Thời thế tạo anh hùng - Kỳ đến tay ai người đó phất

, , , , , ,

PNJ - ông vua trang sức bốc hơi 22,560 tỷ vốn hóa, thủng đáy 5 năm chỉ sau vài tháng.

Anh em cầm PNJ mấy hôm nay chắc mất ngủ.

Một cổ phiếu từng là niềm tự hào của ngành bán lẻ trang sức, giờ rơi về vùng giá của năm 2021, mất hơn một nửa giá trị so với đỉnh hồi tháng 1. Thắng nhìn vụ này và thấy ba tầng vấn đề, xin nói thẳng với anh em.

Thứ nhất, khối ngoại đang bỏ chạy. Riêng phiên gần nhất họ bán ròng gần 148 tỷ, hai phiên liên tiếp xả trên trăm tỷ. Khi một dòng tiền lớn, kỷ luật, hiểu biết và lạnh lùng như vậy rút đi ngay lúc doanh nghiệp “dính phốt” nóng, không là ngẫu nhiên. Họ có thể đang nhìn thấy dưới mặt nước có con thủy quáy mà đám đông chúng ta chưa kịp nhìn ra.

Thứ hai, đây không phải khủng hoảng kinh doanh, mà là khủng hoảng niềm tin. Về nền tảng, PNJ vẫn là số một tại Việt Nam: hơn 400 cửa hàng, quy mô gấp 4 - 5 lần đối thủ xếp sau. Ban lãnh đạo có năng lực kinh doanh và kinh nghiệm lâu năm, thậm chí đã thuê đơn vị quốc tế rà soát lại toàn bộ chuỗi kim cương và bàn kế hoạch mua cổ phiếu quỹ. Gốc rễ nằm ở chỗ khác.

Nó giống một quán ăn ngon nức tiếng, bỗng dưng một ngày xấu trời bị đồn dùng nguyên liệu bẩn. Món vẫn ngon y như cũ, đầu bếp vẫn là người đó, nhưng khách đứng ngoài cửa ngó vào nhà hàng rồi quay xe. Khi niềm tin đã gãy, có đổ nghìn tỷ tiền quảng cáo cũng khó kéo người ta ngồi xuống bàn và đọc menu món ăn.

Thứ ba, vụ này nằm trong một đợt thanh lọc lớn của thị trường kim cương. Hàng loạt cái tên đã bị khởi tố: tiệm vàng Kim Lý, Ngọc Châu Âu, Ngọc Tâm. Và người khiến PNJ dính đòn là ông Đặng Ngọc Thảo, nguyên giám đốc đơn vị giám định P-Lab của chính PNJ, bị cáo buộc tiếp tay hợp thức hóa kim cương nh.ập l.ậ.u.

Thắng nói thẳng: đừng vội kết tội cả doanh nghiệp.

Ban lãnh đạo khẳng định đây là sai phạm cá nhân, còn đúng sai phải chờ kết luận của cơ quan điều tra. Nếu PNJ sai, họ phải trả giá với cổ đông và với niềm tin của trăm triệu người dân Việt Nam. Còn nếu PNJ đứng vững, “lửa thử vàng, gian nan thử sức”, chính sóng gió này lại là cú hích để vươn lên tầm cao mới, liêm chính 100% và giúp họ bỏ xa các đối thủ còn lại.

Với Thắng, nguyên tắc đầu tư giá trị lúc này rất rõ: doanh nghiệp tốt thì mua, còn doanh nghiệp đang mang dấu hỏi pháp lý thì phải chờ có câu trả lời chính xác.

Còn anh em nghĩ sao? PNJ sẽ gượng dậy giành lại ngôi vương, hay vết nứt niềm tin này còn dai dẳng? Comment cho Thắng biết.

Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư hay mua/bán cổ phiếu.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng


Ước tính 2Q26 NPATMI của TCB: 7k tỷ

VIX LÃI 6 THÁNG CHỈ ĐẠT 8% KẾ HOẠCH NĂM - NHƯNG CỔ PHIẾU ĐÃ RƠI TRƯỚC ĐÓ RỒI.

Anh em nhìn con số này: lợi nhuận sau thuế nửa đầu năm 2026 của chứng khoán VIX còn hơn 214 tỷ đồng, giảm 87% so với cùng kỳ. Kế hoạch cả năm là 2,800 tỷ. Đi hết 6 tháng mới làm được chưa tới 8%.

Nghe thì sốc. Nhưng đầu tháng 7 cổ phiếu VIX còn quanh 17,000 đồng, giữa tháng đã về vùng 14,000 đồng, so với vùng đỉnh trên 40,000 đồng của một năm trước.

Nghĩa là thị trường không chờ báo cáo được công bố, giá cổ phiếu đã đi trước tin rồi.

Vậy chuyện gì đã xảy ra?

Mảng tự doanh quay đầu lỗ gần 205 tỷ đồng, trong khi cùng kỳ năm ngoái lãi tới 1,429 tỷ. Một mình khoản này đủ nuốt trọn thành quả của cả công ty. Mảng cho vay ký quỹ mang về gần 348 tỷ đồng, tăng 62%. Môi giới thì lẹt đẹt 39 tỷ. Thêm chi phí lãi vay đội lên 116 tỷ đồng.

Điểm mạnh của VIX là tự doanh, mà hệ sinh thái Gelex (GEX, GEE, GEL) thì vẫn dò đáy, đó chính là nguyên nhân VIX thủng đáy.

Thiên thời chưa ủng hộ, người quân tử Hàn Tín phải làm sao?

Công ty chứng khoán giống người bán áo mưa. Trời mưa thì hàng ra ầm ầm, ngày lời bằng cả tháng. Trời nắng ráo thì ngồi phe phẩy nhìn người qua đường, có bán rẻ cũng chẳng ai mua.

Vấn đề là người bán áo mưa không điều khiển được thời tiết.

Năm 2025 mưa to nên VIX lãi lớn. Năm 2026 trời hửng nắng, thanh khoản co lại, danh mục tự doanh mất giá thì lỗ ngay. Không phải ban lãnh đạo dở đi trong 6 tháng. Chỉ là thời chưa tới.

Cho nên đọc kết quả kinh doanh của một công ty chứng khoán mà đánh giá năng lực doanh nghiệp là chưa đủ. Ngành này có chu kỳ rất rõ, mà nước rút mới biết ngựa hay.

Vậy nhà đầu tư dài hạn nên làm gì?

Chỉ mua khi giá đủ rẻ so với giá trị, VIX là con ngựa bất kham nên anh/em phải chừa biên an toàn 40 đến 50% so với giá trị sổ sách.

Đầu tư chứng khoán phải chuẩn bị một tầm nhìn dài hạn và bỏ hoàn toàn tư duy trong lũy tre làng.

Anh em đang ngó em “hoa hậu” nào trong ngành chứng khoán? Comment cho Thắng biết.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Chứng khoán VIX lỗ nghìn tỷ đồng và SỰ BỊP BỢM CỦA MEDIA.

Anh em đọc hết các bài báo về VIX mấy hôm nay, đâu đâu cũng là “lỗ tự doanh”, “giảm 94%”, “mới đạt 8% kế hoạch”. Tất cả đều đúng hết. Nhưng, mọi thứ đã là quá khứ.

Thắng lật sang thuyết minh danh mục. Và thấy mỏ vàng này.

Giá vốn danh mục tự doanh của VIX tăng từ 10,357 tỷ đồng đầu năm lên 17,203 tỷ đồng cuối quý 2. Tức là họ đã bỏ ra thêm gần 6,846 tỷ đồng tiền thật để mua vào, tăng 66%. Riêng cổ phiếu niêm yết và ủy thác đầu tư gom thêm 5,831 tỷ.

Chú ý chữ GIÁ VỐN.

Danh mục phình to không phải vì giá cổ phiếu tăng. Ngược lại là đằng khác. Nếu giá tăng thì họ đã không lỗ FVTPL hơn 1,090 tỷ.

Nghĩa là: họ mua bằng tiền thịt và mua hơn 6,500 tỷ đồng.

Mua bằng tiền ở đâu?

Vốn đầu tư của chủ sở hữu tăng từ 15,314 tỷ lên 24,502 tỷ sau đợt phát hành thêm hồi tháng 4. Cùng lúc, nợ vay ngắn hạn giảm mạnh từ 11,332 tỷ xuống còn 4,560 tỷ.

Gom hàng bằng vốn chủ, đồng thời trả bớt nợ. Buôn tài không bằng dài vốn, và họ đang chọn thế đứng của người có vốn dài.

Danh mục của VIX cũng không xa lạ gì. GEE, GEX, EIB và các mã cùng hệ sinh thái Gelex - toàn hàng nhà trồng được.

Một cơn sóng mới đang âm thầm bắt đầu trên tàn tích của sự đổ vỡ.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Techcombank: Lợi nhuận Quý 2 lập kỷ lục mới, 6 tháng đầu năm đạt 18,5 nghìn tỷ đồng; thu nhập từ hoạt động dịch vụ tiếp tục bứt phá

1 Likes

Em gửi anh chị link livestream earnings call chiều nay ạ:
• English: https://youtube.com/live/Pzup0oxZ0BM
• Vietnamese translation: https://youtube.com/live/LXV2PDlajiU

Techcombank link livestream earnings call chiều nay:
• English: https://youtube.com/live/Pzup0oxZ0BM
• Vietnamese translation: https://youtube.com/live/LXV2PDlajiU

Từ ngày 1/8/2026, nhóm ngân hàng quốc doanh vừa được mở thêm khoảng 160,000 tỷ dư địa cho vay. Không phải nhờ in tiền. Chỉ nhờ sửa một dòng trong công thức.

Ngày 30/7, Ngân hàng Nhà nước ban hành Quyết định 1743. Từ 1/8/2026 đến hết 31/7/2028, tiền gửi có kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước được tính vào tổng tiền gửi khi xác định tỷ lệ dư nợ cho vay ở mức 50%, thay vì 20% như trước.

Anh em cứ hình dung thế này.

Ngân hàng ví như một quán cơm tấm Sì Gòn, theo quy định chỉ được nấu tối đa 85 phần cơm trên mỗi 100 ký gạo có trong kho. Kho bạc gửi nhờ quán mấy tấn gạo, nhưng trước đây khi kiểm kho người ta chỉ cho tính 20% chỗ gạo gửi nhờ đó.

Bây giờ, NHNN cho tính 50%. Kho gạo nhiều lên, quán được nấu thêm nhiều phần cơm mà không phải chạy ra chợ mua gạo giá cao. Nói cách khác, ngân hàng bớt phải đua lãi suất huy động chỉ để giữ cho đúng tỷ lệ an toàn.

Vì sao Thắng nói bài này gần như dành riêng cho khối quốc doanh?

Cuối tháng 3/2026, tiền gửi Kho bạc Nhà nước trong hệ thống là 626,716 tỷ đồng, riêng khối quốc doanh nắm 624,167 tỷ, chiếm 99.59%. Gần như trọn vẹn. Trong khi đó tỷ lệ dư nợ trên tiền gửi của bốn ngân hàng lớn nhất tại thời điểm 31/3 đều nằm trong khoảng 82.9% đến 84.5%, sát trần 85%.

Thắng nhẩm nhanh: thêm 30% của 624,000 tỷ là khoảng 187,000 tỷ được đưa vào mẫu số, tương đương gần 160,000 tỷ dư địa cho vay ở mức trần. Đây là con số Thắng ước lượng thô, không phải số chính thức, anh em cứ lấy để hình dung quy mô.

Nhưng phải phân biệt cho rõ: đây không phải là cấp thêm hạn mức tăng trưởng tín dụng. Ngân hàng Nhà nước chỉ nới cái khung an toàn để phần hạn mức đã giao có chỗ mà giải ngân.

