu.” Có những việc chỉ thời gian mới làm được, không có đường tắt nào cả.

Nên anh em cứ chờ. DỤC TỐC BẤT ĐẠT.

Tình trạng lệch pha giữa lượng giấy và lượng tiền này có thể kéo dài vài năm. Thắng không nói điều đó để anh em bi quan, mà để anh em ngừng kỳ vọng thị trường sẽ bùng nổ vào tháng sau rồi thất vọng lần thứ mười.

Những ai đang tích lũy doanh nghiệp tốt trong giai đoạn này chính là người đang trồng cây, chứ không phải người đi mua trái.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng