Với tư cách một nhà đầu tư hay dù chỉ là một nhà tư vấn độc lập, tôi luôn đòi hỏi mọi đối tác hay khách hàng làm một kế hoạch kinh doanh (business plan) bài bản và xúc tích.
Bạn đồng hành nào muốn tôi leo lên chiếc xe đi từ Los Angeles đến New York phải có một bản đồ rõ ràng (bây giờ là máy định vị GPS). Nếu không, tôi sẽ từ chối không đi.
Lái xe qua những đêm khuya, dưới cơn bão tố, mà không biết trước từng con đường, từng bước ngoặt, thì hậu quả nhỏ nhất cũng là những cuộc đi lạc mất nhiều thì giờ.
Cuộc đời (làm ăn) thì quá ngắn, lo đối phó với những đột xuất bất ngờ đã mệt cầm hơi, không ai còn tâm trí sức khỏe đâu để lo giải quyết những vấn đề bình thường có thể lên kế hoạch trước.
Một kế hoạch kinh doanh do đó là cuốn chỉ nam phải tham khảo hàng tuần cho các doanh nhân khởi nghiệp và phải được điều chỉnh mỗi ba tháng hoặc khi có những sự cố làm thay đổi con đường trước mặt. Với một doanh nghiệp đang hoạt động, đội ngũ quản lý cũng rất cần một cuốn chỉ nam như vậy để cập nhật hóa những tiến bộ thành quả, cũng như những sai trật cần điều chỉnh. Kế hoạch cho một doanh nghiệp đã hoạt động thường phải chi tiết hơn với những trải nghiệm thực tế và những kết quả rõ ràng về tài chính hay thị trường.
Dù ở vị trí nào, đang vững mạnh, đang cầm cự, đang đuối sức hay đang bắt đầu, kế hoạch kinh doanh sẽ giúp cho mọi doanh nghiệp “định vị” mình trong biển lớn và giúp duy trì hay cải tạo tầm nhìn chiến lược trong trận chiến, thường hay bị nhiễu sóng vì số lượng thông tin và những vấn nạn hàng ngày trong điều hành.
GNA
Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM (HOSE) cho biết sẽ thực hiện h ủ y niêm yết bắt buộc đối với cổ phiếu BCG của Công ty cổ phần Tập đoàn Bamboo Capital và cổ phiếu TCD của Công ty cổ phần Tập đoàn Xây dựng Tracodi theo quy định.
Với BCG, Bamboo Capital chưa gửi và công bố nhiều báo cáo tài chính, gồm báo cáo kiểm toán năm 2024, 2025; báo cáo soát xét b á n niên 2025; báo cáo tài chính các quý I, II, III, IV/2025 và quý I/2026.
Với TCD, đơn vị kiểm toán A&C đã từ chối đưa ra ý kiến đối với báo cáo tài chính kiểm toán năm 2024 và 2025 của Tracodi.
Hiện Bamboo Capital niêm yết hơn 880 triệu cổ phiếu, còn Tracodi niêm yết gần 336 triệu cổ phiếu. Tổng cộng, hơn 1,2 tỷ cổ phiếu BCG và TCD có thể phải rời sàn HOSE.
Không phải mọi vụ việc pháp lý đều phá hủy toàn bộ giá trị doanh nghiệp nhưng niềm tin thì …
Nếu nhìn lại lịch sử thị trường chứng khoán trong nhiều thập kỷ, có thể thấy một điều khá thú vị. Mỗi khi một doanh nghiệp lớn vướng vào một biến cố pháp lý, phản ứng ban đầu của thị trường gần như luôn giống nhau. Giá cổ phiếu giảm mạnh, truyền thông liên tục đưa tin, nhà đầu tư tranh nhau bán ra vì lo ngại doanh nghiệp sẽ bước vào một giai đoạn khó khăn kéo dài.
Tuy nhiên, vài năm sau nhìn lại, kết quả thường rất khác. Có những doanh nghiệp không bao giờ lấy lại được vị thế cũ, nhưng cũng có những doanh nghiệp phục hồi hoàn toàn và tiếp tục tạo ra giá trị cho cổ đông. Điều đó cho thấy, bản thân sự kiện pháp lý chưa phải là yếu tố quyết định. Điều quyết định nằm ở việc sự kiện đó tác động đến đâu trong cấu trúc của doanh nghiệp.
Một cách đơn giản, có thể hình dung doanh nghiệp giống như một cây cổ thụ. Có những biến cố chỉ làm rụng vài chiếc lá. Có những biến cố bẻ gãy vài cành cây. Nhưng cũng có những biến cố làm mục rễ. Nhà đầu tư dài hạn không nên quá tập trung vào những chiếc lá đang rơi, mà cần xác định liệu bộ rễ của doanh nghiệp có còn khỏe mạnh hay không.
Khi bộ rễ bị phá hủy: Bài học từ FLC
Có lẽ không có ví dụ nào tại Việt Nam rõ ràng hơn trường hợp của FLC.
Nhiều người thường cho rằng FLC sụp đổ vì lãnh đạo bị xử lý hình sự. Thực tế, đó chỉ là sự kiện kích hoạt. Nguyên nhân sâu xa hơn nằm ở cấu trúc quản trị của doanh nghiệp.
Trong nhiều năm, hệ sinh thái FLC gắn chặt với hình ảnh của người sáng lập. Từ các dự án bất động sản, hàng không, du lịch cho đến huy động vốn, phần lớn đều xoay quanh vai trò của một cá nhân. Khi cá nhân đó gặp biến cố pháp lý, gần như toàn bộ hệ sinh thái lập tức mất khả năng vận hành bình thường.
Các ngân hàng trở nên thận trọng hơn trong việc cấp tín dụng. Đối tác đánh giá lại mức độ hợp tác. Nhà đầu tư mất niềm tin. Giá cổ phiếu lao dốc. Quan trọng hơn, doanh nghiệp mất đi khả năng tiếp cận nguồn vốn mới để tiếp tục triển khai các dự án đang dang dở.
Điều bị phá hủy không chỉ là hình ảnh của lãnh đạo mà là năng lực tạo ra dòng tiền trong tương lai. Một doanh nghiệp bất động sản có thể chịu áp lực tài chính trong ngắn hạn, nhưng nếu vẫn còn dự án tốt, dòng tiền và khả năng huy động vốn, họ vẫn có cơ hội phục hồi. Ngược lại, khi niềm tin của thị trường vốn bị đánh mất, doanh nghiệp rất khó tiếp tục chu kỳ đầu tư mới.
Đó là lý do tác động của vụ việc FLC kéo dài hơn nhiều so với phản ứng ban đầu của thị trường.
Khi niềm tin vào báo cáo tài chính biến mất
Một dạng rủi ro khác còn nguy hiểm hơn, đó là khi nhà đầu tư không còn tin vào những con số, thông tin mà doanh nghiệp công bố.
Thị trường chứng khoán tồn tại dựa trên niềm tin. Mọi quyết định định giá đều bắt đầu từ báo cáo tài chính. Nếu báo cáo tài chính không còn đáng tin, toàn bộ quá trình định giá cũng mất đi nền tảng.
Đó là bài học từ nhiều vụ việc liên quan đến thao túng thị trường, phát hành trái phiếu sai quy định hoặc công bố thông tin sai lệch trong những năm gần đây.
Khi đó, vấn đề không còn là lợi nhuận năm nay giảm bao nhiêu phần trăm. Nhà đầu tư bắt đầu tự hỏi một câu hỏi nghiêm trọng hơn nhiều: liệu những con số trong quá khứ có còn đáng tin hay không?
Một khi câu hỏi đó xuất hiện, mức chiết khấu dành cho doanh nghiệp sẽ tăng rất mạnh. Ngay cả khi hoạt động kinh doanh chưa suy giảm ngay lập tức, chi phí vốn của doanh nghiệp cũng sẽ tăng lên vì các ngân hàng, trái chủ và nhà đầu tư đều yêu cầu một phần bù rủi ro lớn hơn.
Đây là loại tổn thất rất khó nhìn thấy trên báo cáo tài chính nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến giá trị nội tại.
Không phải mọi doanh nghiệp gặp khó khăn đều là rủi ro pháp lý
Một bài học khác đến từ Novaland.
Trong giai đoạn thị trường bất động sản gặp nhiều khó khăn, không ít nhà đầu tư xếp Novaland cùng nhóm với các doanh nghiệp có vấn đề pháp lý nghiêm trọng. Tuy nhiên, nếu quan sát kỹ sẽ thấy bản chất hoàn toàn khác.
Khó khăn lớn nhất của Novaland đến từ thanh khoản, thị trường trái phiếu và tiến độ hoàn thiện thủ tục pháp lý của nhiều dự án. Đây là những yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến dòng tiền và tốc độ triển khai dự án, nhưng không đồng nghĩa với việc doanh nghiệp gian lận tài chính hay hệ thống quản trị bị phá vỡ.
Điều này rất quan trọng dưới góc nhìn đầu tư. Một doanh nghiệp có thể gặp khủng hoảng thanh khoản nhưng họ vẫn giữ được năng lực phát triển dự án trong dài hạn nếu giải quyết được bài toán vốn. Ngược lại, một doanh nghiệp có báo cáo lợi nhuận đẹp nhưng bị phát hiện gian lận kế toán có thể mất rất nhiều năm để lấy lại niềm tin của thị trường. Rõ ràng việc giá nvl 80k rơi về 12k thể hiện niềm tin của nhà đầu tư còn tí xíu. Những lùm xùm cầm cố trái phiếu vẫn chưa có lời giải.
Nhà đầu tư cần phân biệt giữa khó khăn chu kỳ và rủi ro quản trị.
Hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau.
Những bài học từ thế giới
Nếu mở rộng góc nhìn ra thế giới, sự khác biệt càng rõ hơn.
Năm 1982, Johnson & Johnson đối mặt với cuộc khủng hoảng Tylenol sau khi nhiều người tử vong vì sản phẩm bị đầu độc trên thị trường. Đây là một cú sốc chưa từng có đối với ngành dược phẩm. Thay vì tìm cách giảm thiểu trách nhiệm, công ty quyết định thu hồi toàn bộ sản phẩm trên phạm vi toàn nước Mỹ, chấp nhận thiệt hại hàng trăm triệu USD và thay đổi hoàn toàn quy cách đóng gói để bảo vệ người tiêu dùng.
Về ngắn hạn, chi phí rất lớn. Nhưng về dài hạn, chính cách ứng xử đó lại củng cố niềm tin vào thương hiệu. Doanh nghiệp mất tiền, nhưng không mất uy tín. Bộ rễ vẫn còn nguyên vẹn.
Hoàn toàn trái ngược là trường hợp của Volkswagen trong vụ gian lận khí thải.
Sai phạm không xuất phát từ một cá nhân đơn lẻ mà phản ánh vấn đề trong hệ thống quản trị và văn hóa doanh nghiệp. Hàng triệu xe được cài phần mềm để qua mặt các bài kiểm tra khí thải. Khi vụ việc bị phanh phui, Volkswagen không chỉ đối mặt với hàng chục tỷ USD tiền phạt mà còn phải mất nhiều năm để khôi phục hình ảnh thương hiệu.
Điều bị tổn hại không phải một nhà máy hay một dòng sản phẩm, mà là niềm tin vào sự trung thực của doanh nghiệp.
Một ví dụ khác là Wells Fargo. Trong nhiều năm, ngân hàng này tạo áp lực doanh số quá lớn lên nhân viên, dẫn đến việc hàng triệu tài khoản được mở mà khách hàng không hề biết. Sai phạm không phải do một vài nhân viên thiếu đạo đức mà xuất phát từ cơ chế khuyến khích bên trong tổ chức. Khi văn hóa doanh nghiệp trở thành nguồn gốc của vấn đề, việc thay thế vài lãnh đạo là chưa đủ để lấy lại niềm tin.
Ở chiều ngược lại, Samsung từng nhiều lần đối mặt với các vụ việc pháp lý liên quan đến lãnh đạo cấp cao. Giá cổ phiếu cũng phản ứng tiêu cực trong ngắn hạn. Tuy nhiên, năng lực nghiên cứu, chuỗi cung ứng toàn cầu, công nghệ lõi và vị thế cạnh tranh của Samsung gần như không thay đổi. Chính những tài sản vô hình đó giúp doanh nghiệp tiếp tục tạo ra dòng tiền và duy trì giá trị trong dài hạn.
Những ví dụ trên cho thấy một quy luật rất đáng chú ý. Doanh nghiệp không sụp đổ chỉ vì lãnh đạo vướng lao lý. Doanh nghiệp sụp đổ khi lợi thế cạnh tranh, văn hóa quản trị hoặc niềm tin của thị trường bị phá hủy.
Đó cũng là lý do hai doanh nghiệp cùng đối mặt với một sự kiện pháp lý có thể có kết cục hoàn toàn trái ngược. Thị trường thường phản ứng với tiêu đề của bản tin. Nhà đầu tư dài hạn cần nhìn sâu hơn, vào những gì thực sự tạo nên giá trị của doanh nghiệp.
H.H
Quy luật 4 mùa của thị trường: Có lúc thăng hoa (Mùa Xuân/Uptrend), có lúc rơi rụng (Mùa thu/Downtrend).
Tích lũy và giai đoạn hiện tại chính là “Mùa đông chán nản”
Đây là thị trường “cò cưa”, mỗi ngày cứa một ít khiến 50% nhà đầu tư đầu cơ mệt mỏi rời bỏ cuộc chơi
Nhưng quy luật của tự nhiên là sau mùa đông lạnh giá sẽ là chớm xuân. Cơ hội lớn chỉ dành cho những người đủ kiên nhẫn trụ lại đến cuối cùng
Đừng hoảng loạn khi thấy tuyết rơi, hãy học cách “ngủ đông” đúng cách hoặc chuẩn bị hạt giống cho mùa xuân.
Khi cổ phiếu giảm, số đông có xu hướng quay sang chửi rủa ban lãnh đạo, chửi chủ tịch . Nhưng sự thật là doanh nghiệp họ vẫn làm ăn, vẫn sản xuất và hoàn thành kế hoạch kinh doanh bình thường
Giá giảm là do ông A kẹt tiền bán ra, ông B chán nản bán, ông C bị call margin… chứ nội tại doanh nghiệp không thay đổi.
Đầu tư chứng khoán giống như ngồi nhìn cỏ mọc là triết lý Fcủa Warren Buffett và Bản lĩnh nhà đầu tư giá trị. Chẳng ai ra nhìn cỏ mọc mỗi ngày mà thấy vui hay thấy nó cao lên ngay được .
Lúc này phân tích kỹ thuật (TA) hay lướt sóng T+ gần như vô tác dụng vì không có dòng tiền kích hoạt.
Thị trường hiện tại chỉ còn lại khoảng 20% nhà đầu tư giá trị. Họ chấp nhận sự buồn chán, không bật bảng điện nhìn mỗi ngày, mà đặt niềm tin vào nội tại doanh nghiệp.
Giá trị doanh nghiệp là thứ tồn tại mãi mãi, còn bảng giá chỉ là tâm lý ngắn hạn.
Chúc mừng bạn đã bước vào thế giới đầu tư thực sự, nơi tiền được kiếm bằng sự kiên nhẫn và vượt qua nhàm chán, chứ không phải bằng sự phấn khích tột cùng.
NC
Hôm qua hai vợ chồng ngồi ăn sữa chua với một gia đình anh chị bạn. Chuyện gì rồi cũng quay về chuyện làm ăn. Năm nay kinh tế chậm, bất động sản cũng lặng hơn mọi năm. Người làm doanh nghiệp như chúng tôi, gặp nhau vài câu đầu hỏi sức khỏe, vài câu sau hỏi công việc, rồi kiểu gì cũng đến câu chuyện tài sản.
Có người nói vui một câu mà tôi thấy rất hay: “Nếu bán hết tài sản bây giờ, quy đổi ra tiền mặt rồi gửi ngân hàng thì tiền lãi mỗi tháng đủ thuê bất cứ căn hộ nào mình thích, ở đâu cũng được, vẫn dư tiền để sống rất thoải mái.” Cả bàn cười. Ngẫm lại cũng đúng. Trong nhiều trường hợp, hiệu quả tài chính của việc thuê nhà còn tốt hơn mua nhà.
Nhưng rồi câu chuyện bỗng chùng xuống. Không ai còn nói về lãi suất nữa. Không ai nói về tỷ suất sinh lời nữa. Cả hai gia đình đều nói gần như cùng một ý: “Rồi cũng phải cố để mỗi đứa con có ít nhất một căn nhà.”
Thực tế ai cũng có thể thấy, căn nhà đầu tiên không để chúng giàu. Không phải để khoe với ai chỉ đơn giản là mong xuất phát điểm của con tốt hơn bố mẹ một chút. Có lẽ chỉ những người ngoài bốn mươi mới hiểu cảm giác đó. Mình đi lên từ hai bàn tay trắng nên biết bắt đầu từ số 0 khó thế nào. Chính vì từng rất vất vả nên lại không muốn con mình phải đi lại đúng con đường ấy.
Thế nên nhiều khi bất động sản với chúng tôi không còn đơn thuần là một khoản đầu tư. Nó giống một lời hứa với tương lai hơn.
Tôi từng đi tìm nhà. Từng tính toán rất nhiều. Từng phân vân giữa Hà Nội và TP.HCM. Một điều rất lạ là nếu nhìn bề ngoài, TP.HCM có vẻ đắt đỏ hơn. Ăn chơi nhiều hơn. Nhà hàng sang hơn. Xe đẹp nhiều hơn. Nhưng sống đủ lâu mới thấy: Hà Nội mới là nơi khiến người ta thấy áp lực nhất khi nghĩ đến chuyện mua nhà.
Có những khu không còn quá gần trung tâm nhưng giá đất vẫn bốn, năm trăm triệu một mét vuông. Chung cư mới liên tục lập mặt bằng giá trên một trăm triệu đồng một mét vuông. Điều đó có nghĩa là nhiều người trẻ hôm nay bước vào cuộc chơi ở một vạch xuất phát hoàn toàn khác thế hệ chúng tôi.
Tôi đi làm hơn hai mươi năm trước. Mục tiêu rất đơn giản: vào một doanh nghiệp tốt, làm chăm chỉ, thăng tiến, tiết kiệm, mua nhà. Con đường ấy chậm, nhưng nhìn thấy đích. Bây giờ thì khác. Các bạn trẻ giỏi hơn chúng tôi rất nhiều. Giỏi ngoại ngữ hơn. Giỏi công nghệ hơn. Có AI hỗ trợ. Có cả thế giới trong một chiếc điện thoại. Nhưng giá nhà lại chạy nhanh hơn tốc độ tăng thu nhập.
Không ít gia đình trẻ phải dành trên mười năm thu nhập mới có thể sở hữu một căn hộ nếu không có sự hỗ trợ từ gia đình. Đó là một bài toán không hề dễ.
Thế nên tôi không thích hỏi một bạn hai mươi lăm tuổi: “Bao giờ mua nhà?” Câu hỏi ấy đôi khi không công bằng. Bởi mỗi thế hệ bước vào một thị trường khác nhau. Có người chạy cự ly một trăm mét. Có người phải chạy marathon.
Điều tôi lo nhất không phải các bạn trẻ chưa có nhà. Mà là nhiều bạn nghĩ không có nhà trước ba mươi nghĩa là mình thất bại. Ai đặt ra cái mốc ấy? Ngân hàng không đặt. Luật pháp không đặt. Cuộc đời cũng không đặt. Đa phần là mạng xã hội đặt.
Ngày nào cũng thấy người hai mươi lăm tuổi nhận nhà. Hai mươi bảy tuổi nhận xe. Hai mươi chín tuổi nghỉ hưu. Nhưng rất ít ai quay những năm tháng họ ở nhà thuê, những khoản vay ba mươi năm, hay những lần bố mẹ âm thầm bán đất để giúp con có tiền đặt cọc.
Tôi không biết Beer và Cafe sau này bao nhiêu tuổi sẽ mua được căn nhà đầu tiên. Có thể trước ba mươi. Có thể sau ba mươi lăm. Có thể còn lâu hơn. Điều tôi mong không phải là các con có nhà thật sớm. Mà là khi cầm chìa khóa căn nhà đầu tiên, các con vẫn còn đủ sức khỏe, còn đủ niềm vui và còn đủ tự do để tận hưởng nó.
Bởi cuối cùng tôi vẫn tin một điều: nhà là nơi để sống, chứ không phải là cuộc đua để chứng minh mình thành công nhanh hơn người khác.
Còn với những ông bố bà mẹ ngoài bốn mươi như chúng tôi, biết rằng gửi ngân hàng có khi hiệu quả hơn, biết rằng thuê nhà đôi lúc kinh tế hơn. Nhưng nếu hỏi có muốn để lại cho mỗi đứa con một căn nhà không? Có. Rất muốn. Không phải vì bất động sản. Mà vì tình yêu của cha mẹ, từ xưa đến nay, vốn chưa bao giờ được tính bằng tỷ suất sinh lời.
K.V
Khoản đầu tư lãi hơn 100 lần và bí mật của những cổ phiếu 100-Bagger
Đầu năm 2026, giới đầu tư Hàn Quốc xôn xao trước câu chuyện của bà Jeon Won-ju, nữ diễn viên kỳ cựu đã bước sang tuổi 86. Không phải vì một vai diễn mới hay một giải thưởng nghệ thuật, mà bởi khoản đầu tư vào SK Hynix – nhà sản xuất chip nhớ lớn thứ hai thế giới.
Người phụ nữ đó gần như không biết đọc biểu đồ kỹ thuật, không sử dụng các chỉ báo giao dịch và cũng không theo dõi bảng điện mỗi ngày, lại sở hữu một trong những khoản đầu tư đáng kinh ngạc nhất trên thị trường chứng khoán Hàn Quốc.
Câu chuyện bắt đầu từ năm 2011.
Khi ấy, SK Hynix vẫn chưa phải là “gã khổng lồ AI” như ngày nay. Công ty vừa trải qua giai đoạn khó khăn sau khủng hoảng tài chính toàn cầu, ngành bán dẫn liên tục đối mặt với chu kỳ cung vượt cầu, lợi nhuận suy giảm và triển vọng bị nhiều nhà đầu tư nghi ngờ. Cũng trong năm đó, SK Group quyết định thâu tóm Hynix Semiconductor và đổi tên thành SK Hynix, mở ra một chương phát triển hoàn toàn mới cho doanh nghiệp.
Trong bối cảnh tâm lý thị trường còn nhiều hoài nghi, bà Jeon bắt đầu mua cổ phiếu với mức giá chỉ khoảng 20.000 won mỗi cổ phiếu.
Mười lăm năm sau, quyết định tưởng chừng rất bình thường ấy đã trở thành một trong những khoản đầu tư thành công nhất được truyền thông Hàn Quốc nhắc đến. Giá cổ phiếu SK Hynix có thời điểm vượt 2,36 triệu won, tức cao hơn hơn 100 lần so với giá mua ban đầu. Ngay cả sau khi điều chỉnh, cổ phiếu vẫn duy trì quanh vùng trên 1,4 triệu won, tương đương mức tăng khoảng 70 lần.
Đó là thành quả mà phần lớn nhà đầu tư đều mơ ước. Nhưng điều khiến giới đầu tư kinh ngạc không nằm ở con số lợi nhuận.
Điều đáng suy ngẫm hơn là phương pháp đầu tư của bà. Trong một chương trình truyền hình, bà thẳng thắn chia sẻ rằng mình không biết đọc đồ thị giá, không phân tích các chỉ báo kỹ thuật và cũng không cố gắng dự đoán thị trường sẽ tăng hay giảm trong vài tháng tới.
Thay vào đó, bà dành thời gian đến tham dự đại hội cổ đông, quan sát cách ban lãnh đạo trả lời những câu hỏi khó, cách họ đối xử với cổ đông và sự nhất quán giữa lời hứa với hành động. Nếu cảm thấy ban lãnh đạo đáng tin cậy và doanh nghiệp vẫn đang đi đúng hướng, bà tiếp tục nắm giữ.
Thoạt nghe, phương pháp ấy có vẻ rất cảm tính. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đó lại là điều mà rất nhiều nhà đầu tư huyền thoại đã làm theo một cách khác.
Thực chất, bà không đầu tư vào đường đi của giá cổ phiếu. Bà đầu tư vào chất lượng của doanh nghiệp và những con người đang điều hành doanh nghiệp.
Cách đầu tư của bà Jeon gần như trùng khớp với kết quả nghiên cứu trong cuốn sách 100 Baggers của Christopher Mayer, dù không có bằng chứng cho thấy bà từng đọc cuốn sách này.
Christopher Mayer không nghiên cứu những cổ phiếu tăng 20% hay 50%. Ông dành nhiều năm thống kê hàng trăm doanh nghiệp có khả năng mang lại mức sinh lời trên 100 lần cho cổ đông trong lịch sử thị trường chứng khoán Mỹ. Mục tiêu của ông rất đơn giản: tìm xem những doanh nghiệp phi thường ấy có điểm gì giống nhau.
Kết quả lại khiến nhiều người bất ngờ.
Hầu như không doanh nghiệp nào trở thành 100-bagger chỉ nhờ thị trường hưng phấn.
Cũng không phải vì chúng được giao dịch ở mức P/E thấp hay xuất hiện một mô hình kỹ thuật đẹp.
Điểm chung lớn nhất nằm ở khả năng tạo ra giá trị kinh doanh bền bỉ trong thời gian rất rất dài.
Nói cách khác, giá cổ phiếu chỉ là kết quả của quá trình dài hạn. Doanh nghiệp tạo giá trị mới là nguyên nhân.
Đó cũng là lý do vì sao nhiều người luôn cố gắng dự đoán giá cổ phiếu, trong khi những nhà đầu tư thành công nhất lại dành phần lớn thời gian để nghiên cứu sâu trong doanh nghiệp.
Nếu doanh nghiệp có thể tăng trưởng lợi nhuận liên tục, mở rộng lợi thế cạnh tranh và tái đầu tư dòng tiền với hiệu quả cao trong hàng chục năm, thì sớm hay muộn giá cổ phiếu cũng sẽ … chắc chắn phản ánh điều đó với mức lợi nhuận phi thường.
Đây chính là tư duy khác biệt của một nhà đầu tư đi săn tìm siêu cổ 100-bagger.
HH

