Sau giai đoạn siết mạnh tay, cơ quan điều hành đang gỡ dần, tắc ở đâu gỡ ở đó.

Câu hỏi thật sự không nằm ở chỗ mở van. Nằm ở chỗ nước chảy đi đâu.

Nếu 160,000 tỷ đó chảy vào doanh nghiệp cần vốn để mua máy, thuê thêm công nhân, làm ra hàng hóa, thì đó là tín dụng tạo ra của cải. Còn nếu nó chảy vào những doanh nghiệp đang kẹp hàng đất, vay để đảo nợ và đáo hạn, thì tiền chỉ chạy vòng quanh trả nợ cũ. Không thêm một cái máy nào. Không thêm một tấn hàng nào.

Mà nước thì luôn chảy chỗ trũng. Cho vay dự án đất bao giờ cũng nhanh hơn, tài sản bảo đảm bao giờ cũng dễ định giá hơn là cho vay một nhà máy còn đang lắp dây chuyền.

Thắng viết thẳng quan điểm cá nhân: tuyệt đối không nên dùng bất động sản làm đường ống bơm tiền ra nền kinh tế. Vì làm vậy thì giá đất chỉ có một chiều đi lên. Người lao động đi làm cả đời không mua nổi chỗ ở sẽ mất dần động lực lao động. Và một đất nước mà người dân mất động lực lao động thì không có gói tín dụng nào cứu nổi.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư hay mua / bán cổ phiếu.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Sắp tới, ÔM ĐẤT BỎ HOANG sẽ phải đóng tiền!

Nghị quyết 21 định hướng nghiên cứu áp mức thuế cao hơn với đất bỏ hoang, chậm đưa vào sử dụng. Kèm theo đó là điều tiết phần địa tô chênh lệch, bắt buộc đăng ký mọi biến động về đất, và liên thông dữ liệu đất đai với cơ quan thuế, công chứng, ngân hàng. Mốc thời gian đã ghi rõ: hết năm 2027 cơ bản hoàn thành đo đạc, lập bản đồ địa chính toàn bộ diện tích còn lại.

Anh em thấy quen không? Giống hệt câu chuyện bán hàng ngoài chợ.

Ngày trước bán hàng ghi sổ tay, ai biết doanh thu bao nhiêu. Giờ máy tính tiền nối thẳng lên cơ quan thuế, bán một chai nước cũng ra hóa đơn. Không phải người bán trở nên tử tế hơn. Chỉ là cái sổ tay đã bị thay bằng cái máy.

Đất đai đang đi đúng con đường đó. Và khi mọi thửa đất đều có mã số, mọi giao dịch đều để lại dấu vết, thì trò chơi ôm đất chờ giá bỗng trở nên đắt đỏ.

Nhưng đây mới là phần Thắng muốn anh em nhớ nhất.

Rất nhiều người tin rằng đất tăng giá là của cải được tạo ra. HOÀN TOÀN SAI LẦM.

Miếng đất anh em mua 2 tỷ, năm sau bán 3 tỷ. Một tỷ đó ở đâu ra? Nó ra từ túi người mua sau, ra từ việc vay ngân hàng. Không có nhà máy nào mọc lên, không có một công nhân nào có việc làm, không có một món hàng nào được sản xuất. Của cải không được tạo ra, nó chỉ đổi chỗ.

Chính Nghị quyết 21 cũng nêu một ý rất đáng suy ngẫm: một khu đất không phải lúc nào cũng được sử dụng tốt nhất khi nó mang lại khoản thu ngân sách cao nhất trước mắt.

TẤC ĐẤT TẤC VÀNG. Nhưng vàng để trong tủ thì mãi mãi chỉ là vàng, còn đất phải đẻ ra nhà máy tạo công ăn việc làm cho người dân mới thành đất quý.

Đó là lý do Thắng luôn nhìn về nhóm doanh nghiệp biến đất thành sản xuất chứ không phải phân lô bán nền. KBC, VGC và IDC là ba cái tên đại diện cho hướng đó, vì họ cho thuê đất công nghiệp, và đằng sau mỗi hecta cho thuê là một nhà xưởng có người đi làm mỗi sáng.

Hàn Quốc chọn Samsung. Nhật chọn Toyota. Không quốc gia nào bước vào hàng ngũ giàu có bằng cách chuyền tay nhau một mảnh đất với giá mỗi năm một cao hơn.

Một dân tộc không thể giàu lên vì đất đắt hơn. Chỉ giàu lên khi đất làm ra nhiều hàng hóa hơn.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

HÒA PHÁT LÃI GẤP ĐÔI, HOÀN THÀNH 70% KẾ HOẠCH NĂM CHỈ SAU 6 THÁNG VÀ… CỔ PHIẾU THỦNG ĐÁY 1 NĂM.

Cùng lúc đó, 19 quỹ đầu tư đồng loạt hạ tỷ trọng HPG trong tháng 6. Riêng PYN Elite xả 9.4 triệu cổ phiếu.

Anh em thấy vô lý không?

Thắng thì không.

Vì con số 15,480 tỷ đồng lợi nhuận nửa đầu năm không đồng chất như vẻ ngoài của nó.

Anh em hình dung một quán phở đông khách. Cuối năm chủ quán khoe lãi 2 tỷ, gấp đôi năm ngoái. Nhưng giở sổ ra thì 1 tỷ trong đó đến từ bán mảnh đất sau bếp. Quán vẫn tốt. Chỉ là mảnh đất ấy bán một lần rồi thôi.

Quý 1, Hòa Phát lãi 9,056 tỷ đồng, mức cao nhất kể từ quý 3 năm 2021. Trong đó mảng bất động sản mang về khoảng 4,000 tỷ, dù doanh thu mảng này vỏn vẹn chừng 300 tỷ. Tiền đến từ chuyển nhượng dự án ở Phố Nối.

Nhìn trọn 6 tháng: thép chiếm 93% doanh thu nhưng chỉ đóng góp 68% lợi nhuận.

Cán một tấn thép thì cả dây chuyền phải nhọc nhằn. Ký một chữ vào hợp đồng chuyển nhượng thì nhanh hơn nhiều, mà nếu chán quá thì ta ký lại thêm cái nữa. 😃

Và đây mới là chỗ khiến Thắng ngồi lại lâu hơn.

Hòa Phát đang nắm 2,700 ha đất khu công nghiệp. Tháng 7 vừa rồi, tập đoàn dùng 250 triệu cổ phần công ty bất động sản của mình để đổi lấy 20% vốn tại pháp nhân làm siêu đô thị gần 700 ha ở Đông Anh, tổng vốn hơn 60,500 tỷ.

Trong khi đó, nhà máy sản xuất ray đường sắt tại Dung Quất, công suất 700,000 tấn mỗi năm, đã xây xong hơn nửa khối lượng. Nhưng đến giờ vẫn chưa có cơ chế đặt hàng. Doanh nghiệp bỏ tiền xây trước, chờ chính sách sau.

Và đây là câu hỏi quan trọng!

Một đất nước muốn có đường sắt tốc độ cao thì phải để doanh nghiệp thép của mình yên tâm làm thép. Còn nếu người giỏi cán thép nhất nước cũng phải đi kiếm lãi từ đất, thì ray đường sắt Việt Nam sẽ do ai làm?

Hàn Quốc không giàu lên nhờ chia lô. Họ chọn Samsung, chọn Hyundai, rồi đặt hàng chính doanh nghiệp của mình.

Theo cả nhà, 5 năm tới Hòa Phát nên là công ty thép hay công ty bất động sản? 😃

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

PNJ - doanh thu tăng 12%, lãi hơn 1,184 tỷ, mà vốn hóa bốc hơi hơn 16,400 tỷ chỉ trong 30 ngày.

Anh em đọc câu trên xong chắc thấy vô lý. Thắng ngồi mở báo cáo tài chính quý 2 của PNJ ra đọc, và thứ khiến Thắng dừng lại lâu nhất không phải con số lỗ 283 tỷ.

Mà là dòng này: từ 1/7 đến 20/7, doanh thu của PNJ là 1,588 tỷ đồng, còn giá trị hàng khách mang đến bán lại là 5,900 tỷ đồng. Gấp 3.7 lần.

Anh em hình dung thế này cho dễ. Tiệm vàng đầu ngõ nhà mình, mỗi ngày bán ra 10 chỉ, mua vào 3 chỉ, sống khỏe. Bỗng một sáng cả xóm xếp hàng trước cửa, không ai mua, tất cả đều mang đồ đến bán. Chủ tiệm vẫn giàu…tài sản, còn tiền mặt thì cạn đáy, mất thanh khoản. Đó chính xác là thứ PNJ hứng chịu trong tháng 7, chỉ khác là quy mô 430 cửa hàng chứ không phải chỉ 1.

Vậy khoản lỗ 283 tỷ nghĩa là gì?

Nó không phải dấu hiệu bán hàng ế. Doanh thu quý 2 đạt 8,484 tỷ đồng, tăng gần 12%. LỖ LỚN đến từ việc doanh nghiệp chủ động trích lập dự phòng 865 tỷ cho nghĩa vụ mua lại, kéo chi phí quản lý vọt lên hơn 1,060 tỷ, gấp khoảng 5 lần cùng kỳ. Nói cách khác, đây là lỗ trên sổ sách do phải mua lại trang sức (vàng + kim cương) và lập dự phòng hàng tồn kho.

Nhưng anh em đừng vội mừng. Rủi ro thật nằm ở chỗ khác.

Tính đến 30/6, PNJ có 3,989 tỷ đồng vay ngắn hạn ngân hàng, phần lớn đáo hạn ngay trong tháng 8 và tháng 9 năm nay. Tài sản bảo đảm là 4,361 tỷ hàng tồn kho. Doanh nghiệp đã phải giãn lộ trình trả tiền cho khách thành 5 đợt trong 120 ngày, và khoảng 95% khách chấp nhận đổi sang sản phẩm khác. Khả năng cao PNJ cũng phải giãn nợ hoặc đảo nợ đối với các khoản vay sắp đến hạn.

Về pháp lý, Thắng nói rõ để anh em không suy diễn: mới có nguyên giám đốc công ty giám định thành viên bị khởi tố, chưa có kết luận nào đối với pháp nhân PNJ. Nhưng chừng nào chưa có kết luận cuối cùng, chừng đó thị trường còn định giá bằng nỗi sợ.

Điều Thắng muốn anh em hiểu rằng.

Một thương hiệu 38 tuổi, 430 cửa hàng, mất khoảng 1 tỷ đô vốn hóa không phải vì kém làm ăn, mà vì niềm tin bị đổ vỡ. Niềm tin không thể hiện trên bảng cân đối kế toán, nhưng nó quyết định sự sống còn của cả doanh nghiệp. Với ngành bán lẻ, đó mới là tài sản lớn nhất, và cũng là tài sản dễ vỡ nhất.

Còn chuyện bắt đáy? Anh em hay nhắn hỏi Thắng cổ phiếu này rẻ chưa. Rẻ hay không thì phải chờ hết quý 3 mới biết, còn tháng 8 thì ngân hàng biết trước Thắng. 😃

Anh em nghĩ PNJ cần bao lâu để lấy lại niềm tin của khách hàng? Comment xuống dưới cho Thắng biết.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

328 em phải thi lại - Đau nhất là những em không làm gì sai cũng phải ngồi vào phòng thi lần nữa.

Sáng nay, có thêm 2 người bị khởi tố trong vụ điểm Toán bất thường ở Tuyên Quang, nâng tổng số bị can lên 29, trong đó 7 người đang bị tạm g.i.a.m.

Cơ quan điều tra xác định sai phạm thuộc về tập thể hội đồng thi. Và chính điều đó là căn cứ để toàn bộ 328 thí sinh ở điểm thi ấy phải làm lại bài.

Thắng đọc tới đoạn này thì dừng lại khá lâu.

Anh em đã từng gặp trường hợp: ngồi trên máy bay bị hoãn vì một hành khách gây rối chưa?

Thắng đến sân bay đúng giờ, làm đủ thủ tục, ngồi đúng ghế của mình. Nhưng khi một “con sâu làm rầu nồi canh”, toàn bộ tàu bay bị giữ lại. Bản thân mất thời gian y hệt người gây chuyện.

Vì sao không tách riêng những em học thật ra?

Một mất mười ngờ. Khi cái thước đo đã bị can thiệp, thì bài thật và bài “để.u” nằm lẫn lộn trong cùng một chồng giấy, không thể tách rời nữa rồi. Điểm 10 của em học giỏi đàng hoàng cũng mất giá trị, chỉ vì nó nằm chung danh sách với hơn 140 điểm 10 dồn vào đúng một trường. Đúng với câu nói “vàng thau lẫn lộn”.

Đây cũng chính xác là thứ mà nhà đầu tư nhỏ lẻ ở Việt Nam đã nếm quá nhiều lần.

Anh em không tham gia vào bất kỳ sai phạm nào của ban lãnh đạo doanh nghiệp. Anh em chỉ mua cổ phiếu vì thấy báo cáo tài chính tuyệt vời. Nhưng… ngày cổ phiếu thủng đáy, tiền của anh em bốc hơi nhanh như cồn chỉ vì một vài tin tức bắ.t b.ớ trên báo.

Trong suốt 9 năm tham gia giới tài chánh này, bài học Thắng rút ra và giữ suốt nhiều năm là: rủi ro quản trị không phân biệt người tốt kẻ xấu, nó chỉ phân biệt ai ngồi trong và ai ngồi ngoài.

Rủi ro doanh nghiệp này cũng không định giá được.

Anh em không thể nói “cổ phiếu đó rẻ 30% rồi, bắt đáy thôi”. Không có công thức nào định giá doanh nghiệp mà chủ tịch sang Juventus đá bóng. Thứ duy nhất làm được là TRÁNH NÓ. 😃

Còn ở tầng lớn hơn, Thắng nghĩ việc tổ chức thi lại là quyết định đúng, dù tốn kém và làm khổ nhiều gia đình.

Bởi vì một quốc gia muốn kéo dòng vốn lớn về thì hạ tầng quan trọng nhất không phải cao tốc hay sân bay. Đó là NIỀM TIN vào các con số. Tin vào kiểm toán, tin vào công bố thông tin, tin vào một kỳ thi. Thị trường vốn chỉ trả giá cao cho nơi mà con số nói thật. Chi phí thi lại hôm nay chính là cái giá để giữ lại niềm tin đó.

Và đây là điều Thắng muốn anh em ghi nhớ.

Các em học sinh còn có một kỳ thi lại. Nhà đầu tư mua nhầm doanh nghiệp có vấn đề quản trị thì không. Không ai tổ chức cho chúng ta làm lại bài.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Nhà nước đang sửa luật để bảo vệ người dám làm thật. Còn thị trường chứng khoán Việt Nam đang bảo vệ ai?

Anh em để ý ba tin trong đúng một tuần vừa rồi.

Sáng 3/8, Chính phủ trình Quốc hội dự thảo nghị quyết luật hóa 6 điều kiện không truy cứu trách nhiệm hình sự với cán bộ dám nghĩ dám làm vì lợi ích chung, không t,ham n,hũng, không lãng phí. Tối cùng ngày, Thủ tướng giao Bộ Tài chính nghiên cứu giảm thuế thu nhập doanh nghiệp cho khối nhỏ và vừa, áp dụng ngay trong năm nay. Trước đó cuối tháng 7, Tổng Bí thư yêu cầu chuyển từ quản lý tiến độ sang quản trị kết quả: nhiệm vụ chỉ được coi là hoàn thành khi sản phẩm đưa vào sử dụng và đo đếm được.

Cả ba đều mới ở giai đoạn trình và chỉ đạo, chưa thành luật. Nhưng hướng đi thì đã rõ như ban ngày: Đất nước đang dọn đường cho người tạo ra giá trị thật.

Thắng hình dung thế này. Thành phố bỏ tiền mở rộng đường, dẹp bớt trạm thu phí, hạ chi phí cho xe tải chở hàng. Việc tốt. Nhưng nếu trên con đường mới ấy vẫn còn xe chạy ngược chiều, vẫn còn xe chở hàng “đào lửa” dán nhãn hàng xịn, thì đường càng rộng, tai nạn càng lớn.

Thị trường chứng khoán chính là con đường đó. Nhà nước đang trải nhựa. Còn nhiều anh em vẫn đang than thân “chí phèo” với những chiếc xe chạy ngược chiều. Chính phủ còn nhiều việc, thay vì cầu cứu, chính anh em phải là người bảo vệ túi tiền của bản thân trước.

Ba dấu hiệu Thắng dùng để né cổ phiếu bị th.ổi gi.á:

  1. Giá chạy trước, tin ra sau. Cổ phiếu tăng ba tuần rồi mới có thông báo dự án. Ai biết trước, và biết từ đâu?

  2. Lợi nhuận không đến từ việc bán hàng. Lãi đột biến nhờ thanh lý tài sản, đánh giá lại, thoái vốn công ty con. Đó là tiền một lần, không phải sức khỏe kinh doanh.

  3. Câu chuyện càng to, báo cáo tài chính càng mỏng. Quỹ đất nghìn héc ta, dự án tỷ đô, mà dòng tiền kinh doanh âm liên tục nhiều quý. Doanh nghiệp nào cũng có quỹ đất, chỉ thiếu mỗi lợi nhuận

Ba dấu hiệu này loại được phần lớn cái bẫy. Còn nguyên tắc gốc thì chỉ có một: chỉ mua khi lợi nhuận đã được chứng minh, không mua khi câu chuyện mới được kể. “Tốt mã rã đám” là chuyện xảy ra hàng ngày trên bảng điện. Nhà nước dọn đường thì được, nhưng chọn xe nào để đi là việc của từng người.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Nguồn ảnh: VGP

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Mua chung cư bây giờ có bị hết hạn không?

Anh em bình tĩnh. Thắng đọc kỹ rồi.

Nghị quyết 21 nêu định hướng: đất xây nhà ở thương mại để bán vẫn được giao ổn định lâu dài, ưu tiên chủ yếu là nhà chung cư. Riêng chung cư xây mới, thời hạn sử dụng căn hộ sẽ được xác định theo niên hạn công trình, đồng thời chủ sở hữu được thực hiện nghĩa vụ tài chính để xây dựng lại khi hết thời hạn.

Nghĩa là quyền tài sản của anh em không bị lấy đi. Cái được ghi rõ ra giấy là tuổi thọ của tòa nhà, chứ không phải tuổi thọ của quyền sở hữu.

Thắng ví thế này cho dễ hình dung. Anh em có mảnh vườn ở quê, trên vườn dựng cái nhà. Mảnh vườn thì đời đời là của mình. Còn cái nhà thì ba bốn chục năm nữa mái dột tường nứt, phải đập đi xây lại. Xưa nay vẫn vậy. Chỉ là bây giờ người ta ghi thẳng điều đó vào luật thay vì để mọi người tự hiểu ngầm.

Thêm một điểm nữa mà mạng xã hội đang bỏ qua: nếu hết niên hạn mà kiểm định cho thấy công trình vẫn an toàn thì vẫn tiếp tục sử dụng bình thường. Không có chuyện tới ngày là cưỡng chế đập nhà.

Và xin nhấn mạnh, đây mới là định hướng. Muốn thành quy định cụ thể thì còn phải chờ sửa Luật Đất đai cùng các luật liên quan. Ai đang hô hào tháo chạy khỏi thị trường căn hộ là chưa đẻ đã đặt tên rồi, cầm đèn chạy trước ô tô muôn đời suy.

Vậy nhà đầu tư nên nhìn thế nào?

Ngắn hạn sẽ có một đợt tâm lý. Người ta sẽ săn căn hộ cũ có sổ lâu dài và ngần ngại với dự án mới. Nhóm chủ đầu tư bán căn hộ như VHM, KDH hay NLG vì thế có thể chịu nhiễu động về tâm lý thị trường trong vài quý tới.

Bởi vì tâm lý và giá trị là hai thứ khác nhau.

Căn hộ có giá vì nó cho anh em chỗ ở, cho anh em tiền thuê hàng tháng, cho anh em vị trí gần chỗ làm. Doanh nghiệp có giá vì nó bán được hàng và thu được tiền về. Không có tài sản nào đáng giá chỉ vì tờ giấy kèm theo nó ghi chữ “lâu dài”.

Anh em đang định mua căn hộ trong năm nay, tin này có làm anh em đổi ý không nhể 😃

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Thị trường định giá chuỗi siêu thị BÁCH HÓA XANH GẦN NHƯ BẰNG CON SỐ KHÔNG.

Chốt phiên ngày 10/08, cổ phiếu DMX của Điện Máy Xanh lên 88,100 đồng, vốn hóa xấp xỉ 112,000 tỷ đồng. Cùng lúc, tập đoàn mẹ Thế Giới Di Động (MWG) - đơn vị đang nắm khoảng 86% cổ phần của chính Điện Máy Xanh, chỉ được thị trường trả khoảng 108,000 tỷ.

Thắng ngồi tính nhanh: 112,000 nhân 86% ra khoảng 96,300 tỷ. Lấy vốn hóa của mẹ trừ đi phần đó, còn lại chưa tới 12,000 tỷ. Con số ấy là cái giá thị trường đang trả cho Bách Hóa Xanh, An Khang và AVAKids gộp lại.

Anh em hình dung một căn nhà bốn phòng.

Chủ nhà tách riêng cái phòng khách ra rao bán, người mua trả 112 tỷ đồng cho riêng phòng khách. Nhưng khi rao nguyên căn, có cả phòng khách, bếp, sân vườn, nhà kho - người ta chỉ chịu trả 108 tỷ đồng. Tức là ba phòng còn lại bị coi như đồ bỏ đi.

Vấn đề không phải do Bách Hóa Xanh tệ, mà do nghiệp vụ “in giấy”.

Đầu năm 2024, lúc chuỗi này còn chưa hòa vốn ở cấp công ty, Thế Giới Di Động chuyển nhượng cổ phần cho quỹ CDH ở mức định giá khoảng 35,500 tỷ.

Đến đầu tháng 8 năm nay, Bách Hóa Xanh đã có khoảng 3,400 cửa hàng, sáu tháng đầu năm lãi khoảng 910 tỷ, lỗ lũy kế co lại còn quanh 7,000 tỷ. Lúc còn lỗ thì được trả 35,500 tỷ. Lúc bắt đầu sinh lời thật thì bị dồn chung vào cái rổ chưa đầy 12,000 tỷ.

Anh em thấy mô hình định giá ảo ma chưa 😃

Hiện tượng này gọi là chiết khấu công ty mẹ. Khi đứa con được tách ra niêm yết riêng, dòng tiền “nóng” chạy hết về nơi có câu chuyện mới, còn phần của “mẹ” thì bị bỏ quên. Sau khi niêm yết, nước “có thể” sẽ được rút ra khỏi cái bình cũ để đổ vào… một can rượu mới.

Những chiêu M&A này không lạ gì, vốn là “trend” (xu hướng) đã thống trị thị trường chứng khoán Mỹ vào những năm 1950 - 1960. Việt Nam cũng đang bước vào còn đường ấy.

Thắng lại nhớ một câu nói của cụ Charlie Munger lúc còn sống thế này: “Thời điểm tốt nhất để bán một con ngựa hung hãn là khi nó cư xử ngoan ngoãn”. Đại khái là, cứ chải chuốt cho nó rồi bán lúc đẹp nhất, bán xong thì… 😃

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Khi AI cướp việc của FPT.

Anh em nhìn báo cáo kết quả kinh doanh 6 tháng đầu năm 2026 của FPT sẽ thấy mọi thứ vẫn ổn. Doanh thu dịch vụ công nghệ thông tin nước ngoài đạt 18,902 tỷ đồng, đi lên 13.4%. Hợp đồng ký mới còn bùng nổ hơn, 26,338 tỷ đồng, cộng thêm 32.3%.

Vậy mà cổ phiếu chốt ngày 10/08 ở 71,800 đồng, vốn hóa còn 123,088 tỷ, giảm hơn 1 nửa so với cách đây 1 năm trước. Thắng tính nhanh, giá đang quanh 12 lần lợi nhuận, so với vùng 20 lần nhiều năm trước. Thị trường sợ điều gì mà báo cáo tài chính chưa nói ra?

Cách kiếm tiền của ngành công nghệ thông tin đang thay đổi đổi.

Anh em hình dung một tiệm dịch thuật. Ngày xưa khách mang hồ sơ tới, tiệm tính tiền theo trang, càng nhiều trang càng nhiều tiền. Rồi máy dịch xuất hiện. Khách vẫn tới, nhưng không chịu trả theo trang nữa, vì họ biết máy làm được tám phần rồi. Tiệm nào bám cách tính cũ thì teo dần. Tiệm nào chuyển sang bán “hồ sơ hoàn chỉnh, công chứng xong, nộp được ngay” thì sống khỏe hơn xưa.

Gia công phần mềm chính là tiệm dịch thuật đó. Bản chất là bán chất xám và mồ hôi của kỹ sư. Bối cảnh thế kỷ 21 đã thay đổi, năm 2026, một bạn lập trình viên (Dev / IT) giỏi kết hợp cùng trí tuệ nhân tạo (con robot AI) có thể làm việc của ba người cùng một lúc, thậm chí năng suất còn cao hơn.

Vấn đề quan trọng là khách hàng nước ngoài cũng biết điều đó. 😃

Nên chuyện không phải khách bỏ đi. Chuyện là giá của một giờ công đang bị bào mòn. Tốc độ tăng trưởng mảng outsource nước ngoài đã rơi từ gần 30% thời hoàng kim xuống còn hơn 13%, biên lợi nhuận thì co lại.

Mô hình gia công (outsource phần mềm) kiểu cũ sẽ không quay lại thời hoàng kim nữa. Đây không phải chỉ là câu chuyện của FPT, mà còn là chuyện của thời đại, nơi mà AI thay thế phần lớn công việc của dân văn phòng và lao động lặp lại.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Lạm phát ăn mòn sổ tiết kiệm ngân hàng.

Tháng 6/2026, Ngân hàng Nhà nước công bố tổng phương tiện thanh toán của nền kinh tế đạt 20,414,616 tỷ đồng, tương đương hơn 20 triệu tỷ đồng. Mười năm trước con số này mới quanh mức 6 triệu tỷ.

Trong khi đó, đất thì vẫn từng ấy mét vuông. Vàng đào lên mỗi năm vẫn từng ấy tấn. Số doanh nghiệp làm ăn tử tế trên sàn, đếm đi đếm lại cũng chỉ vài chục cái tên. Nghĩa là tài sản không tăng giá trị nhiều đến vậy.

Thắng hay hình dung thế này cho dễ.

Nồi lẩu nhà mình bỏ vào đúng một ký thịt. Khách tới đông, chủ nhà chan thêm nước, chan thêm nữa. Ai cũng múc được một tô đầy, nước sóng sánh, nhìn rất no mắt. Nhưng cả nồi vẫn chỉ có một ký thịt. Bát đầy hơn không có nghĩa là anh em được ăn nhiều thịt hơn, toàn canh lã.

Tiền là nước. Tài sản thật là thịt.

Và đây mới là phần khiến Thắng thấy đáng sợ.

Khi đất tăng giá, vàng tăng giá, cổ phiếu tăng giá cùng lúc, ai cũng nghĩ mình đang giàu lên. Thực ra phần lớn mức tăng đó không đến từ việc miếng đất sinh lời tốt hơn hay doanh nghiệp làm ăn giỏi hơn. Nó đến từ việc cây thước đo giá trị đang ngắn dần.

Nhìn Argentina thì rõ. Năm 2023, chỉ số chứng khoán nước này tăng hơn 360% tính bằng đồng nội tệ. Nghe như cả nước trúng số. Nhưng quỹ đầu tư tính bằng đô la Mỹ trên cùng thị trường ấy chỉ nhích khoảng 50%. Phần chênh lệch khổng lồ còn lại không phải lợi nhuận. Đó là đồng peso Argentina mất giá.

Lào và Zimbabwe cũng từng có những năm chỉ số chứng khoán bay lên trong khi người dân nghèo đi thấy rõ. Nước lên thì thuyền lên, nhưng nếu nước dâng vì vỡ đê thì lên cao chưa chắc đã mừng.

Quay trở lại Việt Nam.

Trong cùng báo cáo tháng 6, tiền gửi của dân cư tăng 7.1% so với cuối năm ngoái, còn tiền gửi của các tổ chức kinh tế chỉ tăng 3.09%.

Anh em đọc kỹ hai con số này. Dân cư tích tiền nhanh hơn gấp đôi khu vực doanh nghiệp. Nghĩa là nơi trực tiếp làm ra hàng hóa và dịch vụ đang không dư dả tiền mặt, trong khi tiền nhàn rỗi thì dồn về túi người dân và đi tìm chỗ trú.

Chỗ trú đó là đâu, chắc anh em cũng đoán được. Không phải nhà máy.

Người xưa dạy tích cốc phòng cơ, tích tiền phòng lúc khó. Nhưng các cụ nói câu đó vào thời hạt thóc để dành năm sau vẫn là hạt thóc. Còn gửi tiết kiệm thì năm sau còn đúng tờ giấy.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư hay mua / bán cổ phiếu.

Số liệu: Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Chính phủ yêu cầu giảm lãi suất cho vay, ngân hàng thương mại tiến thoái lưỡng nan.

Ngày 13/8, Thủ tướng làm việc với Ngân hàng Nhà nước và toàn hệ thống tổ chức tín dụng. Hai thông điệp lớn: giảm thực chất lãi suất cho vay, và tăng trưởng tín dụng không phải “trần cứng” trong mọi thời điểm.

Cả thị trường đọc tin này là tin tốt. Thắng đọc xong thì ngồi im một lúc.

Vì có một vế không ai nói to: chi phí vốn đầu vào của ngân hàng năm nay đang đi lên, không đi xuống. Lãi suất huy động đã lập nền mới cao hơn hẳn giai đoạn tiền rẻ. Bên bán bị yêu cầu hạ giá, còn bên mua vẫn phải trả đắt.

Anh em cứ hình dung một chủ sạp ở chợ đầu mối.

Giá lấy hàng sỉ tăng, nhưng chủ chợ ép giá bán lẻ phải mềm xuống hỗ trợ cho bà con. Chủ sạp chỉ còn ba đường: bớt lượng mỗi ký, lấy hàng kém tươi hơn cho rẻ, hoặc bán thật nhiều để bù lời mỏng (khó).

Tương tự, ngân hàng cũng đúng ba đường ấy: siết phí và điều kiện, nới chuẩn tín dụng để cho vay được nhiều hơn, hoặc chạy đua quy mô.

Vậy ngân hàng nào sống khỏe trong giai đoạn này?

Không phải nhà băng cho vay nhiều nhất, mà là nhà băng mua được vốn rẻ nhất. Và vốn rẻ đến từ tệp bạn hàng quen thuộc.

Nhóm quốc doanh như Vietcombank, VietinBank, BIDV có lợi thế tiền gửi tổ chức, kho bạc, doanh nghiệp lớn và vốn ngoại tệ giá thấp - chi phí huy động gần như luôn thấp hơn mặt bằng. Techcombank gắn với hệ sinh thái bất động sản và tệp khách hàng cá nhân thu nhập cao, tiền gửi không kỳ hạn dày. MBBank có nguồn tiền gửi từ hệ thống quân đội và viễn thông, một lợi thế rất khó sao chép. HDBank đi theo hệ sinh thái hàng không và tiêu dùng, biên lãi cao nhưng đổi lại rủi ro cũng cao hơn.

Năm nay, anh em đừng chọn cổ phiếu ngân hàng bằng câu hỏi “tăng trưởng tín dụng bao nhiêu phần trăm”. Hãy hỏi ba câu khác: chi phí vốn đến từ đâu, tiền gửi không kỳ hạn dày hay mỏng, và tăng trưởng tín dụng đang chảy vào tệp khách hàng nào.

Room mở rộng là cơ hội cho ngân hàng có vốn rẻ. Với ngân hàng phải đi mua vốn đắt, room mở chỉ là liệu cơm gắp mắm trong một cái nồi ngày càng chật.

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Nguồn ảnh: Cục thông tin và truyền thông chính phủ

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng

Bốn tập đoàn tư nhân Vin, Sun, Thaco, Masterie đề xuất cơ chế tín dụng đặc biệt cho 35 dự án, tổng nhu cầu vốn vay khoảng 1.7 triệu tỷ đồng.

Cùng lúc đó, toàn bộ doanh nghiệp nhỏ và vừa của cả nước, hàng trăm nghìn cái tên cộng lại, dư nợ mới hơn 3.9 triệu tỷ.

Anh em đã bao giờ đặt hai con số này cạnh nhau chưa?

Đây mới là nhu cầu đề xuất. Chưa phải tiền ngân hàng đã cam kết, càng chưa phải tiền đã giải ngân. Nhưng nó sẽ dần thành hiện thực.

Vì đất nước đang cần tăng trưởng.

Mà chính phủ không muốn chu kỳ dựa vào đất đai lặp lại, còn sản xuất hàng hóa thông thường khó tăng trưởng trong một hai năm, đặc biệt, bối cảnh thế giới nhiều biến động. Con đường còn lại và nhanh nhất là đẩy vốn vào các đại dự án hạ tầng, giao cho những doanh nghiệp tư nhân đủ sức làm.

Nhưng có một điều lạ: nền kinh tế mình không hề thiếu tiền.

Bảy tháng đầu năm, ngân sách thặng dư gần 470 nghìn tỷ. Giải ngân đầu tư công mới đạt 41.9% kế hoạch. Tức là tiền nằm trong kho bạc chứ không nằm trong ngân hàng.

Chính Ngân hàng Nhà nước cũng nói thẳng trong báo cáo: tồn ngân quỹ nhà nước ở mức cao đã làm giảm huy động vốn của các tổ chức tín dụng, đẩy áp lực thanh khoản lên hệ thống.

Nút thứ nhất nằm ở đó. Tiền có, nhưng chưa chảy.

Nút thứ hai: phần chảy được thì NÊN chảy về đâu?

Nước chảy chỗ trũng. Vốn cũng vậy.

Dự án lớn, tài sản bảo đảm rõ, có cơ chế riêng, có văn bản đi kèm thì ngân hàng giải ngân nhanh. Còn ông chủ xưởng cơ khí ba mươi công nhân ở Bình Dương thì vẫn đi hỏi từng nhân viên tín dụng.

Giống nồi cơm nhà đông người.

Cơm vẫn nấu đủ, nhưng ai ngồi gần vua thì được xới đầy bát, ai ngồi cuối mâm thì đói mốc mỏ.

Nước sẽ chảy. Câu hỏi là chảy về đâu.

Theo anh em, vốn sẽ chảy vào những “chỗ trũng” nào?

Quan điểm cá nhân, không phải khuyến nghị đầu tư.

Mọi copy bài viết vui lòng ghi rõ nguồn: Lê Thắng